35
Chạng vạng tối gió nhẹ, nhưng thời tiết vẫn có chút lạnh.
Hạ nhân dẫn ta vào thuyền hoa. Quý Hiên ngồi ở giữa thuyền, quanh mình hắn có những đóm sáng mờ nhạt, ta nhìn Quý Hiên, hắn thấy ta tới thì nở nụ cười.
Hào hoa phong nhã, quân tử khiêm tốn.
Ta đột nhiên nhớ tới một câu trong [Luận Ngữ], lại cảm thấy Quý Hiên trước là quân tử sau mới phong nhã.
“Mạnh tiểu thư trước ngồi cái đã, thuyền hoa đơn sơ, mong Mạnh tiểu thư không chê.”
Quý Hiên vừa nói vừa thay ta châm trà, là Vũ Tiền Long Tỉnh mà ta thích uống, nhất định là mẫu thân ta nói cho Quý Hiên.
“Mạnh tiểu thư có thể nhận lời mời thật khiến tại hạ trong lòng vui thích.”
Lời nói của Quý Hiên như dòng suối ấm áp chảy thẳng vào lòng ta, ta không biết nên phản ứng thế nào, ta cảm thấy lúc này mình nên đỏ mặt mới đúng.
Ta chỉ hơi gật đầu với Quý Hiên, xem như đáp lễ.
Ta thật sự là không có biện pháp ở chung với công tử nhẹ nhàng như Quý Hiên, ta từ trước đến giờ chỉ giao lưu với những người không ngoan, làm sao biết khí chất thi thơ là thế nào, ta đỏ mặt vì cảm thấy xấu hổ trong lòng.
Ta ở thuyền hoa ngồi nói chuyện với Quý Hiên, hắn nói với ta rất nhiều, biết ta không không hiểu thi thơ, nên hắn nói về những truyền kỳ trong dân gian.
Ta nghe lời nói của Quý Hiên rồi lại quan sát hắn, ta nghĩ hắn đúng là như ý lang quân.
“Mạnh tiểu thư, tại hạ đường đột, xin hỏi Mạnh tiểu thư cảm thấy tối nay gió như thế nào?”
“Rất tốt.”
Ta không nghĩ ra câu thơ nào hợp với tình hình, chỉ khô khan đáp một câu “Rất tốt”, mong Quý Hiên không ghét bỏ ta.
“Những vì sao tối nay?”
“Rất tốt.”
“Người nọ như thế nào?”
“Tự nhiên, cũng tốt.”
Ta nói xong, nghe Quý Hiên khẽ cười một tiếng, đỏ bừng mặt.
Liên tiếp ba câu “tốt”, Quý Hiên nhất định sẽ chê cười ta không đọc sách.
“Mạnh tiểu thư, cuộc đời của Quý mỗ vui vẻ nhất là tối nay.”
Quý Hiên nhìn vào mắt ta, ta nhìn vào mắt Quý Hiên, trong mắt hắn có ta.
Lòng ta nao nao nhìn Quý Hiên, mới biết được lòng hắn cũng có ta.
💬 Bình luận chương