Họ rõ ràng rất xa lạ với Đàm Hi, chỉ thỉnh thoảng nghe được từ miệng các nhân viên cũ trong lúc lơ đãng nói chuyện với nhau mà làm lộ ra.
“Năm năm, Thịnh Mậu lại có thêm những gương mặt mới. Đầu tiên, tôi rất hoan nghênh các bạn...”
Cuộc họp kết thúc, thời gian kéo dài cũng chỉ bốn mươi phút, nhưng cái tên “Đàm Hi” đã ghi dấu ấn sâu sắc trong lòng mọi người.
“Đại Boss nhìn có vẻ rất chi lợi hại thì phải?”
“Đương nhiên rồi, nữ doanh nhaan mạnh mẽ nổi tiếng của quảng trường Paraty”
“Thực sự không ngờ Thịnh Mậu với đầu tư CK lại là một, sau này có phúc rồi...”
“Vừa mới trở tay một cái đã là Thánh Quỳnh Lâu, chỗ đó nổi tiếng lắm đấy!”
“Chị Linda!”
“Chị Linda...”
“Mọi người trông có vẻ phấn khởi nhỉ?” Linda đi đến, tươi cười thân thiện.
“Boss mời đi ăn, đương nhiên là vui rồi. Vậy... bọn em đi làm việc trước nhé?”
Đàm Hi rời khỏi phòng họp, Lưu Diệu đi theo bên cạnh cô, “Cân nhắc đến sự phát triển nghiệp vụ và quần thể khách hàng, lại cộng thêm hợp đồng thuê văn phòng ở bên Tân Thị đã hết hạn, tôi và tổng giám chế Hứa đã bàn bạc quyết định di chuyển Thịnh Mậu đến thủ đô. Phong cách thiết kế văn phòng vẫn y như khi còn ở Tân Thị trước kia...”
Lưu Diệu đẩy cửa, Đàm Hi bước vào, nếu không phải cảnh sắc bên ngoài cửa sổ đã thay đổi thì có lẽ cô còn tưởng rằng lại quay trở về văn phòng trước kia.
Hoàn toàn là hiệu quả đâu. Anh ta còn có mười mấy trang bìa tạp chí phải chụp nữa, lần này cũng vì nể mặt cổ cho nên mới giành thời gian đến đây chụp...”
“Người mẫu tạm thời thì sao?”
“Người lớn dễ tìm, nhưng còn người mẫu nhí...”
Tròng mắt Nhiễm Dao đảo một vòng, ánh mắt dừng lại trên người Ngộ Hạ, “Tôi có cách rồi!”
“ắt xì!” Ngộ Hạ xoa mũi, sao tự nhiên lại thấy lạnh thế nhỉ?
💬 Bình luận chương