“Hôn... miệng! Giờ đã hiểu chưa hả?”
Ngộ Hạ càng cười vui vẻ hơn, “Hiểu rồi, hiểu rồi...” Cô thích nhất nhìn dáng vẻ anh A Thận nhà mình chuyển từ “ngả ngớn ngầm” sang “ngả ngớn công khai”, vừa đẹp trai2vừa đáng yêu! Một cái hôn vừa rồi là cách khẩu trang mà hôn, khó trách anh không thấy hài lòng. Lúc này, Ngộ Hạ cũng không chơi xấu nữa mà kéo khẩu trang xuống cằm, ghé sát lại, ngậm lấy5cánh môi của người đàn ông hôn một cái thật sâu theo kiểu Pháp.
Cho đến khi trở lại chung cư, nụ cười như tắm mình trong gió xuân trên gương mặt người đàn ông chưa từng tắt đi.
Ngộ Hạ trêu anh:6“Nhặt được tiền đấy à?” Hàn Thận bề ngang người cô lên, “Tiền có tính là gì chứ? Nhiều nữa cũng chẳng bằng em được.” “Cái miệng thật là ngọt!” “Thế ư?” Người đàn ông nhướng mày, “Người anh cũng ngọt5lắm, không tin em có thể thử xem?” Nói xong, không đợi Ngộ Hạ gật đầu đã lập tức hôn cô.
Lúc trước vì ở sân bay, anh cố ky chuyện Ngộ Hạ là nhân vật của quần chúng nên không dám3làm càn quá mức. Giờ đã vào nhà rồi, ở trên địa bàn của mình rồi, nói gì thì nói cũng phải đòi lại lợi nhuận mới được.
Kết thúc nụ hôn, Ngô Hạ không ngừng th* d*c, hai mắt mông lung đầy sương mù. Người đàn ông lại cười thật to vì vui sướng, trong đó không thiếu phần đắc ý. Ngộ Hạ hét lên một tiếng rồi nhào tới cắn mũi anh, nghiền tới nghiền đi như sóc mài răng vậy, “Đồ xấu xa! Ai bảo anh hôn sưng môi em hả!” Hai người náo loạn một hồi trên sofa, đột nhiên điện thoại của Hàn Thận đổ chuông: “Thượng Kiệt, có việc gì không?”
Ngộ Hạ nằm gối đầu lên đùi người đàn ông lắng nghe, cái gì mà nguồn năng lượng mới, không người điều khiển...
Lập tức chẳng còn hứng thú nữa, ngồi bật dậy, đi vào phòng ngủ, dùng khẩu hình nói với anh: Em đi tắm đây... Hàn Thận gật đầu. Ngộ Hạ vừa chờ nước xả đầy bồn vừa cuốn mái tóc dài lên, c** q**n áo. Đổ tinh dầu, đang chuẩn bị bước vào bồn thì cửa phòng tắm đột nhiên bị đẩy ra, không cần nghĩ cũng biết là ai
“Kết thúc nhanh thế à?” Ngộ Hạ quay đầu lại, quả nhiên anh trai nhỏ của cô đang đứng ở cạnh cửa, hơi thở không ổn định cho lắm.
Hầu hết người đàn ông trượt khẽ: “Xong rồi.”
“Đứng đó làm gì? Không vào hả?”
Mắt Hàn Thận sáng lên, chấp hành mệnh lệnh như một cái máy.
Ngô Hạ ném khăn lông cho anh, thuận thể ngồi lên thành bồn tắm, để lộ ra cái lưng trắng nõn, trơn mềm như sữa.
“Kỳ lưng.”
Người đàn ông nghe lời làm theo, nhưng xoa một hồi lại dần dần thay đổi mùi vị. Trong lúc đ*ng t*nh, Ngộ Hạ cười quyến rũ: “Nói, em là gì của anh?”
“Trái tim nhỏ bé.”
Hai người ở trong phòng tắm gần một giờ mới ra.
Ngộ Hạ bị bể đặt lên giường.
Cổ áo chữ V của chiếc váy ngủ làm lộ ra xương quai xanh tinh xảo, vốn dĩ làn da trắng nõn giờ lại xuất hiện thêm vài vết đỏ loang lổ.
Hàn Thận dùng khăn lông giúp cô lau mái tóc dài ướt dầm dề, sau đó lấy chiếc máy sấy từ trong ngăn kéo ra, sấy tóc giúp cô.
Toàn bộ quá trình đều vô cùng thuần thục, động tác có thể nói là nước chảy mây trôi. Bóng đêm lạnh lẽo, trong nhà lại dạt dào ấm áp.
Ngày hôm sau, Ngộ Hạ ngủ đến lúc tự nhiên thức giấc, ăn sáng xong liền bắt đầu tập luyện.
Là một người mẫu chuyên nghiệp, cô luôn có sự kiểm soát nghiêm ngặt với dáng vóc của mình. Để tiện cho cô được tập luyện mỗi ngày, Hàn Thận đánh thông hai căn hộ trong tầng lầu này với nhau, cải tạo thành một phòng tập thể thao nho nhỏ.
Vừa mới bước lên máy chạy đã nhận được điện thoại của người đại diện... “Hạ Hạ, tốt nhất là em nên chuẩn bị tâm lý đi.”
“Sao cơ?”
“Lên weibo mà xem.”
Ngộ Hạ ngắt cuộc gọi rồi lập tức vào weibo, tiến vào bảng hot search, ba mục đầu tiên đều được gán nhãn “hot“.
Phân biệt là...
[Siêu mẫu Ngộ Hạ công khai chuyện tình cảm [Thân thể tuyệt đẹp không còn thuộc về đàn ông toàn thế giới nữa
[Ôm hôn ở sân bay Tùy tiện click mở một cái đều có thể nhìn thấy video ôm hôn của cô và Hàn Thận ở sân bay ngày hôm qua, còn là bản full HD, hình ảnh cực kỳ tốt. Ngộ Hạ xem hết một lần rồi lại xem thêm lần nữa. Lúc này, người đại diện lại gọi điện tới... “Thấy chưa?”
“... Rồi.”
“Em nghe chị nói này, tuy rằng chuyện này khá ồn ào nhưng cũng không cần hoảng hốt, cũng không cần cảm thấy bối rối. Chuyện này chị sẽ giao cho bộ phận quan hệ công chúng xử lý.”
Xử lý ư?
Ngộ Hạ nhíu mày: “Chị định làm thế nào?” “Kế hoạch bước đầu là như thế này, em dùng tài khoản weibo của mình phủ nhận thông tin trên, sau đó công ty sẽ để seeder tham gia...”
“Phủ nhận?” Giọng Ngộ Hạ đột nhiên cao lên, “Tại sao em phải phủ nhận chứ?” Đầu bên kia khựng lại, sau một lúc lâu mới lại lên tiếng: “Đừng nói với chị là em định công khai chuyện tình cảm thật nhé!”
“Bingo! Rất chính xác.”
“Có phải em điên rồi không? Có biết giờ em có bao nhiêu fan nam không hả? Một khi công bố chuyện tình cảm rồi, cho dù em có là măng tây xào thì cũng nguội ngắt luôn!”
“Thì sao chứ?” Ngộ Hạ trợn mắt, “Em yêu đương với ai thì liên quan gì tới những người khác? Muốn bôi nhọ thì bôi nhọ, muốn anti thì cứ anti thối. Tranh thủ bây giờ vẫn còn sớm, em thật sự chưa từng nếm thử mùi vị bị bôi nhọ là như thế nào đâu đấy!”
Từ ngôi sao nhí đến siêu mẫu đẳng cấp thế giới, một đường này của Ngộ Hạ vô cùng thuận buồm xuôi gió, không chỉ duy trì được quan hệ tốt đẹp với người trong giới mà cũng được truyền thông, báo chí vô cùng ca ngợi.
Thế nên, gần như không tìm được bất kỳ bài viết bôi nhọ nào về cô ở trên mạng cả.
Đương nhiên, là minh tinh thì không tránh được sẽ có antifan, Ngộ Hạ cũng có, nhưng nói tóm lại thì vẫn khá hơn đám tiếu hoa đán đang hot gì đó nhiều.
Tóm lại, đây là một cô gái cành vàng lá ngọc. Vẫn luôn sạch sẽ, chưa từng bị bôi đen bao giờ.
“Em có biết giờ mình đang nổi tiếng như thế nào không hả? Nhân khí cao đến mức nào không hả?” Giọng người đại diện run lên, có lẽ là bị chọc cho tức giận rồi.
“Biết chứ!” Ngộ Hạ thuận miệng đáp.
“Vậy em còn dám làm?”
“Tại sao lại không dám?” “Em...” Người đại diện hoàn toàn không biết nói gì. Đúng thế, tại sao lại không dám chứ? Tài nguyên của Ngộ Hạ chưa bao giờ dựa vào con đường của công ty, chỉ cần cô thích cái gì thì ngay ngày hôm sau, đối phương sẽ chủ động tới tận cửa để đàm phán.
Đối với fan, từ lúc cô vào nghề tới giờ chưa từng tổ chức họp fan gì đó, thế nhưng fan vẫn luôn ủng hộ cô. Ngoài ra, những fan đó còn tự thành lập fanclub, trở thành một kênh tuyên truyền trên weibo rất tốt, căn bản chẳng cần ai dẫn dắt cũng có thể hoạt động vô cùng có tổ chức, có kỷ luật rồi.
Cho dù có bị một lượng lớn fan quay lưng sau khi công bố chuyện tình cảm, nói một câu bạc tình, cũng chẳng ảnh hưởng một chút nào tới vị tiểu tổ tông kia.
Dù sao, từ lúc bắt đầu người ta đã chẳng quan tâm.
Thôi vậy...
Người đại diện tự biết bản thân mình không thuyết phục được cô, cũng không có khả năng làm Ngộ Hạ thay đổi quyết định, thế nên liền thở dài, mang theo vài phần ý tứ chấp nhận số phận.
“Em thích làm thế nào thì cứ làm như thể đi.”
Lỡ đâu cãi cọ mất vui, vị tiểu tổ tông này bỏ luôn cả người đại diện là cô thì mới gọi là “mất nhiều hơn được“.
3 giờ 8 phút buổi chiều, người sử dụng weibo “Hàn - Shen” tuyên bố một tin.
Giới thiệu với mọi người, đây là vợ chưa cưới của tôi.
Ảnh đính kèm: Bức ảnh hôn môi của hai người chụp ở núi Phú Sĩ mùa đông hai năm về trước.
Còn tag tài khoản của Ngộ Hạ vào. Chứng thực weibo của Hàn Thận là “CEO Khoa học kỹ thuật Thịnh Hạ”, người lộ ra đôi chân dài đẹp và thẳng tắp, thiếu niên dắt xe đạp đi theo từ xa, vẻ mặt không được vui lắm.
Đây là lúc học cấp hai, trước khi hai người chính thức xác định quan hệ yêu đương, Hàn Thận không hài lòng chuyện ngày nào tan học cô và cậu bạn đẹp trai lớp bên cạnh cũng tới sân vận động tập luyện tiết mục cho hội diễn, thế nên cả ngày mặt nặng mày nhẹ, đâm bị thóc, chọc bị gạo, giống như ai thiếu cậu mấy trăm vạn vậy.
Chờ đến khi Ngộ Hạ quay đầu lại, nhìn kỹ bức ảnh này mới phát hiện ra, trong đôi mắt nhỏ buồn bực của chàng trai tràn ngập vẻ ghen ghét. Bức ảnh thứ ba: Ảnh chụp chung trên giấy đăng ký kết hôn của hai người. Status: Từ lúc sinh ra đến năm 13 tuổi, anh là anh trai của em; từ 13 tuổi đến 24 tuổi, anh là bạn trai của em; từ 24 tuổi trở về sau, anh là chồng em.
Đúng thế, ngày 8 tháng Mười một chính là sinh nhật của Ngộ Hạ, từ đây cũng trở thành ngày kỷ niệm kết hôn của hai người.
Mười lăm phút sau, Hàn Thận cũng đăng bài đáp lại, chỉ có mấy chữ đơn giản. Không có ảnh, chỉ tag Ngộ Hạ.
Anh nói...
Mợ chủ Hàn, tân hôn vui vẻ! Hai người kẻ tung người hứng, coi như tuyên bố tin vui. Bạn tốt đều sôi nổi vào chúc phúc, fan thì tỏ vẻ muốn tìm một góc nào đó khóc một trận. Tháng Ba năm tiếp theo, hôn lễ của hai người được tổ chức ở Maldives, chỉ mời bạn bè và người thân, từ chối truyền thông. Nhưng ngày hôm sau, vẫn có ảnh bị tung lên mạng.
Cô dâu mặc váy cưới trắng như tuyết đi về phía chú rể đứng ở đầu bên kia, trong mắt dường như có cả thế giới.
Người đàn ông đó chính là cả thế giới của cô.
Mà chú rể cũng có một bức ảnh chụp cận mặt, tiểu nam thần ngày nào giờ đã thành đại nam thần, hốc mắt đỏ ửng, dường như còn có ánh nước lập lòe.
Mà cô gái đang đi về phía anh kia sao có thể không phải là cả thế giới của anh chứ?
💬 Bình luận chương