“Xin lỗi quý khách, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin vui lòng...”
Đàm Hi ngắt máy, đổi giày rồi ngồi xuống sô pha.
Nửa tiếng sau, vẫn chưa từ bỏ ý định, lại gọi.
Vẫn là giọng phụ nữ máy móc và lạnh băng như ban nãy, cô nhụt chí nhét điện thoại xuống dưới nệm sô pha.
“Đồ đáng ghét...”
Đến tận mười một giờ vẫn chưa về, trò chém trái cây đã bị cô chơi qua tận ván cuối cùng rồi, làm mới nhật ký, lại chơi lại từ đầu.
Khi kim đồng hồ chỉ vào con số mười hai, Đàm Hi ngáp một cái, cô đã tắm xong, tóc cũng khô được một nửa rồi mà vẫn chẳng thấy Lục Chinh về nhà.
Cô muốn hỏi Thời Cảnh nhưng lấy điện thoại ra mới nhớ là mình không có số của anh ta.
“Lục Chinh, anh không bị người ngoài hành tinh bắt cóc đấy chứ...”
Tiếng còi đánh thức bảo vệ giữ cổng đang gật gà gật gù, thầm mắng hai câu, vặn người một cái, sau đó ló đầu ra xem tên khốn nào nửa đêm nửa hôm còn quấy nhiễu giấc mộng của người khác, giây tiếp theo, sững ra---
“Thì ra là anh Lục, anh muốn vào ạ?”
“Phiền cậu.” Giọng trầm lạnh và đầy phiền muộn không hợp với đêm hè, rõ ràng thời tiết rất nóng bức nhưng cậu chàng bảo vệ lại không nhịn được mà rùng mình một cái.
Thanh chắn chậm rãi nâng lên, xe Land Rover cao lớn chầm chậm tiến vào hầm để xe.
Bảo vệ lại ngáp một cái, lùi vào trong bốt canh tiếp tục ngủ gà ngủ gật. Quái thật, sao tự nhiên anh ta lại thấy lạnh nhỉ?
Thuận tay tăng điều hòa lên thêm hai độ.
Thang máy dừng ở tầng 18, người đàn ông bước ra, áo gió màu đen, gương mặt lạnh lùng.
Duỗi tay cắm chìa khóa, vừa mở cửa ra đã bị ánh sáng bủa vây, Lục Chinh sững ra tại chỗ.
Sau một lúc lâu mới phản ứng lại, căn nhà này không chỉ có một mình anh nữa.
Đàm Hi thức ngay khi nghe thấy tiếng mở khóa, “Anh về rồi à?”
Bỗng nhiên đứng lên, lao vào trong lòng người đàn ông như một viên đạn pháo b*n r* với mười phần hỏa lực, duỗi tay ôm chặt cổ, hai chân quấn lên eo, ngồi vững vàng trên người anh như một con gấu koala.
Giày mới thay được một nửa, trong mắt Lục Chinh lộ ra vẻ bất đắc dĩ, sự lạnh lẽo trong đáy mắt dần được thay thế bằng sự ấm áp: “Em ấy... Cứ y như trẻ con.”
“Khai thật ngay, đi ăn vụng ở đâu hả?” Đàm Hi trừng mắt, phồng má, nhe hàm răng trắng ra như thể giây tiếp theo sẽ lập tức cắn người.
Người đàn ông dùng tay đỡ lấy mông cô, cảm giác mềm mại truyền khắp lòng bàn tay, cố gắng thay nốt chiếc giày còn lại ra rồi bế người đi về phía sô pha.
“Xuống nào.”
“Không.” Thiếu nữ ngửa đầu, vẻ mặt bướng bỉnh, tay ôm cổ người đàn ông càng chặt hơn ba phần.
“Đàm Hi, em bao lớn rồi hả? Còn muốn người ta xi tiểu à?”
“Xi tiểu?! Chúng ta mặt đối mặt, OK? Anh đã thấy người nào xi tiểu như thế này chưa hả?”
Lục Chinh hơi nhấc nhấc cô, Đàm Hi càng không muốn buông tay, nghếch mặt lên, chóp mũi cọ vào má người đàn ông, hơi thở gần trong gang tấc.
“Đừng nghịch nữa.”
“Em không nghịch nhé.”
“Thế em đang làm gì hả?”
“Đang tra hỏi anh đấy!” Sau đó, chớp mắt, trong đôi mắt giảo hoạt như ngập tràn phong tình vạn chủng.
Người đàn ông ngơ ngẩn.
Hai chân Đàm Hi quấn chặt vào cái eo cứng ngắc của anh, còn cố ý cọ hai ba cái về phía trước, “Đã là tra hỏi, không vặn vẹo thì sao gọi là hỏi chứ hả?”
Lục Chinh nhướng máy, ánh mắt trầm xuống, “Thế nên, anh có thể hiểu em đang... dụ dỗ anh không hả?”
“Đương nhiên. Nhưng mà, tiền đề là anh phải trả lời câu hỏi của em cho đàng hoàng.” Cô ghé sát vào, cố ý phả hơi thở vào mặt người đàn ông, còn không sợ chết thò tay ra, chọc lên chóp mũi anh mấy cái như một ác bá đùa bỡn con gái nhà lành!
Lục Chinh tức quá hóa cười, một tiếng thở dài bật ra khỏi cánh môi, “Em hỏi đi.”
“Đi đâu?”
“Bệnh viện.”
“Ở bên ai?”
“Thời Cảnh và... Một cụ già.”
“Cụ già? Nữ à?”
Lục Chinh thực sự bất đắc dĩ, “Nam. Hi Hi, em nên xuống đi.”
Đàm Hi lắc đầu, cằm gác trên vai anh, hai chân càng quấn chặt hơn.
“Có chuyện gì xảy ra?”
“Không có.”
“Thế tại sao giờ mới về nhà?”
“Thời Cảnh cáu kỉnh, không chịu ở lại viện Lục Chinh không né tránh đúng lúc thì có thể đã bị đá gãy cổ rồi.
Là ai muốn lấy mạng anh, hoặc là... mạng Thời Cảnh?
Đàm Hi đột nhiên nhớ tới câu chuyện mà mình nghe lén được đêm hôm trước, Thời Cảnh nói, anh ta đã tìm hiểu và tra ra được Hồng Hâm, cũng biết được Yan, trong quá trình điều tra còn phá vỡ một cuộc giao dịch súng ống, đạn dược ở chợ đêm nữa...
Trên người anh ta bị thương, có nghĩa là đã bị người ta phát hiện rồi!
Chợ đêm, súng ống đạn dược...
Tập đoàn Thiên Tước!
Có người muốn giết Kẹo Thập Cẩm để diệt khẩu, kết quả đụng phải Lục Chinh, hai bên giao đấu!
Đầu óc Đàm Hi vận chuyển rất nhanh, càng lúc càng thấy rõ ràng hơn. Thời Cảnh tìm cô, Thiên Tước muốn giết anh ta, nhưng Viêm Hề đã chết rồi, với tác phong làm việc cẩn trọng trước giờ của tập đoàn Thiên Tước, sao có thể đối đầu trực tiếp với Lục Chinh thế này được, trừ phi...
Thật sự bị buộc đến đường cùng, không thể không đánh trả!
Nhưng Thời Cảnh cũng chỉ thấy một cuộc giao dịch ngầm thôi, trên tay không hề có bất kỳ chứng cứ thực chất nào, nói cách khác là chẳng có sức uy h**p gì tới bọn họ, vậy mà bọn họ lại quả quyết nhằm vào anh ta không bỏ. Chuyện này... rốt cuộc là vì sao?
Đàm Hi cảm thấy hình như mình đã bỏ sót tin tức ở đâu đó, rốt cuộc là gì nhỉ?
“Em sang đây làm gì?” Cửa phòng tắm được kéo ra, người đàn ông mặc áo choàng tắm dài, bước ra từ hơi nước mịt mờ.
Đàm Hi gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu sang một bên, lon ton chạy tới, cười và ôm lấy cánh tay anh.
“Giận à?”
Đáp lại cô là một tiếng hừ lạnh.
“Đừng mà... em chỉ đùa tí thôi.” Ai bảo anh dễ trêu đùa thế chứ? Sờ sống lưng thôi mà cũng không nhịn được.
“Chẳng buồn cười chút nào hết.” Nghiến răng nghiến lợi.
“OK, em xin lỗi, lúc nãy em sai rồi, được chưa?” Lần sau bà đây sẽ không chọc nhầm lúc nữa.
Sắc mặt người đàn ông hơi dịu xuống.
Đàm Hi cầm lấy khăn lông, nhảy lên giường lau tóc cho anh, “Vết thương của Thời Cảnh không sao chứ?” Ra vẻ tùy ý.
“Ừm. Sao em có vẻ quan tâm cậu ta thế?”
“Dù gì cũng ở chung nhà mấy hôm, anh ta còn xem phim cùng em...”
Khuôn mặt tuấn tú lạnh xuống, nháy mắt chuyển thành âm u.
Đàm Hi hậm hực ngậm miệng, lão già này ghen kinh khủng quá...
Sau một lúc lâu: “Không cần cậu ta, anh xem với em.”
Hử?
“Anh bảo gì cơ?”
Người đàn ông ho khẽ, nhìn đi chỗ khác, không nói gì nữa.
“Vừa rồi anh nói là anh sẽ xem phim với em hả? Thật không đấy?” Chớp mắt.
“Ừ.”
Đàm Hi nhảy dựng lên, hôn bẹp một cái lên môi người đàn ông, anh tỏ vẻ lúng túng nhưng trong đáy mắt lại ngập tràn dịu dàng.
“Cậu à, cậu đáng yêu chết mất thôi! Sao có thể ấp úng, có thể trong ngoài bất nhất như thế chứ?”
Lục Chinh: “...”
Con cún này, lại nói mấy câu ngu xuẩn nữa rồi!
Trong ngoài bất nhất?
Nhị gia tỏ vẻ không chấp nhận được!
“Chúng ta tới rạp chiếu phim, tay trong tay, sau đó ôm một bịch bắp rang bơ lớn, tốt nhất lúc chiếu phim có thể hôn hít, sờ ngực một tí... oa ha ha!”
“Ở nhà cũng xem được.” Anh dội ngay cho cô một gáo nước lạnh.
“Không muốn đâu.” Đàm Hi rúc vào ngực anh như chó Nhật làm nũng, “Tới rạp chiếu phim mới có không khí chứ! Anh nhìn đi, các cặp đôi yêu nhau có ai hẹn hò bằng cách ở nhà xem phim không? Trừ phi xem phim cấp ba...”
“Cũng được mà.”
“Cái gì?”
“Nếu em muốn xem thì cũng được thôi.”
Đàm Hi: “...”
Mặt mũi người đàn ông đầy thâm ý, trong mắt có ánh sáng lưu chuyển mãnh liệt.
“Cậu, cậu biết học hư rồi đấy à?” Đàm Hi cười rất không đứng đắn.
“Chẳng phải em thích thế sao?”
“Oa oa, anh là đồ xấu xa, lại dám dụ dỗ em à?”
“Gậy ông đập lưng ông, ăn miếng trả miếng.”
“Hừ, anh cũng học nhanh thật.”
“Là do em dạy dỗ tốt thôi.”
Đàm Hi khóc ngất, chỉ sợ dạy trò xong rồi thầy cũng đói chết...
💬 Bình luận chương