Đàm Hi rất khó chịu.
Bởi vì, đã mười ngày lẻ bảy tiếng rồi cô chưa được tắm rửa gì!
“Này... Tiểu Trương, chị đợi tí nào!”
“Cô Đàm, có việc gì không?” Y tá kiểm tra phòng bệnh theo thông lệ khép lại sổ cô không muốn tiếp tục ở đây thêm mười ngày nửa tháng thì lập tức dừng ngày hành động ngu xuẩn của cô lại!”
“Phì... Tôi chỉ đi nặng thôi mà, sao lại bảo là ngu xuẩn hả?”
Cút!
“Tôi cho cô 60 giây, lập tức ra đây cho tôi. Thuận tiện nhắc nhở cô một câu, trong tay tôi có chìa khóa.”
Thằng ranh con!
Kim giây tích tắc dịch tới giây thứ 59---
Cửa mở ra.
Một màn hơi nước ập vào mặt cùng với một mùi thơm thoang thoảng.
Một cánh tay chống bên cửa, nghiêng người, liếc mắt mỉm cười: “Anh đẹp trai, có việc gì sao?”
Một cánh tay túm lấy tay cô kéo ra, lửa giận lập tức bùng lên.
Sóm biết thế thì không nên tiếp nhận cái phiền toái này vào người!
Thảo nào Triệu Tuấn Thành chủ động xin đi giết giặc, tham gia vào cái Hội thảo y khoa nhàm chán tới cực điểm kia, đây đâu phải người bệnh, rõ ràng là quỷ đòi nợ mà!
“Áu áu áu! Quân tử động miệng không động tay nha, anh làm gì thế hả?”
“Ha...” Cười lạnh, “Tôi đã từng nói với cô rằng miệng vết thương sau lưng cô không được để nước đụng vào chưa?”
Gật.
“Vậy vừa rồi cô đã làm gì hả?”
“Đi nặng!” Mặt không đỏ, tim không đập nhanh, cực kỳ thản nhiên!
Bàng Thiệu Huân tức tới nghiến răng nghiến lợi: “Tuổi còn nhỏ mà đã nhem nhẻm nói dối! Rõ ràng là mùi thơm của xà phòng tắm...”
“Ô! Ngửi được à?” Khóe miệng nhếch lên, ghé sát vào: “Thơm đúng không? Cái này chứng tỏ điều gì?”
Ánh mắt chớp chớp, hãy tha thứ cho đầu óc của anh ta giờ không thể theo kịp được.
“Phân của bản cô nương đây thơm chứ gì nữa!”
Bàng Thiệu Huân: “...”
Tức nôn ra máu.
“Cô cứ tiếp tục đi!” Nói xong liền phất tay áo bỏ đi.
Đàm Hi đứng nguyên tại chỗ, giơ tay: “Tạm biệt...”
Ha ha ha ha...
Tắm cũng tắm rồi, sao có thể không gội đầu được chứ?
Lại một lần nữa chui vào trong phòng tắm, lăn lộn thêm một hồi, đại công cáo thành!
Rồi lại gọi y tá thay chăn nệm, đêm nay cô ngủ cực kỳ ngon, ngoại trừ hơi nóng một tí...
Cô nhớ rõ ràng là đã mở điều hòa rồi cơ mà.
Ngày hôm sau, Đàm Hi không thể dậy nổi.
Phát sốt 38,5 độ.
Bàng Thiệu Huân đứng ở đầu giường, đưa sổ theo dõi điều trị cho Tiểu Trương rồi xoay người ra khỏi phòng.
Hành lang trống trải, yên tĩnh không một tiếng động.
“A Chinh, tôi xin cậu đấy, mau mang cháu dâu của cậu đi đi, tôi sắp bị cô ta chơi chết rồi...”
💬 Bình luận chương