Hai cái đai, giữa là chất liệu bằng vải, chẳng trách bà cụ nói là khẩu trang.
So với logic và kiến thức thông thường hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng trên thực tế...
“Bà nội, cái này gọi là... khụ khụ... quần T-Back.”
“Ồ, thì ra là quần, nhưng... sao trông nó lại không có ống quần nhỉ.”
Đàm Hi bưng mặt, xấu hổ quá đi!
“Hi Hi?” Bà cụ thấp giọng gọi, “Có vấn đề gì khó à?”
Vấn đề lớn rồi.
Hít thở sâu, ngồi thẳng người dậy, Đàm Hi cố gắng để biểu cảm trên gương mặt nghiêm túc nhất có thể, “Thực ra đây là q**n l*t.” Cho nên, không cần có ống quần.
Bà cụ: “...”
“Hai người đang nói gì vậy?” Lục Chinh đi đến.
Đàm Hi vội vàng lắc đầu, “Không có gì.”
Bà cụ từ cơn kinh ngạc hoàn hồn lại, cũng vội vàng lắc theo.
Ánh mắt nhìn lên màn hình điện thoại, ánh mắt Lục Chinh hơi tối đi, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, mà xoay người đi vào thư phòng.
Đàm Hi thở dài một hơi nhẹ nhõm, người mềm oặt ngã xuống sofa.
Bà cụ cũng toát mồ hôi hột, chuyện này... rốt cuộc cũng có tí chút tổn hại thuần phong mỹ tục.
“Sao họ lại có thể... phơi bày cái q**n l*t ra thế này cơ chứ? Thật là xấu hổ...” Đôi mắt già nua hiện lên sự không tán đồng.
Đàm Hi lấy điện thoại, quay lại trang giao diện chính: “Khụ khụ! Trang cá nhân của người này chuyên bán đồ lót...”
“Thế mà cũng có người mua à?”
“Đương nhiên rồi.” Nói giản lược qua một lần, đồ lót ở đây đều là phiên bản số lượng có hạn của các thương hiệu lớn, chưa bàn đến thật giả, chỉ riêng mánh lới của họ cũng đủ để thu hút người khác, huống hồ bản thân chủ nhân của trang weibo này cũng có hơn triệu người bà cụ đi trước, trong lúc lơ đãng quay đầu lại, nhanh chóng đã dừng lại ở hình ảnh đó.
Quả nhiên khí chất tốt chụp gì cũng đẹp, một con phố bình thường nhất cũng có thể thùy mị thướt tha đến thế.
“Chụp thêm tấm nữa nào.”
Đàm Hi cầm máy ảnh lùi lại phía sau, đổi ống kính sang góc độ rộng, chụp cả bóng lưng của bà cụ và bầu trời cao trong xanh vào.
Đột nhiên, lưng cô chạm phải một vật gì đó cứng, Đàm Hi suýt nữa thì ngã, một đôi tay vòng quanh eo cô, nhờ vậy có lực nên mới ổn định được thân người.
Khoảnh khắc quay đầu lại, gương mặt anh tuấn của người đàn ông đập ngay vào mắt.
Đàm Hi nhướng mày.
“Lại gặp nhau rồi, cô Đàm.”
“Anh Vương thật có nhã hứng.” Cô yên lặng dứt khỏi vòng tay của Vương Hoành, vững vàng lùi lại phía sau một bước.
“Xem ra chúng ta cũng thật có duyên.”
Đàm Hi từ chối cho ý kiến.
“Tiểu Hoành?” Bà cụ tỏ vẻ kinh ngạc.
“Lão phu nhân cũng ở đây ạ.” Vương Hoành khiêm tốn cười, chắp tay thi lễ, “Chúc bà năm mới vui vẻ ạ.”
“Cậu thật có lòng.”
Lục gia và Vương gia cũng có chút giao tình, khoảng thời gian này Vương Hoành đều đến tận nhà chúc Tết. Hắn cũng đẹp trai, cũng biết ăn nói, cho nên cũng được coi là khá thân thiết với bà cụ.
“Sao vậy, cậu cũng quen biết Hi Hi à?”
Vương Hoành gật đầu, “Từng gặp một lần.”
Đàm Hi càng cười sâu xa hơn, nhưng ánh mắt lại càng lạnh lẽo hơn.
Bà cụ: “Đúng là trùng hợp thật.”
“Đúng vậy ạ.”
“Sao cậu lại rảnh rỗi đi dạo phố một mình thế này?”
“Cháu đến xem hội đèn. Ngày đầu năm mới đã gặp hai vị người đẹp thế này, xem ra năm nay cháu sẽ gặp nhiều may mắn đây.”
Câu nói này của Vương Hoành hoàn toàn phát ra từ đáy lòng, cho dù có vài phần khen ngợi tỏ vẻ ở bên trong, nhưng tuyệt đối không hề khuếch đại.
Đàm Hi trang điểm đơn giản, đã đẹp đến không thể tả được rồi.
Bà cụ thay đổi nhiều nhất, khiến hắn có chút không dám nhận. Trong ký ức của hắn, đó là một bà cụ hiền lành ôn hòa, mặc áo bông đơn sắc bình thường nhất, nhưng sự yên lặng thong dong toát ra từ trong xương cốt lại khiến người ta không thể bỏ qua được.
Hôm nay, vẻ bình dị lui đi, thay vào đó là lối ăn vận thời trang nhất, cả người đều trở nên cao quý hơn nhiều.
Không khó tưởng tượng ra đây là kiệt tác của ai.
Vương Hoành đảo mắt nhìn Đàm Hi, ngay cả bà cụ cô ấy cũng thu phục được rồi sao?
Đúng là đã quá coi thường cô ấy.
“Không biết cháu có vinh hạnh được mời hai người đẹp đây đi uống chén trà không ạ?”
Đàm Hi không thể hiện thái độ.
Vương Hoành nhìn thẳng sang Đàm Thủy Tâm, thái độ cung kính đối với trưởng bối thể hiện rõ.
“Hi Hi, cháu thấy sao?”
“Bà cứ quyết định đi ạ.” Cô cười, vẻ mặt thản nhiên.
“Vậy thì chúng ta vào ngồi một lát nhé?”
Ánh mắt Vương Hoành lướt qua ánh sáng thâm sâu: “Mời hai bà cháu.”
Đàm Hi nhún vai, đi thì đi thôi, cô phải xem xem, mùng một Tết còn có cửa hàng nào mở cửa đón khách.
Điểm đến không xa lắm, ở ngay chỗ rẽ đầu con phố, bề ngoài nhìn giống như một quán trà trang nhã tinh tế, cửa lớn dùng lối viết cuồng thảo ghi hai chữ “tịnh”, rồng bay phượng múa.
“Tiểu Hoành, đây là?”
“Lão phu nhân yên tâm, bà cứ đi theo cháu là được.”
“Hi Hi, cháu thấy sao?” Bà cụ đảo mắt trưng cầu ý kiến của Đàm Hi, dù sao thì cô cũng đồng ý đi xem hội đèn.
“Anh Vương đã có lòng mời khách, vậy thì chi bằng chúng ta đi thử xem sao, đừng để phụ lại lòng tốt của người ta ạ.”
Vương Hoành cong môi cười, cúi đầu đáp: “Cảm ơn cô Đàm đã có lòng.”
Đàm Hi hoàn toàn không để ý đến anh ta, tiếp tục nói: “Nếu có đồ ăn ngon, thì cũng đóng gói mang về cho A Chinh nữa, để anh ấy biết được tấm lòng của anh Vương đây.”
Vương Hoành: “...”
💬 Bình luận chương