Tạ Tĩnh Khang biết chắc người muốn bắt cóc Bao Bao là ai, nhưng hiện tại đối phương cũng chưa để lại lời nhắn gì cho nên hắn cũng không biết làm thế nào.
Tiểu Bao Bao mặt mũi trắng bệch, thì thầm gọi tên.
" Mầm Cây ở đâu ? Lỗi là do Bao Bao không chăm sóc bé con cẩn thận... Lỗi là ở Bao Bao"
Nhìn bộ dạng hoảng loạn của cậu, Tạ Tĩnh Khang trước tiên là phải an ủi.
" Đồ ngốc! Không phải lỗi của em. Em đừng nghĩ nhiều như vậy?!"
Bao Bao nắm chặt góc áo của Tạ Tĩnh Khang, hai mắt đầy nước hỏi.
" Khang Khang! Phải làm sao đây ? Là do Bao Bao không tốt để lạc mất Mầm Cây rồi."
" Không sao cả! Chúng ta đi về nhà có được không. Anh sẽ tìm cách"
Bao Bao bây giờ đầu óc quay cuồng, lời Tạ Tĩnh Khang nói e là cậu cũng không nghe được gì nữa rồi. Mặt mũi trắng bệch hệt như sắp ngất đến nơi.
Lúc này Tiểu Lạp Đông cùng Lý Tiểu Hằng thấy con trai của mình xuất hiện ở bàn ăn của Tạ Tĩnh Khang, mà vẻ mặt của hai người lớn có điều gì đó rất nghiêm trọng. Hai người tiến đến hỏi.
" Có chuyện gì vậy?"
Tiểu Manh ôm chằm lấy chân của ba cậu, đáp.
" Ba...Tiểu Nam Anh bị người xấu bắt đi rồi"
" Lũ bất nhân này, đến con nít cũng không tha"
Lý Tiểu Hằng mắng, Tiểu Lạp Đông lại hỏi thăm.
" Bị người xấu bắt đi sao ? Đã kiểm tra camera trong nhà hàng chưa ?"
Tạ Tĩnh Khang lắc đầu.
" Tôi mới vừa biết, chuẩn bị gọi người đến kiểm tra camera"
Lý Lạp Đông chậc một tiếng, nói lên.
" Mau báo cảnh sát đi, tôi ở đây quan sát camera giúp cậu. Nhìn sắc mặc vợ của cậu cũng không tốt lắm, trước tiên đưa người về nhà rồi hãy tìm kiếm"
" Tôi biết rồi, có gì cậu liên lạc giúp tôi nhé"
" Được! Được. Mau đi đi."
Tiêu Lạp Đông cùng với Tạ Tĩnh Khang tuy là có thù oán, nhưng đó chỉ là chuyện khi trước, là ân oán riêng không liên quan đến hiện tại. Bây giờ một nhà lâm vào cảnh mất con, họ cũng không thể bỏ mặt làm ngơ nhau được.
Thế là vợ chồng họ Tiểu ở lại bảo vệ người nhà của tôi. Hơn nữa tôi cũng muốn cậu tìm ra tim tung tích của con trai nuôi"
" Chậc! Loại người như cậu mà cũng có người yêu sao ? Được rồi, cậu mau cung cấp thông tin cùng địa chỉ nhà cậu đi. Tôi sẽ cho người đến nhà cậu trước"
" Được rồi, Lý Tô Tô đang trên đường đến nơi làm việc của cậu. Cậu ấy sẽ cung cấp thông tin cho"
" Ừ!"
Tạ Tĩnh Khang kết thúc cuộc gọi, ánh mắt cũng không còn khó chịu như vừa nãy. Hắn thấy Bao Bao mặt trắng bệch không nói liền nắm tay cậu đáp.
" Ngoan! Anh nhất định sẽ mang con trai về!"
Chiếc xe đen cứ thế hòa mình vào giữa lòng thành phố, lao đi vun vút.
Hoắc Đông nhìn điện thoại đã kết thúc cuộc gọi liền chậc lưỡi một cái rồi lầm bầm.
" Dạo này người quen của mình làm sao vậy nhỉ ? Hết Hứa Lâm Hàn tìm Tiểu Nguyên đã đã bỏ đi, đến kẻ muốn tìm người bảo vệ vợ. Chậc! Đúng là tạo nghiệp rồi"
Hoắc Đông lắc đầu, bỗng nhiên có một thân ảnh nhỏ nhắn dụi đầu vào lồng ngực hắn. Mộ chàng trai chỉ cao đến lồng ngực hắn đội mũ hình con thỏ nói.
" Đông Đông! Muốn ôm ôm."
Hoặc Đông nhìn cục cưng nhỏ nhà mình trong lòng cảm thấy thật ấm áp. Hắn bế cậu lên, hôn vào trán Khắc Kiệt một cái rồi nói.
" Chỉ có Tiểu Kiệt là ngoan nhất!"
💬 Bình luận chương