Ta không thèm nể nang, lườm Tạ Yến Uẩn một cái.
Cả người hắn hơi lảo đảo, hai vai bỗng chốc sụp xuống, loạng choạng xoay người, từng bước từng bước đi khuất.
Ta thu hồi ánh mắt, khoác tay A tỷ: “A tỷ, sao tỷ lại đi chung với Tam hoàng t.ử vậy?”
Tỷ ấy lắc lắc bọc giấy trong tay: “Huynh ấy là người tốt mà. Ban nãy tỷ xuống bếp tìm đồ ăn, kết quả chẳng còn gì, đang đói meo thì huynh ấy đi ngang qua, bảo Ngự thiện phòng vẫn còn thừa chút điểm tâm, thế là mang cho tỷ mấy gói này.”
Tỷ ấy vừa nói vừa mở bọc giấy ra, mùi thơm nức mũi: “A Lan, lại đây, chúng ta cùng ăn!”
Ta nhìn bọc đồ ăn ú ụ, trong lòng dâng lên chút nghi ngờ. Sao cứ có cảm giác… vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo?
Nhưng mùi thơm câu người quá, mặc kệ, ăn trước tính sau.
Đúng lúc Ngô Nguyệt Hoa cũng chưa ăn gì, ngửi mùi mò tới, chẳng khách sáo bẻ luôn cái đùi gà, ngồi xổm trên bậc thềm gặm đến mức miệng bóng nhẫy mỡ.
Ngược lại, Chu Chiêu Nhiên thò đầu từ trong phòng ra, nhíu mày: “Đêm hôm khuya khoắt ăn mấy thứ này, không sợ mập à?”
Nói xong bèn quay vào nhà ngủ tiếp.
Ba đứa ta nhìn nhau, chẳng ai thèm để ý đến nàng ta.
Chu Chiêu Nhiên người này, chuyện ăn uống lúc nào cũng khắc nghiệt. Bản thân nàng ta ăn ít, hễ thấy bọn ta ăn nhiều là lại cười nhạo bảo bọn ta giống heo.
Có lần ta còn bắt gặp nàng ta ra sân hái cánh hoa nhét vào miệng, từng cánh từng cánh ăn một cách vô cùng đoan trang nhã nhặn.
A tỷ từng lén nếm thử một cánh, xong nhăn mặt nhổ ra, bảo ta: “Đây không phải đồ cho người ăn.”
5.
Từ dạo ấy, Tạ Thời Tự đến ngày một chăm hơn.
Ngày nào cũng chạy tới Tây noãn các.
Hôm nay xách một hộp bánh mới ra lò, ngày mai nhờ người gửi một cành Mặc Cúc vừa nở trong ngự hoa viên, ngày mốt lại không biết kiếm đâu ra một hộp mứt trái cây Tây Vực.
Lần nào thấy A tỷ cũng cười híp mắt nhận lấy, nói một câu: “Tam điện hạ khách khí quá.”
Còn Tạ Yến Uẩn thì sao? Lần nào hắn cũng lẽo đẽo đi theo sau lưng.
Có lần ta nhịn không được, thì thầm vào tai A tỷ: “Ngũ điện hạ đang làm cái gì thế? Đi tỷ ấy phải chịu uất ức như kiếp trước nữa.
Một buổi trưa nọ, ta kéo A tỷ ngồi chơi dưới hành lang. Ánh nắng rực rỡ, bóng hoa đung đưa.
Ta giả vờ như vô tình hỏi: “A tỷ, tỷ có thích Tam hoàng t.ử không?”
A tỷ cắn miếng bánh hoa quế, nghĩ ngợi một lát rồi nghiêm túc nói: “Huynh ấy tốt lắm nha. Mỗi tội thân thể yếu ớt quá.”
“Yếu á?”
“Ừm, lỡ sau này mà cãi nhau, tỷ tức lên nhổ một cái cây đập xuống, chắc huynh ấy bẹp dúm mất.”
Ta…
Im lặng một lát, ta lại hỏi: “Vậy tỷ đối với huynh ấy… có cái kiểu… cái kiểu đó không?”
Ta múa tay múa chân hồi lâu mà chẳng biết diễn tả sao.
A tỷ nghiêng đầu nhìn ta: “Kiểu nào?”
“Kiểu… thích ấy.”
A tỷ lắc đầu: “Thích bánh huynh ấy tặng có tính không?”
Ta: “Không tính!”
May quá, A tỷ vẫn chưa mở khiếu về chuyện tình cảm.
Đời này, ta quyết tâm phải là bức tường thành ngăn cách giữa tỷ ấy và Tạ Thời Tự.
Hắn mang điểm tâm tới, ta sẽ tranh nhận lấy trước.
Hắn mang hoa tới, ta sẽ bê một chậu hoa khác rực rỡ hơn đặt cạnh, chê đóa hoa của hắn nở không đẹp bằng.
Hắn tới tìm A tỷ nói chuyện, ta sẽ xách cái ghế nhỏ ngồi chình ình ở giữa hai người, chống cằm nghe hắn kể chuyện, chớp mắt nhìn hắn chằm chằm, nhìn đến khi tai hắn đỏ lựng, nói năng lắp bắp mới thôi.
Tạ Thời Tự cũng không giận, chỉ là lần nào cũng bị ta làm cho cứng họng, cuối cùng lủi thủi đi về.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Tạ Yến Uẩn lại đi làm bức tường ngăn cách giữa ta và Tạ Thời Tự!
💬 Bình luận chương