Phần 1: Đi phỏng vấn hay hẹn hò với " em dzai Tào Tháo?"
Bích Như cảm thấy cả người căng thẳng. Ai mới ra trường đi pv xin việc mà không hồi hộp chứ.
Bình tĩnh. Phải bình tĩnh.
Hít 1 hơi, tự kêu gào với bản thân mình “ Cứ bình tĩnh, Như. Mày là anh hùng, gian nan không chùn bước, khó khan không gục ngã. cố lên”
Bất quá, rớt chỗ này xin chỗ khác. Chỉ cần chân ta còn, ta vẫn sẽ lê lết các cty xin việc. Trên đời này thiếu cha gì cỏ, nên không cần phải sợ. :D2
Yeah. Áp chế tâm tình đang run lên bần bật, cô tiến tới quầy tiếp tân. Các ngón tay ôm chặt bộ hồ sơ xin việc, như bé con ôm mẹ, nhẹ giọng hỏi : “Tôi tên là Hoàng Bích Như. Có hẹn phỏng vấn thiết kế thời trang.”
Nhân viên tiếp tân liếc nhìn nàng một cái, gật gật đầu:
" Mời cô qua bên kia ngồi đợi tới lượt"
Yes, madam. Bích Như gật đầu như con ngố. Cô bước tới bên chiếc bàn dành cho khách. Ở đó, có mười mấy cô gái đang ngồi chờ tới lượt mình. Ôi giời, cảnh tượng này có khác gì mấy cô đi dự thi vòng sơ khảo hoa hậu VN đâu.
Hức hức. Tim lại đập bình bịch. Như quay qua nhìn người bạn gái ngồi kế bên, nhoẻn miệng cười thân thiện
" Chào bạn"
Cô gái thấy nụ cười như gió xuân của Như, cũng mỉm cười đáp lễ:
" À. Chào. Bạn cũng nộp đơn xin làm thư ký giám đốc à?"
??? Thư ký gì? Mình tới đây xin làm thiết kế thời trang mà.
Vội vã đính chính:
"Không, mình đăng ký chân thiết kế"
" Vậy à?"
Cô bạn kia có vẻ mừng rỡ vì bớt 1 đối thủ cạnh tranh, tâm tình cũng buông lỏng, nên nói chuyện với Như nhiều hơn.
Hai cô gái tám chuyện trên trời dưới đất. Hix. Nhưng vẫn lâu quá chưa đến lượt họ phỏng vấn.
Như nhìn đoàn người dài dằng dặc. Còn 8 " mỹ nhân" nữa mới tới cô. Một người phỏng vấn ít nhất 15 phút. 8 người là 120 phút, tức là 2 tiếng lận hả trời. Lâu bà cố.
Càng đợi lâu càng khó chịu. Cô muốn... đi tiểu :shock2:
Ngượng ngùng đưa xấp hồ sơ cho Vi, cô bạn mới quen, thiệt ngại quá mà:
" Hì, bạn giữ hộ mình tài liệu. Mình đi toa lét chút xíu" Mặt mo của ta, mày trốn đâu rồi???
May mắn cho giám đốc Lương, lúc anh hấp hối, sắp nói lời chào gặp mặt với ông bà, thì một đoàn người bước vào, kèm thêm mấy giọng nói quen thuộc. Một giọng nói tạt axit chua lét vào tim anh cất lên:
"Giám đốc Lương, anh, anh sao thế này?"
Hoàng Bích Như đang " thay trời hành bạo" ( thay ông trời quánh người ta tàn bạo) nghe giọng nói đó thì dừng tay, cô quay lại, ngơ ngác...
💬 Bình luận chương