Ngoại trừ bốn người này ra, sáu người khác, chính là thiên kiêu các tông môn, Mạnh Hạo chưa từng thấy qua bọn họ tại Nam Thiên Tinh, bốn nam hai nữ, trong đó có một nữ tử đeo mặt nạ màu trắng, mặc váy dài đỏ, khi ra tay, xung quanh nàng có Huyết Lan nở rộ, nàng đến từ Huyết Lan Giáo.
Một nữ tử khác, mặc trang phục ngũ sắc, tướng mạo bình thường, khi ra tay pháp thuật ngũ hành kinh người, cho dù là Mạnh Hạo đã từng tu qua ngũ hành Nguyên Anh, cũng cảm thấy pháp thuật của nàng vô cùng cường hãn, nàng, đến từ Ngũ Sắc Tông.
Bốn người khác, đều có bộ dáng thanh niên, nhưng một người trong đó, lúc đối địch không trực tiếp ra tay, mà có một chiếc quan tài từ trong hư không xuất hiện, từ trong đó đi ra một cỗ thi thể, dễ dàng đánh chết đối thủ, hắn đến từ Cổ Tiên Lăng, một trong năm đại thánh địa.
Người thứ hai, thân thể gầy gò, duy chỉ có hai mắt tràn ngập ngọn lửa, hắn đứng ở nơi đó, cũng không ra tay, mà chỉ liếc mắt một cái, địch nhân của hắn lập tức toàn thân biển lửa ngập trời, hét lên thảm thiết rồi biến thành tro bụi.
Người thứ ba, tướng mạo tuấn lãng, mi tâm bất ngờ có con mắt thứ ba, đó chính là pháp nhãn, nó luôn khép kín, trên mặt hắn luôn nở nụ cười, thoạt nhìn rất vô hại, dường như không có bất kỳ tính công kích nào, mà kẻ địch của hắn, căn bản cũng không ra tay, hai người dường như chỉ truyền âm nói chuyện với nhau một lát, rồi bất ngờ đối phương liền quì xuống một gối, trên mặt lộ ra vẻ cuồng nhiệt, thành kính, chủ động nhận thua.
Hắn, đến từ Hương Hỏa Đạo.
Người cuối cùng, là một đại hán, đến từ Côn Lôn Đạo, đại hán này trông rất khôi ngô, thân thể cường hãn, hắn đứng ở nơi đó giống như một tòa núi nhỏ, đối mặt với đối thủ, hắn chỉ điểm ra một chỉ, lập tức liền có một ngọn núi lớn đột nhiên xuất hiện, ầm ầm phủ xuống, đánh bại đối thủ, nhưng lại không g**t ch*t.
Ánh mắt Mạnh Hạo quét qua khắp chiến trường, trong mắt dần dần hiện ra chiến ý.
Vòng thứ nhất lôi đài đang diễn ra kịch liệt, tu sĩ Đệ Cửu Sơn Hải ở ngoại giới chăm chú ung dung như Mạnh Hạo, bọn họ vẫn không thể làm được.
- Hừ, là vận khí của hắn tốt, toàn gặp kẻ yếu, nếu như hắn cũng gặp phải những đối thủ không tầm thường như chúng ta, sao có thể biểu hiện dễ dàng như vậy chứ!
- Càng về sau, cường giả càng nhiều, ta xem rốt cuộc hắn có thể kiên trì được đến vòng thứ mấy!
Trong lúc mọi người nghị luận, trận thứ ba đã kết thúc, vòng thứ tư lôi đài, bắt đầu triển khai. Thời khắc này đã có hơn phân nửa tu sĩ bị đào thải, chỉ còn lại không tới 100 người.
Mỗi một người, đều là cường giả!
Mạnh Hạo đứng ở tầng lá cây thứ năm, phía trước hắn chợt hiện lên ánh sáng truyền tống, từ bên trong đi ra một đại hán, đại hán này mặc trường bào, khi đi ra xung quanh xuất hiện dao động không gian dập dờn như sóng gợn, người này không phải cường giả đến từ Côn Lôn Đạo, nhưng cũng là một vị thiên kiêu.
Đến từ Thất Hải Tông.
Ba trận lôi đài lúc trước, mỗi một đối thủ đều bị hắn ngạnh sanh xé xác, toàn bộ tử vong, lúc này vừa đi ra, khóe miệng hắn liền lộ ra tàn nhẫn, trong mắt cũng tràn đầy dữ tợn.
- Phương Mộc... rốt cục cũng gặp ngươi, mấy trận trước danh tiếng của ngươi không nhỏ a, đây là bởi vì những người ngươi gặp, đều là kẻ yếu!
- Lần này, ta sẽ để cho ngươi biết được, giữa thứ tán tu như ngươi cùng thiên kiêu chúng ta, rốt cuộc có bao nhiêu cách biệt, chênh lệch này... sẽ khiến ngươi tuyệt vọng! Đại hán cươi ha hả, nhìn như l* m*ng, nhưng trên thực tế tâm tư của hắn rất tinh tế, không phải như vẻ bề ngoài. Hắn vừa dứt lời, khí tức toàn thân liền hắn ầm ầm tràn ra, bên ngoài thân thể hắn dập dờn hư ảnh biển cả, thấp thoáng có bảy vùng biển rộng. Cùng lúc đó, trong tiếng nổ "ầm ầm" long trời lở đất, hắn như hóa thành một con Hải Long, gầm thét phóng thẳng tới Mạnh Hạo.
Giờ phút này, có không ít tu sĩ Đệ Cửu Sơn Hải ở ngoại giới đang chú ý tới lôi đài của Mạnh Hạo, khi thấy đối thủ của Mạnh Hạo là thiên kiêu Thất Hải Tông, không ít người liền than thở.
- Lần này Phương Mộc không thể kết thúc bằng một quyền kinh diễm như trước nữa rồi.
- Hừ, đối với kẻ yếu, hắn mới có thể cường hãn như vậy, nhưng đối mặt với thiên kiêu, hắn rất khó giữ vững bình tĩnh, lần này, cho dù hắn thắng, cũng nhất định là một hồi long tranh hổ đấu.
- Vân Thiên Hà của Thất Hải Tông, nghe nói thân thể có kỳ lực, sau khi dung hợp với tu vi, sẽ rất cường hãn, thậm chí hắn chiến đấu một trận với Ngụy Tiên, cũng không bị rơi xuống hạ phong.
Âm thanh ở ngoại giới, không thể truyền vào trong lôi đài, thời khắc này đại hán Thất Hải Tông phát ra tiềng gầm vang vọng trong chớp mắt đã phóng tới gần Mạnh Hạo. Vẻ mặt Mạnh Hạo vẫn bình tĩnh như cũ, tay phải hắn nâng lên, vẫn như trước đánh ra một quyền!
oOo
💬 Bình luận chương