Đệ Cửu Sơn Hải, Cửu Hải Thần Giới, bao nhiêu năm rồi, tối đa chỉ là hạng nhất sáu Kim Môn. Đoạn năm tháng huy hoàng đã theo thời gian trôi qua, mặc dù cho tới bây giờ, huy hoàng này trôi đi, nhưng cũng có một chút dấu vết tồn tại.
Dấu vết này là ở Kim Môn Thạch Bi thứ chín, ở trên người Tung Vô Nhai... người đã từng xếp hạng đệ nhất... hắn là đệ nhất thiên kiêu của Cửu Hải Thần Giới ngàn năm trước, từng tạo nên một đoạn thần thoại, nhưng quỷ dị là tên của hắn, ngoại giới cũng rất ít người biết.
Mà hôm nay, Mạnh Hạo đột phá kỷ lục này, đệ nhất cả tám Kim Môn, chuyện này chấn động cả tông môn. Bất luận là tu sĩ đang tiếng ca của chúng, trở thành giai điệu của thế hệ! Anh Vũ dường như tìm được lý tưởng của cuộc đời, trong lúc nói, toàn thân nó đều phát sáng!
Mạnh Hạo sửng sốt, nhưng không đợi hắn lên tiếng, Bì Đống ở một bên bỗng nhiên kinh hô: - Tạp điểu! Ngươi làm sao trên người đều phát sáng? A A A... Ngươi làm sao làm được vậy? Ta cũng muốn phát sáng! Bì Đống nói xong, nín mặt đỏ bừng, gầm nhẹ một tiếng, vì thế... thân thể của nó cũng bắt đầu phát sáng.
Mạnh Hạo nhức đầu, vội gật gật đầu. Hắn cảm thấy Anh Vũ nơi này có chút ít cử chỉ điên rồ... hắn sợ, thân thể nhoáng một cái, chạy thẳng tới động phủ. Gần như vừa mới tới gần động phủ, phía sau hắn liền truyền đến thanh âm bất mãn của Bì Đống.
- Lão tạp điểu! Những hải sản này nghe lời như thế, cũng có công lao của tam gia, tam gia muốn ác bá, tam gia muốn bán chúng đổi lấy ác bá... Tam gia muốn độ hóa ác bá!
- Ngu ngốc! Bán chúng có thể bán bao nhiêu tiền chứ? Ngươi ngốc ngếch quá vậy! A... Không phải ngươi muốn tự bán mình chứ?
- Tam gia mà ngốc ngếch! Toàn thân tam gia chỉ có một cái đầu!!!
Mạnh Hạo nghe đến đây, vội ho một tiếng, bước chân vào động phủ. Mơ hồ phía sau lại truyền tới tiếng hô hấp dồn dập của Anh Vũ.
- Ngu ngốc ngu ngốc ngu ngốc... Những hải sản này không bán được mấy đồng tiền, nhưng nếu được ngũ gia ta dạy dỗ tốt, sau này chúng ta tạo thành một đội ngũ, đi tới chỗ nào, liền mở ra một lần đại hội ca xướng tưng bừng tại đó. Đến lúc đó thu linh thạch, mới là lựa chọn tốt nhất! Như vậy mới lâu dài!
- Cũng giống như khi Mạnh Hạo ở Phương gia, xông Dược Các thu linh thạch à?
- Dĩ nhiên, bất quá Tiểu Hạo thì tính là gì?!. Hắn đều có thể làm được, ngũ gia nhất định sẽ làm tốt hơn hắn! Đến lúc đó hai chúng ta cũng cùng hát chung, lúc cần thiết, cũng cho Tiểu Hạo tới hát... Vừa nghĩ tới hình ảnh này, ngũ gia liền kích động a, chúng ta phải đặt một cái tên, ngươi hãy giúp ta suy nghĩ một chút!
Mạnh Hạo bước chân vào động phủ, vung tay một cái, lập tức bốn phía bị phong ấn, ngăn cách hết thảy ở bên ngoài. Quả thực hắn không muốn nghe tiếp đối thoại giữa Anh Vũ và Bì Đống. Về phần tiếng ca kia... Mạnh Hạo cảm thấy, nếu như có người có thể nghe hết, hắn sẽ rất bội phục!
Bất quá, nếu như Anh Vũ thực sự thành công, ngày sau Hải Tiên Ca rất được hoan nghênh! Mạnh Hạo cảm thấy... mình vì linh thạch, cũng không hẳn không thể đi theo cùng hát.
Mạnh Hạo khoanh chân ngồi xuống, vỗ tay lên túi trữ vật, lập tức một luồng sáng từ bên trong bay ra, dần dần ngưng tụ thành thân thể Sở Ngọc Yên. Vừa hiện ra ở một bên, sắc mặt nàng không còn tái nhợt đã có chút màu máu, nhưng vẫn chưa thức tỉnh.
Mạnh Hạo nhìn Sở Ngọc Yên, hồi lâu sau, hắn khẽ thở dài, nâng tay điểm một cái vào mi tâm Sở Ngọc Yên, lập tức tu vi của hắn tràn ra, sáp nhập trong cơ thể Sở Ngọc Yên, nhanh chóng giải độc trong cơ thể nàng.
Máu trong tim của mười con hải long, đích xác có thể hóa giải loại độc Sở Ngọc Yên trúng phải, nhưng tốc độ cũng không nhanh được, mà phải từ từ giống như tẩy rửa kinh mạch của nàng, không ngừng phân tán độc tố, làm cho biến thành một loại vật chất, tựa hồ có trợ giúp đối với tu vi.
Mạnh Hạo tra xét một hồi, như có điều suy nghĩ, không cưỡng ép tăng tốc nữa. Hắn phát hiện, trạng thái này đối với Sở Ngọc Yên cũng không phải chuyện xấu, thậm chí rất có thể là một vận may lớn.
Trên thực tế, loại độc của hải long, đồng thời là chất độc cũng là vật đại bổ, nếu không có giải dược, chính là kịch độc, nếu có giải dược thì sẽ ngược lại.
"Trải qua kiếp nạn này, với tu vi của nàng, có lẽ có thể thuận thế đột phá, bước chân vào Tiên Cảnh." Mạnh Hạo giơ ngón tay lên, nhưng ngay khoảnh khắc đó, thân thể Sở Ngọc Yên run lên, chậm rãi mở mắt, mờ mịt nhìn Mạnh Hạo, đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại nhắm mắt, dường như đang suy tư.
Mấy nhịp thở sau, khi lần nữa nàng mở mắt, trong mắt đã có thanh minh.
- Là ngươi đã cứu ta sao? Cám ơn nhiều, nơi này là địa phương nào? Nàng dường như đang cực lực giữ bình tĩnh, suy yếu nói.
- Là ta làm liên luỵ cô nương... Nơi này là Cửu Hải Thần Giới! Mạnh Hạo nhìn thấy vẻ mặt Sở Ngọc Yên, trầm mặc một lát chậm rãi lên tiếng, nói ra hết thảy nhân quả.
Sở Ngọc Yên không có nói chuyện, chỉ lẳng lặng lắng nghe, toàn thân suy nhược, dường như làm nàng không thể thanh tỉnh quá lâu.
- Không nghĩ tới từ biệt nhiều năm, ngươi ta gặp nhau lại là ở chỗ này!
Sở Ngọc Yên nghe xong, mỉm cười, dường như sớm đã quên đi chuyện quá khứ giữa hai người,, ngược lại giống như bằng hữu, không mảy may giấu giếm suy nghĩ trong lòng, mà hào phóng gật đầu.
Nếu không có tiếng lẩm bẩm của Sở Ngọc Yên trên Hải Sam Đảo lúc trước, Mạnh Hạo đều rất khó nhận ra vẻ khác thường của Sở Ngọc Yên, nhưng một lòng chú ý đã khôi phục, ta... đi trước, ngươi... bảo trọng! Sở Ngọc Yên nhẹ giọng lên tiếng, tay chống vách động phủ, dường như muốn rời đi, nhưng vì suy yếu, không đi được mấy bước, liền sắc mặt tái nhợt, lảo đảo sắp ngả.
Mạnh Hạo khẽ thở dài, tiến lên đỡ nàng.
- Để ngươi chê cười rồi! Tự ta có thể đi, cám ơn ngươi! Sở Ngọc Yên cắn môi, cười nói, đẩy Mạnh Hạo ra tiếp tục đi tới, nhưng đi không được vài bước, thân thể mềm nhũn ngả nhào, trán đụng phải vách đá một bên, thân mình suy nhược mất đi phòng hộ phải có của tu sĩ, rách da chảy máu tươi.
Nàng ngẩn ra, trong mắt có chút nước mắt, gắng gượng muốn đứng lên lại, nhưng không làm được, Mạnh Hạo tiến lên, đang định đỡ nàng dậy.
- Cám ơn ngươi, tự ta có thể! Sở Ngọc Yên cố gượng tươi cười, nói.
- Sở Ngọc Yên! Mạnh Hạo kêu lên giọng trầm thấp, một tay đỡ nàng đứng lên...
- - - - - oOo- - - - -
💬 Bình luận chương