Bởi thế ông ta đứng dậy nói với Dương Bách Xuyên: "Vô Diện huynh đệ, quyền hạn của lão hủ có hạn, giá trị giao dịch lần này quá lớn, xin ngươi hãy đợi một chút, lão hủ cần phải xin chỉ thị từ bên trên, ngươi cảm thấy thế nào?"
"Tiền chủ sự cứ thoải mái, ta sẽ chờ." Dương Bách Xuyên cũng biết bốn mươi tám vạn không phải là một con số nhỏ đối với bất kỳ thế lực nào, vậy nên hắn cũng hiểu cho Tiền Kim Ngôn, ngỏ ý rằng mình sẽ chờ.
Đợi sau khi Tiền Kim Ngôn rời khỏi đây, Mạnh Trường Thanh vẫn luôn đứng ở sau lưng Dương Bách Xuyên lo lắng nói: "Môn chủ, có phải ngài sơ ý quá rồi không? Giao dịch quá nhiều trong một lần sẽ bị người ta xưng đạo hữu với ông ta chứ?
Nhưng ông ta lại không biết rằng Dương Bách Xuyên đang là thân xác con rối, vì để bớt gây chú ý hắn đã áp chế tu vi xuống Xuất Khiếu Cảnh sơ kỳ.
Nhưng Tiền Bất Hoán lại không nghĩ nhiều như vậy, ở trong mắt hắn thì dù Dương Bách Xuyên có cảnh giới tu vi ngang với ông ta thì vẫn phải tuân theo quy củ gọi ông ta một tiếng túc lão, đường đường là túc lão của điện Mạo Hiểm sao có thể đánh đồng với tu sĩ tầm thường được?
"Tiểu bối ngươi không hiểu quy củ à? Người không biết cứ hễ là khách Mạo Hiểm thì đều phải hành đại lễ với túc lão Mạo Hiểm sao?" Tiền Bất Hoán lạnh nhạt mở miệng, vừa nói vừa tự ngồi xuống trước, nhìn Dương Bách Xuyên một cách trịch thượng.
Dương Bách Xuyên nghe Tiền Bất Hoán nói vậy, lửa giận trong lòng bùng lên dữ dội.
Con mẹ nó chứ, lão tử tới đây để làm ăn buôn bán, không phải tới nhận ông lớn cụ lớn.
Bà mẹ nó, lời này của ngươi là có ý gì?
Bà mẹ nó, ông đây tới đây để làm ăn, không phải tới để nhìn sắc mặt của ngươi.
Đừng thấy Tiền Bất Hoán là Túc lão thứ mười của điện Mạo Hiểm, Dương Bách Xuyên lại chẳng thèm để vào mắt chút nào. Ngay cả Viên Thiên Cương hắn cũng đạp dưới lòng bàn chân chứ đừng nói tới Tiền Bất Hoán.
Xuất Khiếu Cảnh đại viên mãn thì đã sao?
Chọc giận ông đây thì ông đây sẽ xử chết ngươi.
Cũng đâu phải là không xử được.
💬 Bình luận chương