Dương Bách Xuyên bước từng bước về phía trước, sức mạnh giữa lòng bàn tay chỉ chờ được phân phó.
Bước dần vào trong rừng sâu, càng ngày càng tối gần như là không nhìn thấy cả năm đầu ngón tay, nơi này không thể dùng linh thức để tra xét, tầm nhìn mắt thường có tốt tới đâu cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
Bị không thì...Lâu Mãn có cách để tìm được hắn.
Dương Bách Xuyên không ngạc nhiên bởi vì chính hắn đã từng dạy cho Lâu Mãn một bài học, tên này còn là chó săn của Quan Thiên Ngạo, muốn g**t ch*t hắn cũng là điều dễ hiểu.
Dương Bách Xuyên tự cho là mình đã rất cảnh giác, sẽ không bị Lâu Mãn mắt tới, chuyện này khiến hắn rất nghi ngờ.
Theo hắn nghĩ thì Lâu Mãn có thể tìm thấy hắn nhanh như vậy, rõ ràng là trên người hắn đã bị thi triển bí thuật gì đó, nhưng trong đầu nghĩ đi nghĩ lại hắn và Lâu Mãn cũng không hề tiếp xúc để gã có cơ hội âm thầm ra tay.
Đúng là khiến người ta cảm thấy kỳ quái.
Trong lúc ra tay, đột nhiên hắn nghĩ tới một điểm mấu chốt.
Đó chính là – Quan Thiên Ngạo.
Bởi vì khi tiến vào bí cảnh Thao Thiết, Quan Ngạo Thiên đã giả nhân giả nghĩa tặng cho hắn Truyền Tấn Phù, thuận tay còn vỗ vỗ lên bả vai của hắn.
Đây là điểm đáng ngờ duy nhất.
Nếu như cái vỗ vai giả tạo này của Quan Thiên Ngạo đã để lại ấn ký gì trên người hắn, vậy thì có thể giải thích được vì sao Lâu Mãn lại tìm được hắn, ra tay đánh lén nhanh như vậy.
Bởi vì hắn biết Quan Thiên Ngạo rất muốn đào cho hắn một cái bẫy, mà thân là một tên chó săn của Quan Thiên Ngạo - Lâu Mãn lại bị hắn đánh, ôm hận trong lòng, Quan Thiên Ngạo hạ lệnh cho gã tìm hắn ra tay, điểm này cũng không có gì lạ.
Nghĩ như vậy, trong lòng Dương Bách Xuyên ớn lạnh, sát ý bùng lên, hắn nói với Ngô Mặc Thu: “Thu Nhi, muội không cần phải ra tay, cứ giao Lâu Mãn cho ta, chú ý xung quanh, ta nghi ngờ Quan Thiên Ngạo cũng đang ẩn núp trong tối.”
💬 Bình luận chương