"Hừ, có Từ mỗ ở đây, ngươi có thể động đến hắn chắc?"
Từ Hữu Đạo hừ lạnh, vung quyền xông tới chặn Võ Văn Trạch tấn công Dương Bách Xuyên.
Sau đó, hai đại cao thủ lao vào đánh nhau.
Lúc này Dương Bách Xuyên và đám Lục Yên Chi đã tập trung lại một chỗ, chuẩn bị bàn đối sách hỗ trợ Từ Hữu Đạo.
Nhưng hắn lại nghe thấy Từ Hữu Đạo truyền âm tới: "Đạo hữu tạm thời rời khỏi đây trước đi, để ta cản Võ Văn Trạch. Trước hết ngươi mau tìm một nơi lẩn trốn vì có người đang là bình thường Dương Bách Xuyên sẽ không đi, nhưng bây giờ tình huống khác biệt. Thứ nhất, hắn ở lại cũng không giúp được gì cho Từ Hữu Đạo, hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Võ Văn Trạch.
Thứ hai, nếu người của năm thánh địa lớn tập trung lại đây thì hắn muốn chạy cũng không chạy thoát.
Thánh địa Vạn Linh có một người cấp bậc như Võ Văn Trạch đến đối phó mình, lẽ nào không có người thứ hai?
Các thánh địa khác cũng vậy...
Vì thế, Dương Bách Xuyên không hữu dũng vô mưu, chuẩn bị rút lui.
Có Từ Hữu Đạo kìm chân Võ Văn Trạch là đủ rồi, hắn nghĩ hiện tại mình nên nhanh chóng vào dãy núi Vạn Yêu tránh đầu sóng ngọn gió thì hơn, còn lề mề nữa thì muốn đi cũng không đi được.
Lúc này Dương Bách Xuyên mới ý thức được hậu quả của việc chém giết đệ tử của năm thánh địa lớn trong Thiên Yêu Hành Cung nghiêm trọng hơn hắn tưởng.
Tuy nhiên... cho dù là vậy, nếu cho hắn một cơ hội nữa, hắn vẫn làm như thế.
Bởi vì hắn không giết người thì người khác sẽ giết hắn.
Đây là Tu Chân Giới.
Kẻ mạnh vĩnh viễn chiếm lý, kẻ mạnh giết kẻ yếu không cần lý do.
Hắn càng thêm kiên định muốn sáng lập nên một thế lực hùng mạnh có thể đối phó với thánh địa.
Vậy thì bắt đầu từ dãy núi Vạn Yêu đi!
Dương Bách Xuyên chính thức đặt ra mục tiêu.
💬 Bình luận chương