Tác giả: Đông Tầm Vấn Tửu
Dịch: Maccaoo
Khi tiến hành anh giải quyết vướng mắc này cho mình.
Không ngờ, Lâu Độ nghe thấy Trì Cảnh gọi mình là gì, lập tức hít sâu một hơi, toàn thân cứng ngắc. Cơ bắp cứng gồng hết cả lên càng làm cho Trì Cảnh thấy khó chịu hơn, mở mắt ra, từ từ ngồi dậy, gương mặt lạnh tanh không cảm xúc.
Hai người nhìn nhau mấy giây. Lâu Độ thấy Trì Cảnh hung dữ như thế, lập tức chớp mắt cực kì vô tội.
"Em về đây." Trì Cảnh lạnh lùng nói.
"À..."
Trì Cảnh không để ý đến anh, chỉnh lại quần áo.
"Trì Cảnh."
"?"
"Em có muốn ở lại không?"
Bàn tay đang chỉnh lại tóc của Trì Cảnh ngưng lại: "Hửm?"
"Ngủ cùng tôi. Có lẽ như thế, em sẽ thấy thoải mái hơn một chút." Lâu Độ nhìn Trì Cảnh, lưỡng lự một chút rồi nói tiếp: "Cũng tốt cho bé con nữa."
Trì Cảnh cúi đầu, tránh tầm nhìn của Lâu Độ, dường như đang do dự. Lâu Độ không biết tại sao tự dưng lại thấy căng thẳng. Cuối cùng, Trì Cảnh ngẩng đầu lên, gật đầu: "Được.", sau đó vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt, tìm một bộ đồ ngủ sạch sẽ của Lâu Độ rồi mặc vào.
Trái tim Lâu Độ đập điên cuồng trong lồng ngực. Anh tự giác mở một nửa chăn ra, đợi cậu lên giường. Chăn ga gối đệm đều được Trì Cảnh mang từ nhà đi rồi khử trùng. Chiếc giường thoải mái quá đỗi làm Trì Cảnh thấy hơi không quen. Đã rất lâu rồi cậu không nằm trên một chiếc giường không có một đống đồ dùng quần áo nào. Nhưng lần này, bên cạnh Trì Cảnh có một nguồn nhiệt ấm áp, có người tự tạo ra pheromone rồi.
Trì Cảnh nhích thêm một chút nữa, sát lại gần Lâu Độ hơn, cơ thể cảm nhận được hơi thở nóng rực, thơm dịu trên người anh. Trì Cảnh mang thai rồi khá ham ngủ. Được nằm bên cạnh Lâu Độ thì càng thấy yên tâm hơn, chỉ một lát sau, Trì Cảnh đã chìm vào giấc ngủ rồi. Sau đó cơ thể cứng còng của Lâu Độ mới từ từ thả lỏng ra.
Hôm nay là ngày anh rảnh rỗi nhất kể từ khi quay lại làm việc. Buổi chiều đến tối không có gì phải làm cả, cứ nằm lướt quang não thôi, vừa lướt vừa nhìn trộm Trì Cảnh. Nhưng Trì Cảnh cũng không chủ động nói chuyện với anh, thậm chí còn không hỏi sao hôm nay anh rảnh thế.
Lâu Độ cảm thấy hơi tủi thân. Nhưng thấy Trì Cảnh ngoan ngoãn nằm ngủ bên cạnh mình, cảm giác hạnh phúc và sung sướng lập tức sục sôi.
Ai da, đẹp thật đấy, ngoan quá đi!
Hiếm khi Trì Cảnh ngủ nướng như hôm nay. Buổi sáng, lúc quản gia đem đồ ăn tới, Trì Cảnh vẫn còn say ngủ. Tiếng quản gia gõ cửa bước vào đánh thức cậu, Lâu Độ vội vàng ra hiệu quản gia nhỏ tiếng thôi. Quản gia thấy Trì Cảnh ngủ trên giường thì vô cùng kinh ngạc, nhẹ nhàng bày bữa sáng lên bàn rồi yên lặng rời đi.
Có lẽ Trì Cảnh vẫn còn ngái ngủ, gương mặt cực kì hung dữ, như thể kẻ nào lại gần là cậu cắn kẻ đó liền. Lâu Độ không dám mở miệng, chỉ lấy chăn khoác lên vai cậu. Vừa thức dậy, ra khỏi chăn sẽ thấy hơi lạnh.
Khi tỉnh táo hơn một chút, Trì Cảnh lập tức đứng dậy, thay quần áo, mặt lạnh tanh rời đi.
Lâu Độ tròn mắt nhìn cậu cho đến khi cậu rời khỏi phòng mới thôi không nhìn nữa. Anh thở dài, cô đơn thưởng thức bữa sáng một người.
Mấy ngày sau khi Giải Lan Chu và quản gia chăm sóc cho ann và Trì Cảnh, về nhà của anh và Trì Cảnh thì... Tóm lại là Lâu Độ hết sức do dự. Lúc anh tham mưu ý kiến của Trì Cảnh thì Trì Cảnh đang gọt táo. Hình như tâm trạng Trì Cảnh không được tốt lắm, từ lúc bước chân vào phòng đã không nói gì rồi. Nhưng gương mặt cậu vẫn không có chút biểu cảm nào. Lâu Độ cứ tự nói chuyện một mình, nói đến đoạn sau khi xuất viện thì nên ở đâu.
Không hiểu thế nào, Trì Cảnh bị đứt tay. Lưỡi dao gọt hoa quả rạch một đường trên đầu ngón tay thanh mảnh của cậu, máu ứa ra, cực kì ngứa mắt.
"Trì Cảnh, Trì Cảnh?"
"Sao thế?" Trì Cảnh bừng tỉnh.
Lâu Độ: "Tay của em."
Như thể không thấy đau, Trì Cảnh cứ ngồi đờ ra ở đó, máu chảy thấm cả vào quả táo, đỏ cả ruột táo. Cậu ngẩng đầu lên nhìn Lâu Độ.
Mặt Lâu Độ đầy vẻ hoài nghi, nói: "Em không dán băng cá nhân vào sao?"
Lâu Độ vừa dứt lời, Trì Cảnh đột nhiên đứng bật dậy hệt như không thể nhịn được nữa. Gương mặt cậu trắng bệch. Trì Cảnh hít sâu mấy hơi, âm thanh khản đặc tựa như làn gió lạnh thổi hút qua ống gỗ mục nát.
Lâu Độ hoảng sợ, tưởng Trì Cảnh bị làm sao. Anh vừa định ấn chuông gọi người đến thì Trì Cảnh lập tức bình tĩnh lại. Dường như có một luồng gió lạnh ôm trọn lấy cậu, xua đi hết thảy hơi ấm.
"Trì Cảnh? Em không sao chứ?"
"Không sao." Trì Cảnh đem sự lạnh lẽo bao lấy thân mình, như thể nếu làm vậy, cậu có thể bình tĩnh lại, không có hề hấn gì hết. Cậu không biết tại sao mình đột nhiên không thể nhịn được nữa. Trong cơ thể, trong đầu cậu âm ỉ những đốm lửa hồng, Lâu Độ chỉ thả một que diêm, toàn bộ đám cỏ khô cháy bùng lên, đốt cháy tất cả, cháy tới mức lồng ngực Trì Cảnh thấy trống rỗng.
Trì Cảnh vứt toàn bộ chỗ táo đã gọt và con dao dính máu vào sọt rác. "Bịch" một cái. Trống rỗng.
Lâu Độ nhìn, thấy sao tiếc thế, chỉ cần rửa lại ăn được mà?
"Bẩn rồi. Anh nghỉ ngơi đi. Em còn có việc, đi trước đây." Trì Cảnh đột nhiên rời đi, không hề báo trước. Cậu vừa nói, vừa đi ra đến cửa, đặt tay lên tay nắm cửa. Trì Cảnh nói nói rất chậm, chậm tới mức không nghe ra được cảm xúc của cậu: "Hai ngày tới em sẽ không đến. Em hơi bận."
Lâu Độ gật đầu.
Cánh cửa khép lại. Nó đóng nhanh đến độ Lâu Độ không kịp phản ứng, căn phòng đã chỉ còn lại mình anh. Rõ ràng là lúc Trì Cảnh ở đây cũng không nói gì mấy, vậy mà cậu vừa rời đi, căn phòng rộng rãi chợt yên lặng kinh khủng, chỉ còn tiếng máy ý đến cảm xúc của thằng bé, biết chưa hả?"
"Dạ."
"Có sức sống lên!"
"..." Lâu Độ trưng ra gương mặt như ăn phải phân.
Giải Lan Chu cười lạnh.
Lâu Độ bị cưỡng chế: "DẠ!"
"Tuần sao xuất viện một cái là phải dỗ dành Omega của con về."
"Dạ..."
"Có đáng mặt đàn ông không!"
"..."
"Có đáng mặt Alpha không!"
Vở kịch nhỏ:
Tút Tút: Quả nhiên, mình biết ngay mà. Làm gì có chuyện mình gọi ẻm là ông xã! Hả hê quá trời.
Tiểu Cảnh: Được lắm, ấy thế mà anh dám bảo em tự dán băng cá nhân.
Giải Lan Chu: Hừ, Alpha rác rưởi.
Lâu Vũ Bằng: ???
,
💬 Bình luận chương