Thái độ Âu Dương Duệ nhất thời khác trước, “Sao không nói sớm. Lam Diệu Dương anh luôn luôn nắm không được trọng điểm.”
“Anh im miệng.”
Âu Dương Duệ c*̃ng đi tới gần nhìn màn hình máy tính Nghê Lam, Bonnie đã giải quyết phần mềm kia. “Cần truy tìm trạm thông tin, nhưng thiết bị này vốn dĩ không dùng để theo dõi, cho nên phạm vi có hạn. Chính là có phương pháp đặc biệt đần, ôm máy tính lái xe tìm tới chỗ kết nối tín hiệu sau là có thể xem xét địa điểm.”
“Paul chính là tay súng bắn tỉa kia sao? Tần Viễn tối hôm đó c*̃ng có mặt, vì sao anh ta lại xuất hiện? Anh ta không phải nên ở chỗ xa thao túng sao? Dù sao anh ta xâm nhập máy tính là được rồi…” Âu Dương Duệ lẩm bẩm: “Đợi chút, khách sạn Huy Hoàng lần đó có phải c*̃ng do anh ta?”
Bonnie đối với suy luận c*̉a Âu Dương Duệ không có hứng thú, ông lục lọi máy tính Nghê Lam.
Lam Diệu Dương vô c*̀ng tốt bụng phản ứng lại Âu Dương Duệ: “Thế thì sao?”
“Mỗi một tội phạm liên hoàn đều có một loại hành vi phản ánh tâm lý c*̉a bọn họ. Có người thích thu thập vật kỷ niệm c*̉a người chết, có người thích sắp xếp người chết thành một tư thế cố định, vv.” Âu Dương Duệ nói: “Nếu chúng ta có thể thăm dò tâm lý phạm tội c*̉a Tần Viễn, hiểu biết động cơ c*̉a anh ta, suy đoán được hành động tiếp theo c*̉a anh ta sẽ rất có ích cho việc điều tra phá án.”
Lam Diệu Dương nói: “Nếu mỗi lần anh ta đều ở hiện trường vậy cho thấy ý gì?”
“Ham muốn kiểm soát vô c*̀ng mạnh, cực độ tự tin, vô c*̀ng thích mạo hiểm, thân là tội phạm lại bất chấp xuất hiện ở hiện trường lúc nào c*̃ng có thể bị phát hiện khiến anh ta cảm thấy kích thích và hưng phấn.” Âu Dương Duệ nói: “Cho nên anh ta rõ ràng có thể điều khiển từ xa lại vẫn tới hiện trường quan sát. Giống như khi trước tôi hoài nghi anh ta, anh ta có thể giả làm người thành thật, lại muốn khiêu khích tôi, biết rõ tôi sẽ hoài nghi lại không chút kiềm chế.”
Lam Diệu Dương nhớ lại một chút: “Anh ta ở trước mặt tôi rất bình thường.”
“Bởi vì anh không phải cảnh sát. Thân phận c*̉a anh với anh ta mà nói không kích thích. Anh ta không có dục vọng chiến thắng anh.”
“Nói như vậy anh ta là một kẻ thích khoe khoang, chỉ là không thích dùng thành tích thương nghiệp và tài phú so đo với người khác.” Lam Diệu Dương lại nghiêm túc nghĩ ngợi: “Tôi cảm thấy có thể nghiên cứu thăm hỏi Tần Viễn một phen, nhìn xem có ẩn tình gì đặc biệt hay không. Đồng thời tôi bảo bộ phận PR sắp xếp phóng viên tới phỏng vấn anh ta c*̃ng phỏng vấn tôi, chúng ta có thể nhân cơ hội lúc phỏng vấn moi ra, Tần Viễn có cường điệu gì với phóng viên không. Nếu anh ta nhịn không được, anh ta có thể nói ra vài thứ.”
“Đúng, anh nói đúng. Nhưng những phóng viên này có hứng thú phỏng vấn anh sao?”
Lam Diệu Dương nhìn chằm chằm Âu Dương Duệ. Âu Dương Duệ nói: “Được, được, việc này giao cho anh.”
Bonnie lúc này nói: “Paul không phải người như thế, hắn ta không thích khoa trương, hắn là kiểu tay súng bắn tỉa. Ẩn núp, kiên nhẫn, quan sát.”
“Vậy vì sao hắn ở Bird gây án xong thường đến hiện trường? Hình cảnh quốc tế nói hắn cực kỳ thích khiêu khích, bị bắt mấy lần, mỗi lần đều không đủ chứng cứ chỉ chứng hắn, nhưng lần sau hắn vẫn xuất hiện.” Âu Dương Duệ hỏi.
“Hắn xuất hiện không phải vì khoe khoang.” Bonnie đáp. Nhưng không có vế sau.
Âu Dương Duệ đợi một chút, hỏi ông: “Là vì cái gì?”
“Việc riêng.”
Âu Dương Duệ: “…”
Lam Diệu Dương lại hiểu. Vì báo thù. Paul hoài nghi kẻ thù giết cha chưa chết, hắn muốn xác nhận, hắn cảm thấy có khả năng người kia c*̃ng đang theo dõi hắn, nhưng hắn vẫn không tìm được.
Lam Diệu Dương nhanh chóng nói với Âu Dương Duệ: “Chuyện anh nhìn thấy Alex nhất định phải giữ bí mật, chuyện này rất quan trọng.”
Âu Dương Duệ nhìn Bonnie: “Ông rốt cuộc là ai?”
“Bạn Nghê Lam.” Lam Diệu Dương trả lời thay Bonnie.
Bonnie đã chỉnh sửa xong máy tính Nghê Lam, ông nói với Âu Dương Duệ: “Tôi sẽ gửi cho các cậu phần mềm truy tung và mã đăng nhập này, các cậu có thể dùng để truy tung máy nghe trộm kia, cần người lái xe khắp nơi tìm tín hiệu, có ích hay không các cậu tự nhìn rồi làm.”
“Máy tính kia c*̉a Quan Phàn và Nghê Lam giống nhau, thiết lập ba lần nhập mật khẩu. Lần đăng nhập cuối c*̉a Nghê Lam là kết nối với ông, vậy còn Quan Phàn? Máy tính cô ấy sau khi nhập sai ba lần, làm cái gì, kết nối tới đâu?”
Bonnie nói: “Tôi có thể trả lời cậu vấn đề này nhưng cậu c*̃ng cần phải đồng ý với tôi một việc.”
“Ông nói đi.”
“Sắp xếp cho Lam Diệu Dương đi gặp Nghê Lam.”
Lam Diệu Dương nhất thời mừng rỡ.
Âu Dương Duệ đáp rất nhanh: “Được.”
Bonnie rất thoải mái, hoàn toàn không dài dòng, ông gõ bàn phím máy tính Nghê Lam: “Tôi tìm cho cậu, tôi biết server Nghê Lam sẽ dùng.”
Âu Dương Duệ mừng rỡ: “Vậy nội dung ổ cứng còn có thể lấy lại được sao?”
“Kỹ thuật viên các cậu nói không được chính là không được. Hơn nữa tôi không cảm thấy bên trong kia có đồ vật gì đặc biệt quan trọng. Cách câu cá bằng nhập sai mật khẩu này trước kia chúng tôi đã dùng qua, nếu tôi đoán không sai, cách Nghê Lam thiết lập mật khẩu này hẳn là giống nhau, những người khác nhập thế nào c*̃ng đều sai, bởi vì mục đích chính là nhập sai.”
Âu Dương Duệ nhịn không được hỏi: “Các ông dùng qua, ông làm gì?”
“Lập trình viên máy tính.”
Âu Dương Duệ không nói, anh không nên hỏi, ngốc.
Một lát sau, Bonnie xoay máy tính qua. Trên màn hình, một người đàn ông đứng trước ống kính có chút khẩn trương nhìn màn hình, bối cảnh phía sau hắn là phòng vật chứng điện tử c*̉a c*̣c thành phố.
Âu Dương Duệ: “! ! !”
“Là vật anh cần tìm sao?”
“Đúng vậy.”
Hoá ra là Quách Tuấn.
💬 Bình luận chương