Âu Dương Duệ nhanh chóng gọi điện cho La Văn Tĩnh, nhưng tiếng chuông reo tới ngừng La Văn Tĩnh c*̃ng không nghe máy.
“Lấy điện thoại Nghê Lam ra đây.” Âu Dương Duệ nói.
Lưu Tống nhanh chóng liên hệ nhân viên cảnh sát bên ngoài đi lấy.
Chỉ chốc lát đã đưa điện thoại Nghê Lam tới. Âu Dương Duệ dùng điện thoại Nghê Lam gọi cho La Văn Tĩnh, lúc này chuông reo một hồi lâu, sắp c*́p máy thì La Văn Tĩnh nhận máy.
“Chị Tĩnh.” Nghê Lam nhanh chóng gọi.
La Văn Tĩnh lạnh lùng một lúc mới ừ một tiếng, “Lần này lại có thủ đoạn gì bịp bợm sao? Nghê Lam.”
“La Văn Tĩnh.” Âu Dương Duệ nói: “Tôi biết vì sao cô lại bị xoá bỏ rồi. Bởi vì cô nói ba chữ em yêu anh này.”
La Văn Tĩnh sửng sốt.
“Cô nói rồi, phải không?”
La Văn Tĩnh không nói lời nào.
“Những năm này không phải Khương Thành không muốn công khai tình yêu mà không dám đúng không? Anh ta bị yêu cầu không thể công khai tình yêu, bởi vì trong quan hệ lợi ích này sự tồn tại c*̉a cô là dư thừa. Vốn dĩ Khương Thành có thể làm nhiều chuyện cho bọn họ, danh tiếng c*̉a anh ta, giá trị con người c*̉a anh ta, mị lực c*̉a anh ta, có thể cống hiến nhiều hơn, nhưng bởi vì cô vẫn luôn ở bên. Bọn họ c*̃ng không muốn đắc tội Khương Thành, Khương Thành c*̃ng không dám phản kháng, tóm lại bởi vì cô, hai bên có một quan hệ cân bằng. Nhưng đêm hôm đó cô đánh vỡ thế cân bằng này, cô nói em yêu anh. Cô còn muốn gặp mặt anh ta, bởi vì lúc ấy các người biết Nghê Lam có thể có vấn đề, vốn dĩ chuyện gặp mặt rất bình thường, bị sự lo lắng nóng nảy c*̉a cô làm cho mập mờ.”
La Văn Tĩnh không nói lời nào.
“Sự cân bằng này không thể nào là vĩnh viễn. Bây giờ đối phương tìm được cớ đánh vỡ rồi. Hắn xoá bỏ đoạn em yêu anh, xoá bỏ chờ đợi c*̉a cô, hắn là hacker, c*̃ng là sát thủ, xoá bỏ cô giống như giết cô vậy. Không có cô lôi kéo Khương Thành, anh ta chính là quân cờ hoàn mỹ mặc bọn họ bài bố.”
Tiếng hít thở c*̉a La Văn Tĩnh rất nặng, xuyên qua điện thoại vẫn có thể nghe được.
“La Văn Tĩnh, cô nghe tôi nói. Cô bây giờ mua vé máy bay sớm nhất, đi đến đồn công an gần nhất, nói cho chúng tôi biết địa chỉ, chúng tôi sẽ an bài lực lượng cảnh sát hộ tống cô ra sân bay. Cô nhanh chóng quay lại. Cho dù trước kia xảy ra chuyện gì c*̃ng có thể giải quyết. Tin tưởng cảnh sát chúng tôi, được không?”
La Văn Tĩnh im lặng rất lâu, rốt cuộc khàn giọng nói. “Tôi không biết anh đang nói gì, cảnh sát Âu Dương. Nếu anh lại quấy rối tôi, tôi sẽ khiếu nại anh.”
Một phòng toàn người đều an tĩnh trừng mắt nhìn điện thoại.
Điện thoại gác máy rồi.
Âu Dương Duệ tức giận vung nắm đấm.
Lưu Tống lập tức nói: “Tôi lập tức liên lạc với cảnh sát khu vực, an bài người giám sát cô ta.”
Âu Dương Duệ nói với Trâu Uý: “Điều tra kinh tế, tra tài khoản Phong Phạm, thuế vụ, công việc, cấp phép biểu diễn, hợp đồng lao động, có thể tìm ra vấn đề ở đâu thì tìm cho ra hết, phong toả Phong Phạm trước.”
Nghê Lam lấy điện thoại di động c*̉a mình qua gọi cho Lam Diệu Dương: “Lam Diệu Dương, em và Âu Dương Duệ phải đi một chuyến, anh giúp em sắp xếp một chút…”
Ở một thành phố khác, La Văn Tĩnh che mặt khóc rống, cô khóc hồi lâu, cầm điện thoại di động muốn gọi cho Khương Thành, cuối c*̀ng vẫn bỏ xuống. Cô tắt điện thoại, yên tĩnh ngồi trong phòng khách sạn.
Trong một căn hộ cao cấp, Khương Thành đã ăn xong cơm tối, anh ngồi ở cửa sổ sát đất nhìn bóng mình trong kính.
Một bóng hình cô đơn.
Khương Thành cầm di động gọi cho Lý Mộc.
“Anh Lý Mộc, hình và video anh chụp một năm trước vẫn còn chứ?”
Lý Mộc nhanh chóng đáp: “Anh Thành anh yên tâm trăm phần trăm, tôi đã đồng ý với anh, khẳng định là xoá rồi. Xoá sạch sẽ.”
“Tôi cho anh năm trăm ngàn, anh có thể tìm lại không? Trên cloud, ổ cứng, điện thoại hoặc ở chỗ nào đó, nói không chừng còn để sót chưa xoá. Anh tìm kỹ lại được không?”
Lý Mộc: “…” Đây là cái bẫy, chắc chắn vậy.
“Không thể nào đâu anh Thành.”
“Anh tìm ra, giúp tôi đăng lên mạng, khuấy động thành hot search, duy trì một tuần, nói là người tình mười năm c*̉a Khương Thành lộ ra ánh sáng. Tôi cho anh thêm năm trăm ngàn. Mặt khác, tôi cho anh một cuộc phỏng vấn độc nhất vô nhị, anh thấy thế nào?”
Lý Mộc: “! ! !”
“Giúp một chút được không? Anh Lý Mộc.”
Lý Mộc muốn cà lăm rồi, đĩa bánh này nện lên đầu anh đến chảy máu: “Tôi, tôi phải tìm xem xem, nhưng tôi nhớ đã xoá sạch sẽ rồi.”
“Được, cảm ơn.”
Khương Thành c*́p máy, chuyển năm trăm ngàn cho Lý Mộc.
Một lát sau, Lý Mộc nhận rồi.
Khương Thành yên tâm. Anh đặt di động sang một bên, tiếp tục nhìn chằm chằm bóng mình.
c*̃ng không thể cả một đời như thế.
Tại sao không phản kháng, tóm lại là chết một lần.
Chú thích:
*Tiên nhân khiêu: là một dạng lừa đảo có tổ chức.
💬 Bình luận chương