Khương Thành ấn số điện thoại liên lạc và địa chỉ tham gia thử vai, bình thường mấy công ty này tuyển diễn viên c*̃ng không phải vai diễn quá quan trọng, phần lớn sẽ có lời kịch, phân đoạn cũng không phải là nhiều. Khương Thành đến hiện trường, phát hiện ra cạnh tranh rất lớn, người phỏng vấn rất nhiều, hơn nữa không ít người là người mới quen mặt nhưng chưa nổi tiếng giống như anh. Đương nhiên c*̃ng có vài người hoàn toàn mới, loại người có tiếng trong trường học, rất tự tin.
Người tiếp đãi bọn họ lúc ấy chính là Bốc Phi.
Trên tay Bốc Phi có vài đoạn kịch bản, mọi người chọn lấy, chọn trúng cái nào thì diễn cái đó. Bốc Phi ghi hình lại, nói là sẽ cho đạo diễn xem, sẽ cố gắng giới thiệu.
Khương Thành rút được đoạn kia là một vở diễn có hai nhân vật, một người cha và một người con trai.
Người cha là một người đàn ông bên ngoài đối xử với con trai rất tốt, nhưng kỳ thực thời khắc nào cũng nhớ đến tình nhân, căn bản không yêu gia đình mình. Người con trai là một học sinh trung học nhìn thấy rõ hết thảy nhưng không có thái độ gì. Cậu hi vọng xé toang vẻ mặt dối trá của cha nhưng lại khát vọng có được sự chú ý quan tâm của cha mình.
Hai cha con đang trên xe, không nói chuyện. Người cha lén xem tin nhắn, nói chuyện phiếm cùng tình nhân, lại đóng giả quan tâm con trai hỏi thăm bài tập mấy câu nhưng đều hỏi sai. Ngay cả con trai ông thi máy tính chứ không phải đại số mà cũng không biết rõ. Con trai không trả lời ông, nhìn cha tiếp tục diễn.
Lúc này một chiếc xe lao tới, hai cha con đồng thời đứng trước cái chết. Hai cha con đều không có ý ôm đối phương che chở mà đều có lựa chọn. Kết quả cuối cùng, người cha chết, con trai sống tiếp, nhìn thấy người cha tắt thở trước mặt mình.
Bốc Phi kêu Khương Thành tự mình phát huy, tự động tưởng tượng hai người này vào thời khắc cuối đó sẽ làm gì, cũng chia ra diễn. Đạo cụ cho chỉ là một cái ghế.
Vì bài phỏng vấn này rất có tính thử thách khiến cho Khương Thành có chút hưng phấn, sau khi trở về thảo luận kỹ càng với La Văn Tĩnh, cẩn thận nói rõ biểu hiện của mình, cho nên La Văn Tĩnh nhớ rất rõ.
Khương Thành diễn vai người cha, ngồi trên ghế lái không ngừng nói chuyện dọc đường đi. Bởi vì chột dạ cho nên biểu hiện thân thiện, tự Khương Thành tăng thêm lời kịch, nói chờ con trai thi đại số xong sẽ dẫn đi ăn một bữa lớn. Lúc bị đụng xe, ông theo bản năng đánh tay lái, khiến chỗ con trai ngồi hướng về phía xe đang lao tới. Nhưng xe lại phóng tới một bên khác, đầu xe phía ông tông vào lan can, ông bị thương nghiêm trọng, mà con trai ông bên này may mắn thoát chết.
Khương Thành diễn người cha lúc này bị thương quá nặng, không nhìn thấy điện thoại, quờ quạng tìm, sau đó lại kêu con trai mau gọi xe cứu thương cho ông, hơi thở ông càng ngày càng yếu, phát hiện con trai ở một bên không hề động đậy thì rất khiếp sợ, sau đó đột nhiên nhớ ra không phải con trai thi đại số, mà ông không thể xác định được là thi cái gì, vật lý hay là máy tính? Ông nói lung tung rồi tắt thở.
Sau đó Khương Thành lại diễn thử một lần vai người con trai, anh diễn người con trai cực kỳ bình tĩnh, ngồi trên ghế không nói một câu nào, thỉnh thoảng nhìn thử cha mình, cậu nhìn thấu bộ mặt thật của người này, ánh mắt cậu châm chọc nhìn ông, cậu hi vọng cha hiểu, nhưng cha không hiểu lại còn huyên thuyên.
Cuối cùng sau khi xảy ra tai nạn xe cộ, người con trai nói một câu thoại duy nhất: “Là thi máy tính, ba à.” Nhưng lúc đó người cha đã tắt thở rồi.
Sau khi Khương Thành diễn xong, Bốc Phi hỏi Khương Thành vì sao lại diễn người con lạnh lùng như vậy, Khương Thành nói người con trong kịch bản chính là kiểu lạnh nhạt. Mong muốn xé toang mặt nạ của người cha là thật, khát vọng đạt được sự quan tâm của người cha cũng không phải là yêu, bởi vì cậu đã không còn ôm hi vọng người cha này sẽ thương mình. Lúc cha cậu nói sai tên cuộc thi của cậu, cậu sẽ nhanh chóng chỉnh lại, hơn nữa sẽ nói cuộc thi khó đến thế nào, bản thân cố gắng ra sao, cậu sẽ tranh thủ thể hiện trước mặt cha.
Nhưng người con trong kịch bản không nói những lời này, cho nên anh lý giải khao khát được quan tâm trong kịch bản là khao khát người cha hiểu rõ bản thân mình thất vọng thế nào với ông, nhưng người cha không hiểu, cho nên người con càng thất vọng. Anh tự dựng nên cảnh người cha đánh tay lái theo bản năng bảo vệ mình mà xem nhẹ người con chính là phóng đại mâu thuẫn này lên, cho nên thời điểm cuối cùng lúc người cha chết, người con cũng không làm ầm lên bản thân rốt cuộc có cảm giác gì, là niềm vui khi vẫn còn sống tiếp hay là nỗi hận với cha, hay là khổ sở đối với chuyện người cha qua đời. Nhưng cậu còn nhớ rõ, cha vẫn nhớ sai cuộc thi của mình.
Khương Thành cảm thấy mình diễn cực kỳ tốt, cho đến lúc về nhà vẫn còn rất hưng phấn. Anh nói với La Văn Tĩnh thật lâu, anh tin tưởng lần diễn này được mình phát huy vô cùng tinh tế, nhất định sẽ được tuyển chọn. La Văn Tĩnh mừng thay cho anh, cũng cầu nguyện vì anh, hi vọng Bốc Phi có thể cho Khương Thành một cơ hội, đừng khiến Khương Thành bị đả kích nữa.
Kết quả lần này thành công. Một tuần sau, Bốc Phi thông báo đã tranh thủ được vai nam số hai trong ‘Hồi ức hồng’ cho anh. Nhân vật này mặc dù là nam thứ hai, phân đoạn không nhiều bằng nam chính, nữ chính cuối cùng cũng không chọn anh, nhưng nhân vật đó được yêu thích, có tình có nghĩa. Hơn nữa ngoại hình của Khương Thành đẹp, tạo ra hiệu quả cực kỳ tốt.
Lúc quay bộ phim này mọi người đều xem trọng Khương Thành, đoán trước nếu như phát sóng, danh tiếng của Khương Thành sẽ tăng mạnh. Mà phim này công chiếu cũng là chắc chắn, còn chưa quay xong đã có đài truyền hình mua rồi, bởi vì nam nữ chính đều là minh tinh nổi tiếng, đạo diễn cũng là đạo diễn lớn.
Vì thế Khương Thành cực kỳ cảm kích Bốc Phi. Anh giới thiệu Bốc Phi cho La Văn Tĩnh quen biết, Bốc Phi cũng trở thành bạn tốt của hai người họ. Bốc Phi tiếp tục giới thiệu vai diễn cho Khương Thành, luôn là những vai tốt, anh ta cũng không cần lợi ích gì từ Khương Thành, anh ta nói anh ta lấy tiền từ đoàn làm phim, tuyển diễn viên là nghiệp vụ của anh ta. Khương Thành càng lúc càng cảm thấy tính tình anh ta tốt, chuyện gì cũng thương lượng với anh ta.
Lúc đó La Văn Tĩnh làm chương trình giải trí cũng có chút thành tích, Bốc Phi nói anh ta có người bạn mở công ty giải trí, tên là giải trí Phong Phạm, muốn tìm đối tác phụ trách nghệ sĩ. Bốc Phi cảm thấy La Văn Tĩnh rất tài giỏi, liền giới thiệu La Văn Tĩnh qua đó.
La Văn Tĩnh cũng muốn có thể giúp Khương Thành nhiều hơn một chút, làm quản lý nghệ sĩ cô rất sẵn lòng, nhưng trước đó không có cơ sở để cô học tập và tích lũy tài nguyên, hiện tại cho cô một chỗ tốt, lại có Bốc Phi giao thiệp hỗ trợ, cô cảm thấy rất tốt.
Lúc này cô và Khương Thành đã thương lượng xong, hiện tại sự nghiệp của Khương Thành đang lên cao, không thể để lộ chuyện tình cảm. Mà Bốc Phi cũng khuyên bọn họ đừng bỏ lỡ cơ hội tốt như thế trong sự nghiệp.
La Văn Tĩnh đến Phong Phạm, Khương Thành tiếp tục đi theo Bốc Phi. Lúc này Bốc Phi nói anh ta dự định đăng ký mở một công ty truyền hình, tự mình đầu tư phim, anh ta đã tìm được người đầu tư rồi. Anh ta đảm bảo vé phim này nhất định sẽ cực hot, anh ta muốn để Khương Thành diễn vai chính, nhưng hi vọng Khương Thành có thể ký hợp đồng quản lý với anh ta.
Chuyện này Khương Thành đương nhiên cảm thấy không thành vấn đề, anh rất tin tưởng Bốc Phi. Nhưng Bốc Phi lại nói muốn trích một nửa thù lao trong hợp đồng diễn xuất của Khương Thành ra làm quỹ tiền mặt để công ty xoay chuyển tài chính, việc này không cần thể hiện trong hợp đồng, chỉ cần Khương Thành phối hợp. Còn có một số công việc không cần Khương Thành tự làm, nhưng sẽ ghi trong hợp đồng, vào tài khoản của Khương Thành, cũng cần Khương Thành phối hợp.
Ban đầu Khương Thành nghe không hiểu, về sau thì biết là muốn dùng anh để rửa tiền. Cứ vậy Khương Thành liền do dự. Có sự giáo huấn của người đại diện Vạn Đa đầu tiên, đối với tiền thù lao và sắp xếp công việc của mình anh cũng đã có lo lắng riêng rồi. Chỉ một hai lần ngẫu nhiên anh có thể chấp nhận được, nhưng theo ý Bốc Phi, dường như là ký hợp đồng với anh giống như là dùng anh cho việc này vậy. Khương Thành liền nói ra suy nghĩ của mình, anh chỉ muốn chuyên tâm làm diễn viên, thỉnh thoảng có thể giúp đỡ bạn bè một lần, nhưng anh không muốn bị cuốn vào tranh chấp kinh tế.
Bốc Phi thấy thái độ này của Khương Thành liền nói anh ta cũng chỉ là hỏi một chút thôi. Làm gì có nhiều tiền đến mức phải chuyển khoản, chỉ là nói trước, dù sao mọi người đều có hợp đồng, anh không muốn lúc cần Khương Thành hỗ trợ thì Khương Thành lại cảm thấy đột ngột hay bị mạo phạm.
Anh ta nói chuyện uyển chuyển, Khương Thành cũng ngại từ chối người ta quá thẳng thừng, anh lại cảm thấy mình quá không nể mặt Bốc Phi, có chút xấu hổ.
Sau khi trở về Khương Thành kể lại việc này cho La Văn Tĩnh, La Văn Tĩnh kiên quyết phản đối. Khương Thành thấy ngại, La Văn Tĩnh lại là người dám nói chuyện. Cô thay Khương Thành nói chuyện với Bốc Phi. Cô nói danh lợi trong ngành giải trí, tiền này tới nhanh đi cũng đặc biệt nhanh, nhưng cô với Khương Thành đều không phải đặc biệt coi trọng tiền bạc. Có tiền đương nhiên là tốt, không có tiền bọn họ cũng có thể sống được. Khương Thành thích diễn xuất, muốn làm nghệ sĩ, cô thực sự rất dễ dàng, còn nhiều cách, làm sao lại hủy hoại Khương Thành. Khương Thành nổi tiếng, công ty sẽ tốt, anh ta không phải người ngu. Việc này không có đâu, kêu Khương Thành cứ yên tâm.
Qua vài ngày sau Bốc Phi tìm Khương Thành, nói công ty đầu tư phim đã bắt đầu khởi động rồi, đang viết kịch bản, anh ta muốn để Khương Thành diễn vai nam chính, nhưng người đầu tư hi vọng tìm một minh tinh đang hot để thu hút cho phim. Anh ta thuyết phục hồi lâu, người đầu tư muốn xem kỹ thuật của Khương Thành một chút.
Lúc này Khương Thành đã rất có lòng tin với kỹ thuật diễn của mình. Bốc Phi lại còn đại khái nói một chút về câu chuyện phim họ dự định quay. Phim tên là ‘Giày thuỷ tinh c*̉a hoàng tử’, kể về một đôi song sinh, trong đó một người sức khỏe không tốt, người mẹ mê tín liền vứt bỏ anh, được một đôi vợ chồng nghèo nhặt được. Hai người có tướng mạo giống nhau như đúc, một người lớn lên trong gia đình cha ruột giàu sang, một người lớn lên nghèo khó trong gia đình cha mẹ nuôi. Anh chàng nhà nghèo kia vô tình phát hiện ra thân thế của mình, một là hận mình bị vứt bỏ trước đó, hai là muốn đoạt đi tài sản, thế là lập mưu quỷ kế muốn g**t ch*t người anh giàu sang của mình. Nội dung cốt truyện kiểu xung đột rất cũ, diễn viên diễn vai song sinh này đòi hỏi phải có kỹ thuật diễn rất cao.
Bốc Phi nói người đầu tư lo lắng Khương Thành diễn không ra được hình ảnh người em trai âm hiểm chơi liều kia, tình cảnh giết người, cho nên muốn Khương Thành diễn thử cho xem, diễn một đoạn cùng nội dung cốt truyện.
Khương Thành nhận được kịch bản, chuyên tâm chuẩn bị.
Đối thủ cùng diễn với anh là nam diễn viên từng làm anh mất mặt trong bộ phim ‘Hồi ức hồng’, Trang Vinh. Trang Vinh là người mới nổi không có scandal, nhưng tự cao tự đại, đối với một diễn viên nam phụ thứ hai như Khương Thành lúc đó lại được đạo diễn khen ngợi nên anh ta có phần không phục, từng ở phim trường cố tình làm Khương Thành mất mặt. Khương Thành đã nhịn rồi, nhưng mọi người đều biết bọn họ bất hòa.
Lần thử vai này đối thủ lại là anh ta, Khương Thành có chút bất ngờ. Nhưng anh vẫn thật lòng đối đãi.
“Lần thử vai ấy là một cạm bẫy.” Lúc La Văn Tĩnh nói có chút run run: “Bọn họ định quay trong một phim trường ở ngoại ô, cái gì cũng giống như thật, ánh đèn, chỗ quay phim, dựng cảnh, tất cả đều giống như phim trường. Lúc quay phim phim trường trống không, bởi vì Trang Vinh bị trói chỉ mặc một chiếc q**n l*t, đạo diễn nói phải giữ mặt mũi cho Trang Vinh. Khương Thành diễn một tên b**n th**, vì người em trong phim chính là một tên b**n th** muốn báo thù. Bốc Phi đưa Khương Thành đến, đến trễ, mọi thứ đều đã bố trí xong chỉ chờ Khương Thành vào chỗ. Khương Thành nhanh chóng hoá trang, chuẩn bị nhập vai. Anh có một lời thoại dài chửi mắng Trang Vinh, nói Trang Vinh làm nhục anh, hiện tại là trả thù anh ta. Anh mắng xong, giơ súng cười với Trang Vinh, còn thả Trang Vinh chạy. Miệng Trang Vinh bị bịt lại, tay bị trói sau lưng, rất sợ hãi, chạy không ngừng. Khương Thành đuổi theo, nổ súng bắn chết anh ta.”
La Văn Tĩnh siết chặt tay mình: “Là bắn chết thật, Khương Thành không biết. Anh ấy vẫn cho là đóng phim.”
Toàn bộ căn phòng rất yên tĩnh, không ai nói gì.
La Văn Tĩnh lặp lại một lần, giọng khàn khàn: “Anh ấy thật sự tưởng là đóng phim. Lúc anh ấy quay về còn nói thời gian gấp quá, vội đến vội đi, còn nói lần này Trang Vinh diễn rất tốt, chỉ là không để ý đến anh, cũng không nói chuyện với anh. Anh ấy thật tưởng rằng đang đóng phim, lúc đó phim trường rất nhiều người.”
Cô nói tới đoạn sau thì khóc thành tiếng: “Mãi đến khi anh ấy quay xong ‘Giày thuỷ tinh’, cát sê chuyển tới tài khoản của mình, Bốc Phi mới nói cho anh ấy biết, anh ấy đã g**t ch*t Trang Vinh. Anh ấy vậy là tiêu rồi, lúc đó tôi còn tưởng rằng do anh ấy nhập tâm quá sâu nên mới có tâm tình tuyệt vọng như vậy.”
Âu Dương Duệ cũng ngây người, vụ án Trang Vinh mất tích anh biết. Lúc ấy còn đăng trên tin tức giải trí, nhưng đến nay vẫn chưa tìm được.
“Ôi trời ơi.” Nghê Lam cũng ngẩn người ra, đây là b**n th** hung ác đến cỡ nào mới có thể làm ra chuyện như vậy. Rửa tiền mà thôi, có quá nhiều thủ đoạn có thể làm, đây không phải vì rửa tiền, đó căn bản là muốn đùa giỡn Khương Thành trong lòng bàn tay. Thích thú sự kinh ngạc của anh, chờ đợi phản kích của anh, tận hưởng sự khủng hoảng và bất lực của anh.
💬 Bình luận chương