Lý Mộc trừng mắt nhìn Bonnie, Bonnie hỏi anh: “Lý Mộc?”
Giọng điệu này kết hợp với khuôn mặt anh tuấn như ma quỷ, còn cả một thân đầy máu, quả thực là dịu dàng chết người.
Lý Mộc dán chặt lưng vào thùng xe, giống như như thế có thể cách người đàn ông trước mặt xa một chút. Thật sự hối hận vì sao không ngồi ở ghế lái phụ.
Trong điện thoại truyền đến giọng của Nghê Lam: “Ông ấy tên Alex, anh nghe theo ông ấy.”
Dựa vào cái gì mà phải nghe ông ta, ông ta là ai chứ?
“Ok.” Lý Mộc trả lời rất nhanh.
“Quần áo đâu?” Bonnie hỏi.
Lý Mộc chỉ chỉ vào cái túi để trên ghế thứ ba.
Bonnie ngồi sang đó lật lật xem, sau đó bắt đầu c** q**n áo.
Lý Mộc vội vàng quay đầu sang một bên, sợ thấy cái gì không nên thấy thì bị giết người diệt khẩu. Nhưng đã như vậy rồi thì cũng nên nhìn một chút, cánh tay kia, lồng ngực cơ bắp kia, cảm giác dùng ngón út thôi cũng có thể nhấn chết anh.
Lúc này Lý Mộc nhớ tới nên hỏi, nhỏ giọng quay đầu hỏi trong điện thoại: “Ông ấy không phải là tay súng chứ?”
“Không phải. Là ông ấy cứu Khương Thành.” Nghê Lam trả lời anh.
Lý Mộc thở dài một hơi.
“Những người tập kích Khương Thành đều chết rồi.”
Tiếng thở phào kia của Lý Mộc vừa ra đã thu lại, một chữ ‘đều’ kia chính là không chỉ có một người. Chết như thế nào chắc anh đừng có hỏi đi.
“Cho nên bây giờ chúng ta phải nhanh chóng truy tìm manh mối.” Nghê Lam nói: “Alex sẽ nói cho anh biết phải làm thế nào.”
Bonnie bên này đã thay xong đồ, ông cầm điện thoại của Lý Mộc, để điện thoại của mình vào sát điện thoại Lý Mộc một chút, lại loay hoay một hồi, sau đó trả điện thoại cho Lý Mộc.
Lý Mộc cầm về, lại nghe thấy giọng Nghê Lam: “Được rồi, bây giờ trò chuyện ba bên.”
“Quay lại bệnh viện.” Bonnie nói. Từ Hồi không dám lên tiếng, đánh tay lái quay lại bệnh viện.
Nghê Lam nói: “Anh Lý Mộc, tình hình bây giờ chính là như vầy. Sau khi Alex cứu Khương Thành về, cảnh sát lập tức đến ngay, nhưng đến hiện trường phát hiện mấy tên côn đồ đều chết rồi, bị súng bắn. Đối phương giết người diệt khẩu…”
Nghê Lam còn chưa nói xong, Lam Diệu Dương bên cạnh đã chen vào: “Không cần phải nói tỉ mỉ cho anh ta như vậy, anh ta nghe xong sẽ không dám làm gì đâu.”
Trong thâm tâm Lý Mộc gật đầu mạnh, đúng đúng, vẫn là tiểu Lam tổng hiểu được tâm tình của những người bình thường. Anh nghe xong bây giờ đã không dám làm gì rồi. Nhưng đối diện với anh có người đàn ông đem lại cảm giác áp bách đang ngó chừng anh.
“Có biết Thôi Canh trợ lý của Khương Thành không?” Bonnie hỏi Lý Mộc.
“Biết.” Lý Mộc ngoan ngoãn gật đầu.
“Thôi Canh khẳng định sẽ đến bệnh viện. Cậu cứ quấn lấy Thôi Canh, tôi cần dùng điện thoại của cậu ta một chút.”
“Chỉ vậy thôi?”
“Ừ.”
“Ý ông là trộm điện thoại của cậu ta?” Lý Mộc xác nhận lại một chút.
“Lúc cậu ta chưa phát hiện ra, mượn dùng chút rồi trả lại.” Mặt Bonnie không chút thay đổi đáp. Lý Mộc không dám hỏi nữa.
Anh nghĩ ngợi lại nói: “Hiện trường có rất nhiều cảnh sát, có muốn nói cảnh sát mượn giúp ông một chút không. Cảnh sát có thể lấy lý do điều tra điện thoại của cậu ta.”
“Anh Lý Mộc.” Nghê Lam chen vào nói, “Ở trên xe Khương Thành có nói với Alex, Thôi Canh có liên lạc với người đứng ở phía sau, bọn họ liên lạc qua một cái app. Những tên tội phạm chúng ta bắt được đều có cái app kia, nhưng app kia có thể tự hủy chương trình và điện thoại, mỗi lần chúng ta bắt được người, đối phương đều sẽ cảnh giác mà xử lý, cho nên chúng ta không thể truy lùng thành công. Chúng ta cần một cái app còn hoạt động, online, không bị hủy để kiểm tra server, thông qua server điều tra ra thêm nhiều người sử dụng, những người kia chính là băng đảng của bọn họ. Khương Thành nhập viện là một cơ hội, Thôi Canh khẳng định sẽ đến, anh ta không lường được có nhiều cảnh sát như vậy mà Alex còn ở hiện trường. Anh ta sẽ giúp Tần Viễn thăm dò tin tức, Tần Viễn cũng sẽ truy vấn anh ta. Chỉ cần chúng ta lấy được di động của anh ta, cài đặt tốt chương trình rồi trả lại, chúng ta có thể truy tra được rồi.”
“Nhưng cô còn chưa nói tại sao lại không để cảnh sát hỗ trợ mượn điện thoại của cậu ta.”
“Một là vì không thích hợp, cảnh sát không thể làm như vậy.”
“Cô nói thẳng là phạm pháp là được rồi.” Lý Mộc tức giận, Bonnie nhìn lướt qua, Lý Mộc nhanh chóng hòa hoãn lại biểu tình.
“Hai là bọn họ là những người cực kỳ cảnh giác, phàm là cảm thấy có chút khả nghi không thích hợp sẽ xử lý di động ngay. Chúng ta cần bọn họ dưới tình huống giám sát chúng ta không chút phòng bị sử dụng cái app kia, như vậy chúng ta mới có đủ thời gian xử lý.”
Được thôi, lý do này có thể chấp nhận.
Từ Hồi dừng xe lại, đã đến cửa bệnh viện, phía trước là hiện trường cửa lớn náo nhiệt vòng vây. Cảnh sát kéo dây phong tỏa bảo vệ bệnh viện, người qua đường, fan, phóng viên, đủ loại người tập trung ở đó.
Bonnie lấy điện thoại ra mở một ảnh chụp đưa cho Lý Mộc: “Thôi Canh?”
Lý Mộc khẽ gật đầu.
“Đỗ Lợi Quần?”
Lý Mộc gật đầu.
“Đàm Tuấn?”
Lý Mộc lại gật đầu.
“Xử lý Thôi Canh trước.” Bonnie nói.
Lý Mộc sợ run, hai chữ xử lý này thật đáng sợ.
💬 Bình luận chương