“Phía bên Phong Phạm hẳn là muốn chuyển anh ta qua bệnh viện tư.” Giám đốc PR báo cáo.
“Được rồi, cái này Phong Phạm tự xử lý, chúng ta không nhúng tay vào nữa.” Lam Diệu Dương dặn dò xong, cúp điện thoại quay lại.
Đúng lúc Nghê Lam cũng nhận được tin Khương Thành phẫu thuật thành công, bình an qua nguy hiểm, sau khi La Văn Tĩnh nghe xong thì vui đến phát khóc.
Nghê Lam thấy thế, biểu lộ cảm xúc với Lam Diệu Dương, “Em thấy nếu như không có chuyện này, có lẽ bọn họ sớm đã chia tay rồi. Dù sau trong ngành giải trí này quá nhiều cám dỗ.”
Lam Diệu Dương có chút giật mình: “Em bi quan vậy sao?”
“Bi quan sao? Em chỉ thấy sự thật là vậy thôi. Nếu như Khương Thành không chìm trong bóng tối mà ngay trước lúc rơi vào bóng tối, La Văn Tĩnh đã kéo tay anh ta lại thì bọn họ sớm đã mỗi người một cuộc sống riêng rồi. Bởi vì bản thân họ mỗi người chỉ có người kia, cho nên chỉ có thể nắm chắc đối phương. Anh nói giữa bọn họ yêu nhiều thế nào, phải xem việc này kết thúc, bọn họ hoàn toàn không còn gánh nặng gì về sau đi. Gặp trắc trở mới biết tính người, nhưng cũng không khảo nghiệm tình yêu. An nhàn hưởng lạc mới đúng.”
“Bởi vì gặp trắc trở, bọn họ chỉ có thể bị ép phải chọn đối phương?”
“Ừm.”
Lam Diệu Dương chăm chú nghĩ ngợi: “Em nói có lý. Cho nên chúng ta chắc phải cố gắng, để bọn họ có thể chống đỡ tới lúc đó, chứng minh tình cảm của mình, đúng không?”
Nghê Lam quay đầu nhìn anh, nhìn ánh mắt anh trong veo. Cô thật thích bộ dạng này của anh.
“Anh nhất định sống rất hạnh phúc, Lam Diệu Dương. Em thật thích anh. Anh chính là cuộc sống em hướng tới.”
Tự do, đơn thuần, lương thiện nhưng không yếu đuối, lý tưởng hoá nhưng không ngu xuẩn, gọn gàng ngăn nắp, kết giao nhiều bạn bè, được mọi người biết.
Lam Diệu Dương được cô thổi phồng tới mức có chút lâng lâng, nhưng những lời trước đó của cô làm anh có chút buồn bực. Cô không có lòng tin với tình cảm hay là với cuộc sống. Rõ ràng cô lợi hại như vậy, không có gì làm không được.
Lam Diệu Dương nghĩ đến Alex. Alex không thích anh.
Nghê Lam cất laptop đi, tình hình bây giờ đã bình tĩnh trở lại, không cần phải theo sát chằm chằm.
Phía bên bệnh viện quả thực không tra được gì, cũng không có người có ý đồ xâm nhập tấn công Khương Thành hay Bonnie. Với hiểu biết của Nghê Lam về Paul, xác nhận thân phận của Bonnie đối với hắn ta mà nói xem như chiếc bánh từ trên trời rơi xuống, không nắm chắc sẽ không dễ dàng ra tay.
Paul không giống với Tần Viễn, nơi này là địa bàn của Tần Viễn nhưng không phải của Paul. Tần Viễn có mục tiêu của anh ta, mà mục tiêu của Paul là Bonnie, hay là, còn có cô.
Mục tiêu của hai người có xung đột, loại tình huống này có thể tạo ra thời cơ lợi dụng phá hoại mối quan hệ của bọn họ sao?
Nghê Lam rơi vào trầm tư.
Lịch trình bay của nhóm Nghê Lam cực kỳ thuận lợi, không có lưu manh đột nhiên xông tới, cũng không xảy ra chuyện gì bất ngờ, ngay cả tối nay cũng không có.
Trên đường đi Nghê Lam nghĩ đến Paul, còn có cha, mẹ. Lam Diệu Dương cũng rơi vào tâm sự của mình. Trác Khải và Đoạn Vĩ Kỳ nhắc nhở anh, Nghê Lam cũng đâm anh một chút.
Lam Diệu Dương xem xét lại bản thân những ngày qua đối với vụ án này, thỏa đáng sao? Là anh muốn sao? Anh thích Nghê Lam là vì k*ch th*ch hiếu kỳ sao? Là một khảo nghiệm trong cuộc sống bình thản trong một thời gian dài ư? Nghê Lam đối với anh thế nào, chỉ là hâm mộ thôi sao?
Máy bay an toàn hạ cánh.
Lưu Tống điều người tới đón, tất cả đều mặc thường phục.
Âu Dương Duệ áp giải Kiều Nghĩa, Trịnh Nhiên, còn có La Văn Tĩnh, nhanh chóng đi đến đội cảnh sát.
Lam Diệu Dương liếc mắt liền thấy Alex trong đám người.
Alex đi về phía Nghê Lam, Nghê Lam cũng nhanh chóng chạy về phía ông, Lam Diệu Dương theo sát phía sau.
Nhưng anh không nhìn thấy cái ôm thâm tình của cha con, trái lại hai người vừa gặp đã bắt đầu nói hệ thống bệnh viện thế nào, kỹ thuật và thế lực giám sát của Tần Viễn ra sao, vv. Hiển nhiên trong khoảng thời gian này Bonnie cũng không đợi, nhờ Lưu Tống mà ông hiểu được không ít tình huống. Bonnie và Nghê Lam nói tiếng Anh rất nhanh, lại còn dùng rất nhiều thuật ngữ chuyên môn, có vài từ vài câu cho dù là tiếng Trung Lam Diệu Dương cũng không nghe hiểu.
Bước chân của hai người cũng rất nhanh, Lam Diệu Dương phải bước nhanh mới có thể theo kịp. Anh nhìn bóng lưng của họ, thẳng cao tiêu sái, thong dong hiên ngang, có cùng khí chất. Không cùng thế giới với anh.
Lam Diệu Dương không khỏi bước chậm lại. Alex hoàn toàn không bận tâm có người ở phía sau, Lam Diệu Dương cách bọn họ càng lúc càng xa, nhưng Nghê Lam đang nói lại đột nhiên quay đầu nhìn nhìn.
Chỉ ánh nhìn đó, cái nhìn tìm kiếm bóng dáng anh.
Tâm Lam Diệu Dương bỗng nhiên an ổn, đột nhiên chắc chắn. Anh và cô trước đây quả thực là thế giới khác biệt, khác biệt của bọn họ rất lớn, anh không bì được với Alex, anh thậm chí cũng không sánh được với Nghê Lam.
Nhưng anh hiểu Nghê Lam. Lúc Nghê Lam còn không biết mình rơi vào bóng tối, anh đã nắm chặt tay của cô rồi. Cô mong muốn cuộc sống của anh, anh sẽ cho cô. Chỉ có anh mới có thể cho cô.
“Lam Lam.” Lam Diệu Dương gọi Nghê Lam.
Nghê Lam dừng bước, không chút do dự xoay người đi về phía anh.
Lam Diệu Dương cười lên.
Lúc cô muốn bước ra khỏi thế giới của mình để đi tới thế giới của anh, anh nhất định phải nắm thật chặt tay của cô.
Bọn họ kỳ thật đang ở cùng một thế giới.
“Sao thế?” Nghê Lam đi tới trước mặt Lam Diệu Dương, ngẩng đầu nhìn anh.
Lam Diệu Dương nói: “Anh bỗng nhiên có một linh cảm.”
“Cái gì?”
“Em biết ID WeChat của anh là Nhị Lam thần phải không?”
“Em sớm đã đổi thành chàng trai tinh tế rồi.”
Lam Diệu Dương: “…”
Nghê Lam mím môi cười xinh đẹp.
“Anh nghĩ, anh sẽ bỏ ID này, sau đó, chờ chuyện này qua đi, chúng ta đăng ký mở công ty, không liên quan đến Blue. Gọi là công ty Nhị Lam Thần. Em muốn dùng làm gì cũng được.”
Lời nói không đầu không đuôi này khiến Bonnie nhíu nhíu mày, lại còn Nhị Lam Thần, thật là ấu trĩ.
Nhưng ánh mắt Nghê Lam lại sáng lên. “Tốt lắm!”
Cô hiểu, cô thật sự hiểu. Anh hiểu cô.
“Có công ty của mình rồi, danh tiếng lớn như vậy, nhất định phải lấy được ảnh hậu a.” Mặt mày Nghê Lam hớn hở, so với người vừa rồi nói chuyện với Bonnie cứ như hai người.
Lam Diệu Dương: “…” Cái chí hướng này có phải xa quá hay không.
“Được.” Lam Diệu Dương đau khổ gật đầu. Cô muốn làm ảnh hậu, anh liền giúp cô thực hiện. Cô chỉ biết đùa anh nhưng cô vui là được.
Nghê Lam thật sự rất vui. Cô cười lớn ôm Lam Diệu Dương. Ở xa có người qua đường hình như nhận ra bọn họ, đang thì thầm chỉ trỏ, có người lấy điện thoại ra.
Lưu Tống không thể không nhắc nhở: “Mấy vị nghệ sĩ có danh tiếng kia xin chú ý chút, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây.”
Nghê Lam và Lam Diệu Dương đều không để tâm người khác làm gì rồi.
Nghê Lam giống như cô gái trẻ 22 tuổi vậy, vui vẽ nhảy nhót cười ha ha.
“Trần Thế Kiệt, ba có nghe thấy không, con sẽ có công ty của mình, sẽ làm ảnh hậu.”
Bonnie liếc cô một cái…
💬 Bình luận chương