Phía bên này Nghê Lam đang nói điện thoại với Lam Diệu Dương, cô không ngủ được, muốn thảo luận với Lam Diệu Dương một chút. Cô kể hành động của Hồng Lôi cho anh.
Lam Diệu Dương cũng không thể hiểu nổi: “Cô này sao lúc nào cũng làm chuyện ngu xuẩn thế? Ngoại trừ việc làm cảnh sát nghi ngờ, cô ta có thể đạt được mục đích gì?”
“Cô ta muốn tìm được địa chỉ của em.”
“Tần Viễn vẫn còn trong nhà giam, cô ta đi sai một bước thì sẽ hại Tần Viễn. Tần Viễn sẽ bỏ qua cho cô ta sao? Vẫn cảm thấy có chỗ nào không đúng.”
Lam Diệu Dương đang tăng ca làm báo cáo. Anh bỏ ra nhiều thời gian bên cạnh Nghê Lam, vì vậy anh phải tăng ca làm việc của công ty. Ngày mai có cuộc họp hội đồng quản trị lâm thời cần anh báo cáo, liên quan đến Nghê Lam.
Lam Diệu Dương chuyên tâm làm, gõ mấy chữ, nói: “Paul vẫn luôn hoạt động mạnh ở châu Âu, lần này gây chuyện ở bên này là vì em, đúng không?”
“Ừm, chắc vậy.”
“Vậy thì ở trong nước Tần Viễn chắc phải có một trợ thủ đắc lực khác, Phong Phạm quan trọng như vậy, lại là Khương Thành rửa tiền, phải có người giúp anh ta quan sát. Lỡ như người kia không phải Đỗ Lợi Quần mà là Hồng Lôi?”
“Sau đó anh ta cho phụ tá đắc lực của mình một phát súng? Không nói là bắn chết, lỡ như bắn lệch bị thương nằm liệt giường, vậy không giúp được anh ta gì rồi. Hơn nữa càng là cán bộ cao cấp, trong thời điểm này càng không thể thêm loạn, không phải sao?”
“Có thể cô ta không hề bị thương nặng, cô ta còn có thể điều tra được tình hình của bệnh viện, giúp giương đông kích tây, ý đồ làm loạn trận tuyến của cảnh sát, khiến cảnh sát không thể kịp thời cứu viện Âu Dương Duệ. Bây giờ cô ta còn muốn dò hỏi địa chỉ của em từ Thiệu Gia Kỳ. Nên bắt cô ta ngay lập tức, cô ta hack điện thoại của Thiệu Gia Kỳ, hiện tại trên máy tính của cô ta cũng có, cái này chính là chứng cứ.” Lam Diệu Dương nói tới lên tinh thần, “Em mau ngủ đi, anh gọi cho Lưu Tống.”
Lam Diệu Dương nói làm là làm, anh gọi điện thoại cho Lưu Tống, vừa mới nói hết lời, Lưu Tống đã nói: “Chúng tôi vừa cầm lệnh bắt giữ, chuẩn bị đi bắt cô ta.”
“Cái gì?”
“Hôm Hồng Lôi bị bắn, nhóm Lý Mộc không phải chụp rất nhiều hình và quay video sao? Chúng tôi đối chiếu camera trên đường và ở tàu điện ngầm, bắt được hai kẻ hiềm nghi. Trong đó có một người hôm nay gọi lên rồi, giống như cậu phỏng đoán vậy, phá hư mạch điện của tòa nhà chỉ để làm nhiễu nghe nhìn, công việc chính của hắn ta là sau khi Hồng Lôi tiến vào tòa nhà thì giúp cô ta giám sát tình hình dưới lầu, lúc cần thiết thì dọn dẹp chướng ngại giúp cô ta. Hắn ta không biết Hồng Lôi ở trên lầu cụ thể làm gì. Nhưng sau khi Hồng Lôi lên không lâu sau, hắn phát hiện Lý Mộc và Trâu Úy tới. Maria đã gửi hình Lý Mộc và Trâu Úy cho hắn, hắn biết Trâu Úy là cảnh sát, muốn lên lầu. Cho nên hắn liền thông báo cho Maria. Hồng Lôi đã không kịp rời đi, Maria kêu hắn nổ súng làm xáo trộn phòng, cũng bắn vào bả vai Hồng Lôi một phát, nói là bị trầy da chút là được, nhưng hình như hắn bắn hơi lệch. Sau đó hắn bỏ súng vào trong túi, để lại trong cốp sau của Hồng Lôi, sau đó đi bộ tới tàu điện ngầm rời đi. Về sau hắn cũng không dám liên lạc với Maria nói chuyện tiền nong.”
“Hắn có thể chỉ chứng Hồng Lôi sao? Hồng Lôi chính là Maria?”
“Điện thoại của hắn giống như điện thoại của mấy người khác, sau chuyện đó đã bị hủy rồi, nhưng hắn quả thực có thể chỉ chứng Hồng Lôi. Bằng chứng của hắn đều có thể đối chiếu được, hắn nói vị trí xe Hồng Lôi đậu lúc đó cũng chính xác. Hắn có thể khai rõ loại xe, biển số xe. Trong mấy tấm ảnh cũng chỉ chuẩn xác ra được Hồng Lôi.”
Quá tốt rồi!
Thật sự quá tốt rồi!
Lam Diệu Dương cúp điện thoại, yên tâm viết báo cáo.
Sau vụ án máy bay không người lái tập kích, Lam Cao Nghĩa và Hứa Quyên cấp tốc mời tám vệ sĩ, cũng yêu cầu Lam Diệu Dương về nhà ở, kêu Lam Diệu Ninh cùng con chuyển về. Lúc Liên Húc có công việc bên ngoài cũng phải mời hai vệ sĩ.
Lam Diệu Dương biết bọn họ lo lắng, không chỉ bọn họ, ngay cả những người khác ở Blue cũng cảm thấy lo lắng.
Các vị ủy viên hội đồng quản trị, cổ đông, quản lý cấp cao, còn có các đối tác, đều hỏi thăm bọn họ tình hình của Nghê Lam, lo lắng việc kinh doanh hay danh dự của công ty bị ảnh hưởng.
Tuyên bố của tập đoàn Viễn Bác cùng với tin của luật sư lại nhằm trực tiếp vào Nghê Lam, liên đới, Blue ký hợp đồng với Nghê Lam cũng đang ở vị trí đối lập với Viễn Bác.
Blue cũng đưa ra tuyên bố, nghệ sỹ do công ty ký kết Nghê Lam có sức khỏe tốt, không bị bệnh tinh thần, bị thương trong lúc ứng cứu cảnh sát và phản kháng tập kích kh*ng b*, tạm thời dừng toàn bộ hoạt động, sẽ dốc toàn sức phối hợp cảnh sát điều tra, hỗ trợ cảnh sát phá án. Blue sẽ căn cứ toàn bộ trên sự thật và pháp luật, ủng hộ chính nghĩa, hành vi dũng cảm của Nghê Lam, đồng thời cũng giữ quyền truy cứu những lời đồn cùng phỏng đoán ác ý trên mạng, vv.
Đây chính là đối nghịch chính diện với Viễn Bác.
Những điều này tạo nên sự hứng thú và nhiều chuyện của dân mạng.
‘Đánh nhau rồi, đánh nhau rồi, cuối cùng ai sẽ bị vả vào mặt đây? Thật mong chờ!’
‘Hai nhà kết minh cũng vì Nghê Lam, đối địch nhau cũng vì Nghê Lam. Nghê Lam này thật là hồng nhan họa thủy.’
‘Vậy rốt cuộc Tần Viễn là tội phạm hay Nghê Lam là đồ thần kinh?’
‘Nghê Lam đã cống hiến gì lớn cho Blue chưa? Blue đối xử với Nghê Lam thật là như bảo vệ thỏi vàng.’
‘Quay về lúc đầu, Nghê Lam từng bò lên giường ông chủ nhỏ Lam Diệu Dương.’
‘Xin mời xem link video: …’
Nợ cũ lâu năm bị moi lên, dư luận cực kỳ bất lợi với Blue. Điện thoại của bộ phận PR và quản lý nghệ sĩ bị gọi cháy máy.
Nhưng Lam Diệu Dương lấy thái độ cứng rắn hiếm thấy của anh họp với cấp quản lý các phòng ban, yêu cầu tất cả mọi người không được thảo luận vụ án và Nghê Lam, nội bộ công ty và đối tác lúc giao lưu không được đề cập đến nội dung này, tạm thời Nghê Lam sẽ dừng toàn bộ hoạt động, sẽ không đến công ty, sẽ không phát biểu với bên ngoài, tinh thần của Nghê Lam rất tốt, thân thể khỏe mạnh không có bệnh gì. Phòng PR nhất định phải chặn tất cả hot search không tốt, nội dung tuyên bố ra bên ngoài nhất định phải được anh ký mới có thể tuyên bố.
Lam Diệu Dương bảo vệ Nghê Lam thật chặt, rốt cuộc tạo ra bất mãn với những đồng nghiệp khác trong tập đoàn, cổ đông cùng nhóm quản lý cấp cao. Bọn họ yêu cầu Lam Diệu Dương giải thích những bê bối cũng như vụ án Blue bị cuốn vào gần đây, cũng phải tiến hành hủy hợp đồng với Nghê Lam.
Lam Cao Nghĩa đã nói chuyện với Lam Diệu Dương, anh bình tĩnh nói: “Mặc dù trong mắt bọn họ con chỉ là con trai của Lam Cao Nghĩa, nhưng trên danh nghĩa dù sao con cũng là tổng giám đốc của Blue. Bọn họ muốn giải thích con sẽ giải thích. Ký hợp đồng với ai, đá ai đi, không tới phiên bọn họ nhúng tay vào chỗ con chứ.”
Thái độ này nằm trong dự liệu của Lam Cao Nghĩa, nhưng khí thế này thì bất ngờ rồi.
Đứa con trai bảo bối ngoan ngoãn, ôn hòa biết quan tâm, lo lắng cho cảm nhận của người khác, từ lúc nào đã bá đạo như vậy?
Lam Cao Nghĩa có chút vui mừng, đương nhiên ông có thể làm chỗ dựa cho con trai, nhưng ông cảm thấy con trai tự làm chủ cũng không có gì không tốt.
“Vậy thì họp đi, tự con nói với bọn họ.”
Lam Diệu Dương đồng ý ngay. Anh hiện tại đang xử lý chính là báo cáo này. Tự anh sẽ ứng phó với thành viên hội đồng quản trị và quản lý cấp cao.
Lam Diệu Dương viết báo cáo có phần nóng máu, nhớ tới tên quản lý kênh PR của nhãn hiệu bao cao su XX kia, nói cái gì mà: ‘Nghê Lam, tôi từng vì em mà chống đỡ thiên quân vạn mã…’
Phi! Anh mới là người đàn ông chống đỡ thiên quân vạn mã cho Nghê Lam.
Trong phòng của Hồng Lôi, cô đi loanh quanh một hồi, cảm thấy rất bất an.
Hồng Lôi nhanh chóng thu dọn một ba lô lớn, đổi sang áo đen quần đen, đội mũ lên. Cô chắc chắn trong phòng không còn vật chứng gì đáng nghi, trước đó cảnh sát đã tới thẩm tra, nhưng cô vẫn xem lại một lần. Cô xóa sạch sẽ nội dung và chương trình liên quan trong máy tính, một lần nữa xác nhận không có sai sót mới đeo ba lô lên, không tắt đèn, đi ra khỏi cửa.
Hồng Lôi không đi thang máy, cô đi cầu thang xuống lầu, ở cửa tòa nhà nhìn thấy một người mặc thường phục, phong thái cử chỉ kia vừa nhìn đã biết là cảnh sát. Cô lại đi xuống một tầng, nhìn thấy trong bãi đậu xe, cách xe cô không xa cũng có một người mặc thường phục đang ngồi trong xe.
Hồng Lôi né đi camera của tòa nhà, tìm tới nút báo cháy, chỉ trong chốc lát, báo động vang lên. Dưới bãi đậu xe rất nhiều báo động của xe cũng vang lên. Bảo vệ chạy đến xem, cảnh sát trên xe kia cũng xuống rồi, anh ta quan sát xung quanh rồi gọi điện thoại.
Trong một góc khuất của bãi đậu xe, Hồng Lôi lên một chiếc xe khác, cô nổ máy xe, đi theo sau một chiếc xe khác ra ngoài. Người cảnh sát gọi điện thoại dường như chỉ chằm chằm nhìn vào xe cũ của cô, không có chú ý bên này.
Hồng Lôi lái xe đi ra ngoài, cô không chú ý tới người cảnh sát đang gọi điện thoại đã lập tức lên xe, nổ máy xe cách một quãng đã theo kịp.
Hồng Lôi lái được một đoạn thì xe của cô và xe của nhóm Lưu Tống lướt qua nhau. Hồng Lôi cúi đầu lái xe qua, tim vẫn còn thót lên, không những luống cuống mà còn tức giận.
Cô đập bốp một cái lên tay lái. Má, lại có thể đối xử với cô như vậy!
Lưu Tống và xe khác vừa tiến vào khu chung cư đã nhận được báo cáo.
Hồng Lôi cải trang ra ngoài rồi, vẫn đang theo dõi, bắt người hay đi theo?
Lưu Tống nhanh chóng ra chỉ thị, đi theo cô ta, đừng đánh cỏ động rắn.
Ông nhanh chóng điều xe, theo hướng chiếc xe đang theo dõi, lần theo dấu vết mà đi.
💬 Bình luận chương