“Trời ơi.” Âu Dương Duệ có mạch suy nghĩ này dẫn dắt bỗng nhiễn cũng có suy nghĩ riêng: “Trước đây Tần Viễn chỉ là một thiếu niên 17, 18 tuổi, có thiên tài đi nữa cũng chỉ là một học sinh cắm đầu đọc sách. Một mình g**t ch*t sáu người hoàn toàn không để lại chứng cứ, lại còn có thể ngụy tạo thành chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa tự mình ứng phó với điều tra của công ty bảo hiểm, giải quyết An Hàng, sắp xếp đường lui cho mình kỹ càng.”
“Giống như một người già đời lão luyện vậy, đúng không?”
Âu Dương Duệ im lặng một hồi: “Trước giờ chúng ta chưa từng gặp An Hàng, cũng không có cơ hội hỏi ông ta, trước đây ông ta tra được chuyện gì. Tôi đến cục cảnh sát lục tư liệu hồ sơ vụ án năm đó cũng không tìm ra được điểm gì không thích hợp. Cho nên đến cùng là có gì có thể khống chế được Tần Viễn, khiến Tần Viễn đưa tiền cho ông ta.”
“Có khi nào người ông ta phát hiện không phải Tần Viễn. Người giúp ông ta giảm hình phạt cũng không phải Tần Viễn. Chúng ta mãi vẫn không tra ra được chứng cứ của Tần Viễn trong chuyện này là bởi vì không phải Tần Viễn làm.”
“Nhưng Tần Viễn không thèm số tiền này của cha mẹ anh ta. Anh ta cũng có tham gia vào vụ nổ đó. Thế là anh ta lấy tiền cho An Hàng, phần còn lại đem đi quyên góp. Có người chỉ điểm hướng dẫn anh ta.”
“Có lẽ là đang lợi dụng anh ta.”
Âu Dương Duệ càng nghĩ càng thấy không thể loại trừ khả năng này. Từ trước đến giờ, gút mắc giữa An Hàng và Tần Viễn chỉ là suy đoán của anh. Thái độ của Tần Viễn làm anh cảm thấy phán đoán này chính xác. Nhưng tới tận giờ vẫn không thể chứng thực. Nếu như không phải thì sao?
“Chuyện này tôi nhất định sẽ tra tiếp.” Âu Dương Duệ cắn răng, “Bản án mười bảy năm trước nhất định phải tra tiếp. Đó là bắt đầu của mọi chuyện. Nếu thật là phó cục Chúc hoặc là nhân viên cấp cao nào trong cục cảnh sát, vậy càng dễ điều tra.”
Âu Dương Duệ cầm lấy điện thoại của Lam Diệu Dương, nhập vào điện thoại của anh danh sách sáu người mất mạng trong vụ nổ năm đó và hồ sơ sơ bộ của bọn họ. Những cái này anh đã thuộc làu làu, “Anh kêu Nghê Lam tra bọn họ lại một lần nữa, những người này có quan hệ với phó cục Chúc hay không. Trực tiếp hay gián tiếp.”
Anh lại nghĩ: “Tạm thời đừng nói cho Lưu Tống, ông ta ở vị trí đó, coi như ông ta có thể giúp chúng ta nhưng tình hình bây giờ chưa rõ, chỉ là đoán mò của chúng ta, liên lụy ông ta vào cũng không phải chuyện tốt.”
Lam Diệu Dương khẽ gật đầu: “Có lẽ ban đầu Quan Phàn giấu anh cũng là ý như vậy.”
Âu Dương Duệ trừng anh: “Sao anh lại lôi nợ cũ ra vậy.”
“Tôi chỉ là lĩnh hội được nỗi khổ tâm của nhân viên điều tra các anh.”
Âu Dương Duệ không vui: “Tôi sẽ khỏe rồi xuất viện sớm.”
Trong cục cảnh sát, Lưu Tống điều động cảnh sát đi lục soát tòa nhà của Hồng Lôi, không tra ra vấn đề gì. Điều tra đối chiếu tình hình người thuê với công ty quản lý tòa nhà cũng không thấy khác thường.
Lưu Tống quay về văn phòng ngủ thiếp đi trên ghế, trong lúc mơ màng tất cả đều là lời khai của Hồng Lôi. Trong lời nói hỗn loạn của cô có thật có giả, có trốn tránh trách nhiệm, có khoe khoang, Lưu Tống đang đối chiếu lại ghi âm thì nghe được có người gọi ông.
Lưu Tống mở mắt ra, thấy một đồng nghiệp nói: “Tần Viễn kia yêu cầu gặp lãnh đạo của chúng ta.”
Lưu Tống ngẩn người, ông xoay người vào nhà vệ sinh rửa mặt sau đó lên tiếng hỏi tình hình. Lưu Tống vào phòng tạm giam, thẩm vấn Tần Viễn.
Tần Viễn đi ra, vẫn là bộ dạng tự tin tự đại kia, dường như bây giờ anh ta không phải đang bị tạm giam mà là đang nghỉ phép.
Tần Viễn thấy Lưu Tống, cười cười: “Ông giả mạo lãnh đạo, lãnh đạo các ông biết không?”
“Tôi đến để xem anh có vấn đề gì? Người nào cũng đòi gặp lãnh đạo thì lãnh đạo không cần làm việc nữa rồi.”
“Tôi không phải là người nào, tôi là công dân tuân thủ pháp luật bị mấy người không có chứng cứ bắt vào.” Tần Viễn nói: “Thời gian mấy người tạm giam tôi đã quá quy định của pháp luật, tôi cảm thấy nhân viên phá án chỗ các người nghiệp vụ không giỏi, hiểu biết quy định chấp pháp không đủ thấu đáo. Cho nên tôi hi vọng có thể gặp lãnh đạo các người một chút, xác nhận với ông ấy tình huống công việc hiện tại của mấy người.”
“Việc chúng tôi kéo dài thời hạn tạm giam anh đã được anh ký tên. Luật sư anh cũng ở đó.”
“Luật sư của tôi đang khiếu nại lần này.”
“Có nhân chứng mới chỉ chứng anh.”
“Tùy tiện có một người tới chỉ chứng tôi thì là tôi rồi? Vậy thì tôi lại càng phải gặp lãnh đạo mấy người. Lãnh đạo tổ chuyên án các anh tên gì nhỉ? Chúc Minh Huy? Nghe nói ông ta lại còn là ứng viên vị trí sở trưởng. Ông ta xử lý vụ án như vậy còn có thể thăng chức sao? Để tôi nhắc nhở cảnh sát các người, bây giờ là theo pháp chế xã hội, theo tôi được biết, mấy người có quy định nghiêm chỉnh về cách thức và thủ tục chấp pháp, đâu đâu cũng có giám sát, làm nhiệm vụ quan trọng đều có ghi nhận lại, để làm gì? Chính là để đốc thúc các người làm việc phải dựa vào quy định. Các người không có bất kỳ chứng cứ nào chứng minh tôi có liên quan đến vụ án, bây giờ đã vượt quá thời hạn tạm giam, hoặc là các người đưa ra chứng cứ để viện kiểm sát chính thức phê duyệt bắt tôi đợi tạm giam hình sự, hoặc là thả tôi ra.”
Lưu Tống nhìn anh, đột nhiên nói: “Anh có cái gì có thể giúp chúng tôi điều tra sao?”
“Không có. Nhưng tôi muốn gặp Chúc Minh Huy.”
Lưu Tống nhìn anh chằm chằm, im lặng một hồi nói: “Tôi sẽ báo lại.”
Lưu Tống ra khỏi phòng tạm giam, hoài nghi trong lòng mãi không tan. Ông nghĩ ngợi, gọi điện thoại cho Chúc Minh Huy: “Phó cục Chúc, Tần Viễn yêu cầu gặp anh.”
“Anh ta nói gì?”
Lưu Tống im lặng, lược bỏ đi đoạn sắp lên sở trưởng kia, bỏ đi giọng điệu uy h**p có thể thăng chức hay không mới nói: “Chính là rất bất mãn với việc chúng ta không đưa ra được chứng cứ thiết thực gì mà còn tạm giam anh ta.”
“Thủ tục kéo dài thời hạn không có vấn đề, không cần để ý anh ta.”
Lưu Tống thử dò xét nói: “Tôi thấy anh ta giống như có gì muốn nói, nhưng không muốn nói với người ở cấp bậc như tôi.”
Chúc Minh Huy bên kia cũng im lặng: “Được, hiểu rồi. Anh điều tra chuyện hiện tại xong, về rồi chúng ta thảo luận một chút, xem phía Tần Viễn có thể có tiến triển gì không. Anh ta cố ý gây sự hay thật sự có yêu cầu gì. Nếu bắt buộc, tôi cũng có thể gặp anh ta.”
Lưu Tống cúp điện thoại, nghĩ ngợi, quay lại phòng tạm giam một lần nữa. Tần Viễn lại bị gọi ra.
“Phó cục Chúc nói, chuyện anh muốn nói ông ấy biết, nhưng ông ấy không tới được, không thích hợp.”
Tần Viễn cười cười.
“Tốt nhất là anh nên truyền đạt qua tôi, như vậy an toàn hơn.”
Tần Viễn nhìn Lưu Tống, lại cười: “Muốn giở trò gì, coi tôi vẫn còn là con nít ranh mười mấy tuổi sao?”
Tần Viễn nói xong đứng lên, ra hiệu cho giám ngục mình muốn ra ngoài.
Lưu Tống nhìn chằm chằm bóng lưng anh, trong lòng ngẫm nghĩ những lời này, đây là nói với phó cục Chúc hay là nói với ông?
💬 Bình luận chương