Bên này Lam Diệu Dương đang nói chuyện với Nghê Lam.
“Em nhìn thấy Trần Thế Kiệt mới nhớ ra một chuyện.” Nghê Lam nói.
Lam Diệu Dương vừa xem báo cáo vừa nói: “Trần Thế Kiệt, Vu Thừa đều đi rồi, bọn họ sẽ phối hợp với trung tâm chỉ huy chỗ Quan Phàn, cục an ninh mạng gì đó cũng ở đây, lần này mặt kỹ thuật khẳng định không thành vấn đề.”
“Không phải, em nhớ tới em có một việc chưa nói với anh. Nếu hôm nay xảy ra sai lầm gì sẽ không kịp nói cho anh biết.”
“Nói bậy bạ gì vậy, thật xui xẻo. Nói lại một lần nữa.”
“Nhưng hiện tại vẫn không thể nói cho anh. Nhất định phải đợi mọi việc xong xuôi rồi mới nói. Thế nhưng anh không thể giận em.”
Lam Diệu Dương: “…” Anh cũng đột nhiên nhớ tới, anh cũng có chuyện giấu Nghê Lam.
“Anh, anh cũng có chuyện, đợi hết hôm nay sẽ nói cho em nghe. Em không thể giận anh.”
“Làm sao có thể không giận. Anh đã nói như vậy khẳng định là chuyện đáng giận.”
Lam Diệu Dương: “…” Phản ứng của em có cần phải khác biệt vậy không. Em không thể giống anh tính tình tốt chút sao?
“Anh hiện tại lập tức thẳng thắn, em hứa chỉ tức giận một nửa với anh thôi.”
Lam Diệu Dương: “…” Thôi đi vậy, giận một nửa là giận thế nào.
Lam Diệu Dương vừa định nói chuyện, màn hình giám sát trước mặt tối sầm lại. Lam Diệu Dương nhất thời cảnh giác: “Nghê Lam.”
Các thiết bị như tình huống không đúng liền rút.
Vốn dĩ rạng sáng đã tới nhưng bởi vì bị cảnh sát phát hiện, xe bọn họ xảy ra vấn đề. Trên đường đi luôn bị kiểm tra khiến toàn bộ kế hoạch của bọn họ bị xáo trộn.
Paul kiên trì muốn bọn họ phải mang theo con tin, g**t ch*t Lam Diệu Dương. Bọn họ đành phải trước điều tra rõ ràng. Ở trên mạng truy tung, Lam Diệu Dương vẫn chưa ra ngoài, anh vừa mới đăng bài lên Weibo, IP chính là trong nhà. Bọn họ lại lấy danh nghĩa truyền thông nước ngoài gọi điện thoại đến Blue, bên kia nói hôm nay hai vị Lam tổng đều không tới công ty.
Elle cùng Pitt giám sát tình huống khu biệt thự, cảm thấy có thể động thủ. Nhưng càng tới gần càng cảm thấy không đúng chỗ nào.
Elle đang muốn thò đầu vào nhà xem chợt nghe một trận tiếng xe rít gió, ả quay đầu lại nhìn thấy một chiếc mô tô vọt lên từ sườn dốc, bay qua xe bọn họ mới dừng lại, dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới chỗ ả.
Mô tô đen, áo da đen, còn có mũ bảo hiểm.
Cách ăn mặc này không phải Nghê Lam thì là ai?
Nhưng Elle vừa mới nhìn hình ảnh núi Kỳ Lân trên điện thoại, Nghê Lam rõ ràng đang ở núi Kỳ Lân.
Một người đàn ông ngoại quốc cao lớn khác cũng đi tới, trên tay ông cầm một con dao, dừng lại bên cạnh xe của Elle, chọc dao vào bánh xe.
Elle đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra, ả giơ tay bắn người lái mô tô kia.
Người lái xe xoay người, nghiêng người trốn ở một bên xe mô tô.
Bắn hụt.
Elle lại bắn một phát nữa.
Người lái xe cứ như vậy nghiêng người lái xe vọt tới ả, ‘keng’ một tiếng, viên đạn bắn trúng thân xe, xe ngăn cản đường đạn lại rồi.
Xe mô tô đảo mắt liền đến trước mặt, Elle lăn mình né. Xe mô tô cua một vòng lại chạy tới chỗ ả.
Elle lại nổ súng, người lái nâng đầu xe, ‘keng’, lại ngăn đường đạn.
Đầu xe hướng tới chỗ Elle.
Elle tung người nhảy lên bệ cửa sổ, một cước đá mở cửa sổ nhảy vào.
Vừa tiếp đất liền có một cây côn đánh úp lại, Elle né tránh, ngẩng đầu nhìn, là Trần Châu, vệ sỹ riêng của Lam Diệu Dương.
Ả đang muốn nổ súng thì một cái mũ bảo hiểm bay tới cổ tay. Elle lại né tránh. Côn của Trần Châu theo đuôi mà tới, quất lên cổ tay ả, súng ngắn rốt cuộc tuột khỏi tay.
Elle vừa lật tay trái, một con dao bổ về phía cánh tay Trần Châu, Trần Châu lui về sau né tránh.
Một bóng người mặc áo da đánh tới Elle.
Elle chuyển cổ tay, mũi dao đâm tới người nọ.
Không có mũ bảo hiểm, mặt người nọ lộ ra.
Nghê Lam.
💬 Bình luận chương