Lam Cao Nghĩa và Hứa Quyên liếc nhau, không nói gì.
Nghê An lại nói: “Tôi có thể hiểu anh chị có chút lo lắng chuyện con trai ở cùng Nghê Lam. Nhưng tôi nghĩ thế này, tương lai khó nói, thật sự không thể vội vàng phán đoán ở hiện tại. Hơn nữa cuộc sống là của tụi nó, tụi nó hẳn là tự chọn lựa tương lai cho mình. Cũng giống như tôi, thật sự tôi không quá tin tưởng vào tình yêu.”
Hứa Quyên hơi ngạc nhiên.
Nghê An nhìn thấy biểu cảm của bà, cười cười: “Thật. Tuy tôi với Trần Thế Kiệt cơ bản không thể rời khỏi đối phương nhưng kỳ thật tôi vẫn cảm thấy đó là vì chuyện tôi và Trần Thế Kiệt trải qua tương đối đặc biệt. Nếu như không phải xảy ra chuyện Paul muốn giết tôi trả thù Trần Thế Kiệt, có lẽ chúng tôi sẽ không ở cùng nhau lâu như vậy. Vì sống chết cho nên gắn bó. Thần kinh trung ương tiết ra các chất k*ch th*ch làm cho chúng tôi cảm thấy được yêu, dopamine làm chúng tôi thấy hưng phấn vui vẻ, nhưng không phải vĩnh viễn. Tình yêu cuồng nhiệt tiết ra lượng dopamine, quá nhiều hưng phấn cũng làm đầu óc mệt mỏi. Mấy năm sau, tình cảm nhạt dần. Cho nên muốn có tình yêu lâu dài cần thêm ít trách nhiệm và đạo đức, chuyển hóa thành tình yêu phức tạp hơn. Nhưng loại chuyển hóa này không phải đều có thể thành công. Cho nên trên đời này có nhiều cuộc chia tay như vậy, có nhiều bất hòa giữa các cặp vợ chồng như vậy.”
Hứa Quyên chăm chú nghe.
“Lúc đầu tôi quen Trần Thế Kiệt là ở chiến trường, tha hương nơi đất khách, lại rất nguy hiểm. Nếu như không phải anh ấy cứu tôi, tôi đã chết rồi. Chúng tôi nam tài nữ sắc, lại ở trong hoàn cảnh như vậy, muốn yêu nhau rất dễ dàng. Nhưng về sau chúng tôi mỗi người về nước liền tách ra. Chúng tôi cũng không tìm nhau, cho nên lúc đó không thể thành đôi được.”
Nghê An cười cười, “Chỉ là về sau nhân duyên trùng hợp, chúng tôi lại gặp gỡ. Lần này chúng tôi vẫn có cảm giác với nhau, tôi cực kỳ cực kỳ thích anh ấy. Dường như còn thích hơn lần trước. Nhưng cho dù vậy, tôi và anh ấy cũng không tính xem đối phương là một nửa còn lại của cuộc đời mình. Trong quan niệm hôn nhân truyền thống của chúng ta, anh ấy thật sự không phải là một lựa chọn tốt. Với anh ấy mà nói tôi cũng là gánh nặng. Tôi chuẩn bị tốt tâm lý, đây chẳng qua là nhân duyên ngắn ngủi. Nhưng về sau tôi phát hiện mình có thai. Sau khi tách ra chúng tôi vẫn liên lạc qua mạng, thỉnh thoảng gọi điện nhưng rất ít lần. Tôi không nói cho anh ấy biết chuyện Nghê Lam, tôi nghĩ từ từ chúng tôi sẽ cắt đứt liên lạc. Nhưng không ngờ chỉ vì mấy lần liên lạc đó mà Paul tìm tới tôi. Cũng may tôi không đề cập chuyện của Nghê Lam trên mạng với Trần Thế Kiệt cho nên Paul không biết sự tồn tại của Nghê Lam.”
“Về sau Trần Thế Kiệt về Trung Quốc tìm tôi, anh ấy có người bạn thân gặp phải bất trắc, anh ấy cảm thấy tôi cũng sẽ bị anh ấy liên lụy, anh ấy có trách nhiệm bảo vệ tôi. Khi đó Nghê Lam còn rất nhỏ, anh ấy nhìn thấy Nghê Lam rất kinh ngạc. Sau đó chúng tôi ở bên nhau. Về sau, chúng tôi sống chung thì ít mà xa cách thì nhiều, một năm gặp không được mấy lần. Anh ấy có rất nhiều việc phải giải quyết, cũng phải sắp xếp một số việc, nhoáng một cái đã qua nhiều năm. Sau đó Paul thả tin tức muốn ám sát tôi, khi đó chúng tôi đã chuẩn bị kỹ rồi. Tôi giả chết rời đi, Trần Thế Kiệt nghĩ cách đón Nghê Lam đi. Chúng tôi bắt đầu ẩn cư.”
Nghê An nhìn Hứa Quyên và Lam Cao Nghĩa một chút, nói: “Tôi nói với anh chị mấy điều này chỉ là muốn nói, lúc tôi còn trẻ thật sự không nghĩ sẽ sống một đời với người đàn ông như vậy, hơn nữa tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Đứa nhỏ Nghê Lam này lớn lên trải qua những chuyện không giống những đứa trẻ khác, chúng tôi không thể dạy bảo nó thật tốt. Ba của nó chú trọng dạy bản lĩnh sinh tồn cho nó hơn. Ảnh dạy nó đối phó với hacker, dạy nó ẩn mình, dạy nó võ, dạy bắn súng, dạy nó trốn chạy, dạy nó làm sao một chiêu giết địch… Tôi chưa từng nghĩ nó sẽ vào ngành giải trí.”
Nghê An bật cười, Hứa Quyên và Lam Cao Nghĩa nhớ đến thời gian Nghê Lam ở trong ngành giải trí cũng cảm thấy có chút buồn cười.
“Theo suy nghĩ của người bình thường, nó thực sự không hề phù hợp với ngành giải trí, tính nó vốn đơn thuần, đầu óc ngu si, dùng quan điểm của người bình thường mà nói là EQ tương đối thấp, không khôn khéo. Nhưng nó là đứa trẻ trưởng thành sớm, nó biết nó đang làm gì. Tôi không muốn lấy kinh nghiệm sống giới hạn của mình ràng buộc khả năng phát triển tương lai vô hạn của nó, nó có thể làm chuyện nó muốn. Bất kể nó làm công việc gì, nó có khả năng đáp ứng nhu cầu vật chất của mình là được. Bất kể nó yêu ai, nó chia tay rồi vẫn có thể gặp được người kế tiếp. Nó hưởng thụ một cuộc sống hạnh phúc, việc này tương đối quan trọng.”
Nghê An nói với Hứa Quyên và Lam Cao Nghĩa: “Cho nên, là một người mẹ, tôi chỉ muốn nói, hiện tại Nghê Lam ở bên cạnh con trai anh chị khá tốt, bọn nhỏ yêu nhau. Nếu như anh chị có thể thích nó, việc này đương nhiên rất tốt. Nếu như không thể, cũng mong đối xử với nó công bằng một chút. Bọn nhỏ có thể yêu nhau bao lâu tôi không biết, nhưng tôi chúc phúc cho hai đứa nhỏ này đều có thể hạnh phúc.”
Hứa Quyên có chút động lòng, cảm thấy bản thân là một người tầm thường ở trước mặt Nghê An.
Lam Cao Nghĩa thì cảm khái nhiều hơn, vốn dĩ ông cũng có thiện cảm với Trần Thế Kiệt, cảm thấy ông ấy bất kể là ăn nói hay học thức đều rất xuất chúng, về sau biết thân phận thật của ông, ông cảm thấy quá truyền kỳ. Bây giờ nhìn nửa kia của ông cũng có khí độ lòng dạ như vậy, không khỏi có chút khâm phục. Cũng khó trách Nghê Lam dám lớn tiếng với cả một phòng những người lớn như vậy, nói thẳng ‘cái gì anh cũng không bằng tôi’, không đủ khéo là thật nhưng có năng lực như vậy cũng là thật.
“Chị yên tâm.” Hứa Quyên và Lam Cao Nghĩa cùng nói.
Nghê An cười cười, dịu dàng gật đầu: “Tôi yên tâm.”
Vợ chồng Lam Cao Nghĩa cảm thấy câu yên tâm này càng giống như nói yên tâm với con gái.
Cả nhà đều rất có khí chất.
Nghê An đi rồi, vợ chồng Lam Cao Nghĩa cùng Lam Diệu Dương và Nghê Lam đi tiễn.
Nghê Lam dặn dò Nghê An, “Con nói với mẹ, mẹ tuyệt đối không được lén đi đăng ký kết hôn với Trần Thế Kiệt, cho dù đi bộ gặp giáo đường nào, cảm thấy đẹp thấy cảm động, hoặc thấy có người đứng xếp hàng thấy náo nhiệt, tuyệt đối cũng không được. Muốn kết hôn với Trần Thế Kiệt phải báo cáo cho con biết.”
Nghê An cười ha ha.
Nghê Lam nói: “Con muốn làm phù dâu nhí.”
“Con quá tuổi rồi bảo bối.” Nghê An lại cười.
“Vậy con dắt tay mẹ, để Trần Thết Kiệt đón mẹ từ tay con mới được.”
Nghê An cười to.
“Con còn chuẩn bị 108 kiểu náo phòng tân hôn.” Nghê Lam nghiêm túc nói.
Nghê An cười ngặt nghẽo: “Được, mẹ bảo Trần Thế Kiệt báo cáo cho con.”
Nghê Lam cũng bật cười.
Đang cười thì Nghê Lam bỗng nhiên ôm lấy mẹ: “Chơi thật vui, thích ăn gì thì cứ ăn, nói Trần Thế Kiệt dẫn mẹ đi khách sạn mắc nhất, thăm thú hết mọi cảnh đẹp. Mở một tài khoản xã hội, đăng hình chụp xinh đẹp lên, có thể ghi nhớ được lịch trình du lịch, có thể chửi ông chồng mình đáng ghét. Mẹ còn có thể kết bạn mới, giao lưu với nhau, thông báo tình hình gần đây…”
Nghê Lam nói một hồi, giọng nghẹn ngào rồi.
“Được rồi, bảo bối. Mẹ hiểu rồi.” Nghê An vỗ lưng con gái. “Mẹ hiểu rồi.”
Lam Diệu Dương với cha mẹ đứng ở một bên đều có chút cảm động.
Nghê An đi.
Nghê Lam có chút không nỡ, cô nhanh chóng chắp tay sau lưng quay về. Đã một mình lại có vẻ hơi cô độc.
Lam Diệu Dương nói xong với cha mẹ, chạy lên phía trước đuổi kịp Nghê Lam, cũng không biết anh nói gì mà Nghê Lam cười ha ha. Mới giây trước trong mắt còn nước mắt, giây sau lại cười như đứa ngốc, thật đúng như con nít.
Hứa Quyên nhìn Nghê Lam tự dưng búng lên trán Lam Diệu Dương một cái, búng xong nhanh chân chạy. Lam Diệu Dương đuổi theo, hai người đều cười.
Hứa Quyên nói với Lam Cao Nghĩa: “A Dương ở bên cạnh Nghê Lam cũng hoạt bát hơn nhiều.” Nói xong bà nghĩ lại, cũng không phải, hiện tại trong công việc con trai cũng bá đạo quả quyết hơn, đã trưởng thành hơn trước kia rồi.
Rất có tương lai.
Hứa Quyên thở phào một hơi, gọi điện thoại cho đứa con trai đã mất bóng: “Con trai, mẹ với ba con về trước đây. Con đi với Nghê Lam đi nhé.”
“Dạ. Vậy con đưa Nghê Lam đi chơi một ngày, lâu rồi cô ấy không được nghỉ ngơi.” Giọng điệu Lam Diệu Dương cực kỳ vui vẻ. Hứa Quyên chửi thầm trong lòng, con trai đang yêu như bát nước đổ đi.
Hôm nay Lam Diệu Dương đi cùng Nghê Lam lại bị người ta chụp được.
Bọn họ đi công viên ‘Câu chuyện kinh dị’ chơi. Vì nhất thời nảy sinh ý định, cho dù đã đánh tiếng với Đoạn Vĩ Kỳ còn có quản lý công viên sắp xếp cho bọn họ ưu tiên miễn xếp hàng, bọn họ vẫn chen chúc trong đám người.
Thế là toàn bộ hành trình đều có người quay chụp bọn họ.
Nghê Lam không quan tâm bị chụp hình, dù sao cũng công khai rồi.
Cô chơi rất tập trung, cái gì ‘kinh dị’ ở trước mặt cô đều không ‘kinh dị’ chút nào, cô còn thông đồng với khách khác kh*ng b* lại ‘quỷ’. Chơi qua hai chỗ, Nghê Lam có một cái đuôi mấy cô gái ‘sợ quỷ’ đi theo sau lưng.
Lam Diệu Dương “…”
Nghê Lam rất khí thế dẫn các cô gái vượt cổng.
Một nam sinh bị bạn gái bỏ rơi đưa cuốn sổ tới cho Lam Diệu Dương: “Lam tổng, có thể ký tên giúp em không?”
“Được.” Lam Diệu Dương rất hào phóng, “Muốn ký thế nào?”
“Cùng là người một mình nơi chân trời, gặp lại cần gì từng quen biết.”
Lam Diệu Dương: “…”
Hôm nay Lam Diệu Dương không chơi, toàn bộ hành trình anh giúp Nghê Lam chụp hình, quay video, mua bóng bay, kẹo hồ lô, trang sức yêu quái cho cô…
Video dân mạng xem nhiều nhất hôm nay là đoạn phim ngắn Nghê Lam đưa một đám con gái tới khu trò chơi, sau đó nhân viên khu trò chơi hô to: “Nghê Lam tới rồi.” Sau đó mấy ‘con quỷ’ đều sợ hãi chạy khắp nơi.
Chiến đội của Nghê Lam chiến tích huy hoàng, giết hết địch thủ trong khu trò chơi.
Buổi tối, ông chủ khu trò chơi Đoạn Vĩ Kỳ đưa vợ Lý Gia Ngọc tới mời Nghê Lam và Lam Diệu Dương ăn cơm. Đoạn Vĩ Kỳ nói anh rất hứng thú với núi Kỳ Lân, anh hỏi Lam Diệu Dương tình hình trước mắt của ‘Phần thưởng tối cao.”
Nói tới cuối thì Nghê Lam đã hiểu, Đoạn Vĩ Kỳ có thể là muốn thu mua núi Kỳ Lân làm thành một công viên trò chơi ‘Câu chuyện kinh dị’ khác.
“Bây giờ Viễn Bác không ổn, có thể ép giá thấp, có thể thương lượng.” Đoạn Vĩ Kỳ giọng điệu của người làm ăn, “Chỗ đó cơ sở đều có sẵn, thời gian xây dựng có thể ép xuống ngắn nhất, lại thêm trước đây có vụ án, có người chết, từng có tội phạm b**n th**, có quyết chiến, rất phù hợp với chủ đề kinh dị.”
Hai mắt Nghê Lam sáng lên, sinh lòng khâm phục, đầu óc người này, làm ăn cũng coi như xong, lá gan còn lớn nữa.
“Đến lúc đó mời em làm khách mời nha.” Đoạn Vĩ Kỳ nói với Nghê Lam.
“Diễn sát thủ?” Nghê Lam hỏi.
“Diễn thì nhất định phải là sát thủ, du khách mới được làm anh hùng.”
“Vậy không được.” Nghê Lam lắc đầu, “Khách không diễn được đâu, sẽ cười đó. Em là Nghê Lam nha, người phụ nữ có tên trong bảng treo thưởng của dark web, ngay cả du khách mà cũng không đánh trúng sao? Nhưng mà bắn trúng hết không chừa ai sống thì sao anh kinh doanh được.”
Đoạn Vĩ Kỳ: “…”
Lam Diệu Dương cười ha ha, Lý Gia Ngọc cũng cười.
“Em có thể diễn du khách khách mời, đưa du khách đi giết sát thủ.” Nghê Lam chăm chú đề nghị.
“Vậy không được.” Đoạn Vĩ Kỳ quả quyết từ chối, “Hôm nay anh nhận được điện thoại cầu cứu của quản lý khu trò chơi. Phiền em lần sau muốn tới chỗ anh chơi hẹn trước ba ngày.”
Nghê Lam: “…”
Lam Diệu Dương với Lý Gia Ngọc lại cười một trận to.
Lam Diệu Dương nói: “Cổ ghi thù đó. Trước đây có bộ phim, cô ấy phải đợi rất lâu, làm khách mời diễn vai sát thủ. Sau khi treo thưởng và quyết chiến xong, người ta nói hình tượng của Nghê Lam dễ xâm nhập lòng người, diễn vai sát thủ bị Phan Kính và Môn Bội Bội bắn chết, người ta sẽ cười cho, nên hủy hợp đồng với cô ấy rồi.”
Đoạn Vĩ Kỳ quả thực vô cùng đau khổ: “Cô nghệ sĩ này, em có chút khí chất được không, bạn trai em còn là ông chủ công ty truyền hình, em một nhân vật khách mời nhỏ nhoi tính toán gì!”
“Thôi đừng nhắc cái chữ ông chủ nữa.” Nghê Lam cũng làm bộ dạng vô cùng đau đớn, “Bây giờ cứ nghe từ này là trong đầu em hiện lên tiếng ca.”
Cô nói xong thì hát lên: “Ông chủ kia yêu cô, trái tim lại thổn thức. Cô nhiều chuyện xấu như vậy, đen như vậy, làm sao cô đáp lại tình yêu của anh ấy.”
Lam Diệu Dương: “…”
Đoạn Vĩ Kỳ: “..” Không dễ dàng gì Lam Diệu Dương mới không hát, giờ sao đến phiên người khác hát rồi.
Lý Gia Ngọc cười muốn té ghế, quá đáng yêu rồi, bữa cơm này cô chỉ toàn cười.
“Anh nhất định sẽ giúp em báo thù.” Lam Diệu Dương căm giận, “Nhất định làm chỗ dựa cho em, đánh thật mạnh vào mặt bọn họ.”
💬 Bình luận chương