Lam Diệu Dương giơ chiếc thẻ nhớ nhỏ lên nhìn, nhìn có vẻ chỉ là một chiếc thẻ nhớ điện thoại bình thường.
Điện thoại Lam Diệu Dương không có chỗ để thẻ nhớ, thế là anh nhét thẻ nhớ này vào một cái khe thẻ trong ví. Sau đó anh dùng tấm thẻ kia tiếp tục kiểm tra từ vị trí đó sau gương còn gì nữa không, lúc này không tìm ra vật gì khác.
Lam Diệu Dương nhớ lại một chút thời gian Nghê Lam tiến vào toilet này, cũng gần như vậy, hẳn là cô không kịp làm chuyện khác.
Lam Diệu Dương đi ra khỏi toilet, ở vị trí anh với Nghê Lam lôi kéo nhau nhìn một lượt, không có vấn đề gì.
Lam Diệu Dương quyết định về công ty trước. Anh gọi điện thoại cho Cổ Hoắc, kêu anh kiếm một cái đầu đọc thẻ nhớ, trở về anh muốn dùng.
Trên đường về công ty Lam Diệu Dương không nói một lời, anh lo lắng không biết nên xử lý việc này thế nào.
Đêm đó khẩn cấp tìm chỗ giấu đồ như vậy, trong thẻ này có cái gì quan trọng?
Nguy hiểm không?
Chắc là nên nói cho Nghê Lam, kêu cô đến công ty anh, bọn họ cùng nhau xem thử.
Lam Diệu Dương gọi điện thoại cho Nghê Lam, cô không nghe máy. Lam Diệu Dương có chút không vui, đang chờ thêm chút nữa rồi gọi lại, lại có điện thoại gọi tới.
Là Lam Diệu Ninh. Lam Diệu Dương nhận điện thoại của chị gái.
Lam Diệu Ninh hỏi anh lúc tan làm có tiện ghé qua cửa hàng nào đó giúp cô lấy bộ vest cô đặt may cho Liên Húc không, cô bận quá nên quên chuyện này, gần nửa tháng rồi không lấy, hôm nay chủ tiệm gọi điện thoại cho cô cô mới nhớ. Nhưng hôm nay cô đưa Bảo Bảo đi kiểm tra sức khỏe, cha mẹ của Liên Húc cũng tới, còn phải đưa Bảo Bảo ra sân bay đón, lịch trình mấy ngày sau đều kín hết rồi, đều không rảnh.
Lam Diệu Dương đồng ý, anh nói bây giờ anh đang ở ngoài, đang trên đường về công ty, một chút nữa có thể ghé cửa tiệm kia, anh sẽ đi lấy cho cô.
Lam Diệu Ninh chụp hóa đơn gửi qua điện thoại cho em trai.
Hai chị em trò chuyện một hồi, chẳng mấy chốc đã đến nơi rồi. Lam Diệu Dương cúp điện thoại, kêu Trần Châu lái xe đến cửa tiệm, chờ anh ở dưới bãi đậu xe, anh sẽ cầm quần áo xuống thẳng.
Cửa tiệm Lam Diệu Dương muốn lấy đồ ở lầu ba, anh rất quen thuộc tiệm này, mấy bộ quần áo của anh cũng là đặt may ở đây. Lam Diệu Dương ra khỏi thang máy, vừa đi vừa gọi điện thoại cho Nghê Lam. Lúc này điện thoại đổ chuông rất lâu, rốt cuộc Nghê Lam nghe máy rồi.
“Alo.” Đầu bên Nghê Lam nghe rất ồn, tiếng xe cộ ồn ào giống như đang trên đường lớn.
“Em đang ở đâu đó?” Lam Diệu Dương hỏi cô.
“Đang trên đường tới công ty.” Nghê Lam đáp.
“Ký hợp đồng?” Lam Diệu Dương nhớ tới tổ tiết mục từng nói Phong Phạm hứa sẽ ký hợp đồng trong hôm nay.
Lam Diệu Dương đã thỏa thuận xong với tổ tiết mục, chờ Nghê Lam ký anh sẽ ký. Cho nên tổ tiết mục rất để tâm, một mực thúc giục Phong Phạm.
“Ừm.” Nghê Lam đáp lời, hỏi: “Chương trình không xảy ra chuyện gì đấy chứ?”
“Không có.” Lam Diệu Dương nhìn xung quanh, không có người. Anh dừng lại, thấp giọng: “Em ký hợp đồng xong thì đến công ty anh một chuyến, có chuyện quan trọng nói với em.”
Nghê Lam: “…” Giọng điệu này của tiểu Lam tổng không hay lắm nha, là tinh thần không qua nổi sao?
“Chuyện quan trọng gì?”
Nghê Lam đoán không ra được giọng điệu của Lam Diệu Dương, Lam Diệu Dương trái lại hiểu cô. “Chuyện đứng đắn. Trong đầu em đang nghĩ chuyện gì bậy bạ phải không?”
“Làm gì có.” Nghê Lam khẳng khái hùng hồn, “Em một cô gái đứng đắn như vậy không bị tiền bạc cám dỗ, uy h**p không khuất phục.”
“Anh thấy đồ em giấu ở phòng 2001 rồi.” Lam Diệu Dương nén giọng thấp hơn.
Nhưng Nghê Lam nghe rõ rồi, cô lập tức trở nên nghiêm túc.
Cô đến phòng 2001 dùng quy tắc ngầm với Lam Diệu Dương kỳ thật là vì để giấu đồ?
Bỗng nhiên Nghê Lam như nhớ ra gì đó, đầu óc cô ong ong xuất hiện một số hình ảnh mơ hồ, giống như cô đang soi gương, nhìn thấy mặt mình.
“Em giấu cái gì?”
“Một chiếc thẻ nhớ.”
“Anh xem chưa? Bên trong là nội dung gì?” Nghê Lam đột nhiên khẩn trương lên.
“Chưa, điện thoại của anh chỉ có một chỗ nhét thẻ, không đọc được. Chút nữa anh về công ty, chờ em tới rồi chúng ta cùng xem.”
“Anh ở đâu vậy?” Nghê Lam hỏi anh.
Lam Diệu Dương nói tên cửa tiệm, “Anh tiện đường lấy quần áo giúp chị anh một chút, xíu nữa là về rồi. Em yên tâm, không có ai biết anh tìm ra thẻ đâu. Lúc đó chỉ có mình anh thôi. Anh sẽ không nói với ai, coi như chưa xảy ra chuyện gì. Cho nên người và thẻ đều an toàn. Em nhanh đến Phong Phạm đi, khi nào ký xong thì tới công ty anh.”
“Được. Vậy xíu nữa gặp.” Nghê Lam cúp điện thoại, cô đạp xe hỏa tốc về hướng Phong Phạm.
Lam Diệu Dương thuận lợi lấy đồ xong, anh cười cảm ơn nhân viên cửa tiệm, lúc mang đồ ra khỏi cửa đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Chếch đối diện xa xa với anh có một người đàn ông đội mũ, mặc jacket màu xanh đen, quần jean, chiều cao trung bình, đang nghiêng người gọi điện thoại. Lam Diệu Dương không thấy chính diện mặt anh ta, nhưng sườn mặt nhìn vô cùng bình thường, là kiểu ở trong một đám đông cũng không dễ tìm gì.
Lam Diệu Dương lướt mắt nhìn anh ta một cái rồi quay đầu, nhưng anh lướt lướt điện thoại, chọn chế độ tự chụp, dựa vào thân hình che chắn nhìn phía sau một chút.
Người đàn ông kia lại tiếp tục tiến lên không gọi điện thoại nữa, xoay người đi theo hướng anh đang đứng, vừa đi vừa đánh giá mặt tiền cửa tiệm, giống như đang dạo phố xem đồ.
Anh bị là em, em sẽ khởi động hệ thống báo cháy của cửa tiệm, như vậy tất cả mọi người đều phải sơ tán, bao gồm cả anh. Mọi người sợ hãi sẽ như ong vỡ tổ chạy tới cửa thoát hiểm, sau đó em sẽ chen trong đám người đến bên cạnh anh…”
Lời cô còn chưa dứt, báo cháy của cửa tiệm đã vang lên rồi. Tiếng vang bén nhọn đến chói tai.
Lam Diệu Dương: “…”
Nghê Lam: “…”
Đây thật là, chuyện tốt không linh, chuyện xấu lại linh.
“Hay rồi, báo cháy vang rồi.” Nghê Lam quả thật tức giận: “Giờ anh biết rồi đó, cho dù có trốn trong phòng bị tiền bao vây cũng không thể hiện là anh an toàn.”
Lam Diệu Dương cũng không vui: “Vậy là sẽ chen trong đám người đến bên cạnh anh, sau đó thì sao?”
“Sau đó thì khiến anh hôn mê, người không biết quỷ không hay, sau đó phát huy tinh thần cứu trợ người, vác anh đi trước mặt mọi người, người xung quanh còn cảm ơn khen ngợi hắn ta.”
“Khiêng ra xong thì kéo tới chỗ không người, lục soát người anh, cướp đồ của anh, sau đó vứt anh xuống, đợi lúc anh tỉnh dậy còn không biết chuyện gì xảy ra?”
“Đúng.”
“Không ai có thể biết anh đã tìm được đồ.”
“Là anh nói, chỉ là phỏng đoán. Có lẽ không phải cái này, có lẽ muốn bắt cóc anh để tống tiền một trăm triệu đây.” Nghê Lam thật sự lo lắng cho Lam Diệu Dương, cái tên ngốc này.
“Đoán mò cũng vô dụng. Người ở đây cũng không đông, anh có thể ứng phó.” Lam Diệu Dương vẫn rất bình tĩnh. Trong điện thoại của anh có phần mềm bảo vệ, phía trên có nút định vị thực tế. Đây là chương trình thông thường, bãi đậu xe Trần Châu đang ở chắc chắn cũng nghe thấy cảnh báo cháy, lúc xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh sẽ để Trần Châu biết vị trí thực tế của anh.
Bên phía Trần Châu đã gửi cho anh bản đồ con đường thoát hiểm của cửa tiệm, phía trên biểu thị con đường thuận tiện gần anh nhất. Biểu hiện định vị của Trần Châu đang đi về phía anh.
Lam Diệu Dương nói với Nghê Lam: “Được rồi, không sao rồi, anh Châu sẽ đến đón anh. Anh chuẩn bị ra ngoài rồi.”
“Anh tuyệt đối cẩn thận đó. Dám dùng phương thức này gây rối loạn trật tự công cộng dẫn đến hỗn loạn để bắt người chắc chắn rất có thủ đoạn.” Nghê Lam rất sốt ruột, cô mở điện thoại ra tìm kiếm cửa hàng Lam Diệu Dương gửi cho cô, xem thử cách cô bao xa.
“Giờ anh gọi vệ sĩ lên cũng không kịp rồi. Mấy con đường sẽ bị đám người sơ tán làm tắc nghẽn. Anh chuẩn bị ít đề phòng cho bản thân đi, trong tiệm có vũ khí gì không, đồ cứng có thể đánh, anh cầm một cái đề phòng, không cần vội đi ra ngoài, có bảo vệ không? Anh đi theo bọn họ, đừng đi chung với mấy người kia.”
“Trong tiệm đồ cứng nhất có thể đánh chính là kim cương rồi.” Lam Diệu Dương thở dài.
Nghê Lam: “…”
“Em không ở hiện trường, không rõ tình hình, không cần chỉ huy đâu. Yên tâm, tự anh có thể ứng phó.” Lam Diệu Dương nói.
Lúc này chủ tiệm đã sắp xếp xong, có chút khẩn trưởng lại thông báo tầng này của bọn họ có cửa hàng nào bốc cháy, đã có người đi dập lửa, nhưng vì lý do an toàn mọi người đều phải sơ tán, trong tiệm bọn họ đang làm một số biện pháp liên quan, phải mời Lam Diệu Dương rời đi ngay, đi đến khu vực an toàn.
Lam Diệu Dương lịch sự nói cảm ơn, nói với chủ tiệm: “Các anh cũng cẩn thận chút.”
Sau đó anh cầm quần áo lấy cho Liên Húc ra ngoài, nói với Nghê Lam bên đầu kia điện thoại: “Anh phải đi rồi. Anh không thể rời nhóm người, anh nói với em mấy người đó khác, anh phải ở trong đám người thu hút sự chú ý của bọn họ, càng nhiều người chú ý đến anh, anh càng an toàn. Cái này rất dễ làm, em yên tâm.”
“Không phải…” Nghê Lam biết cô không ở đó không giúp được gì, vội nói: “Anh nghe em nói, nếu như anh thật sự bị bọn họ bắt, tình hình không ổn, anh đừng chống cự, đưa thẻ nhớ cho bọn họ. Cái đó không quan trọng.”
“Sao lại không quan trọng, em biết bên trong là gì sao?” Lam Diệu Dương quan sát xung quanh, không có người tới gần anh, cũng không có bóng dáng người nọ.
Nghê Lam nói: “Em không biết. Em vốn dĩ không nhớ có nó nữa, cho nên có thể coi như nó không tồn tại. Nó không thể so với mạng của một người vô tội. Anh nghe em nói, thật đó, nếu có bị bắt, bọn họ lục soát người anh, đừng chống cự, đồ cứ để họ lấy, điện thoại di dộng của anh không phải thẻ này, bọn họ sẽ thấy, sẽ biết anh chưa xem qua, anh không biết nội dung bên trong là gì, vậy là anh an toàn. Theo lẽ thường bọn họ cũng không muốn nháo ra mạng người, anh là doanh nhân, là người có gia cảnh, chết rồi sẽ phiền phức. Cho nên bọn họ sẽ cố gắng không lộ diện trước mặt anh, anh không bị giết người diệt khẩu.”
Cảnh báo cháy vẫn còn vang chói tai. Ngoài tiệm có bảo vệ vội vã chạy về một hướng, dường như nhận được mệnh lệnh gì. Khách mua sắm hiếu kỳ nhìn quanh, cũng nhanh chóng chạy về phía thang cuốn.
Đột nhiên lúc này cửa tiệm mất điện.
Bốn phía tối thui.
Tất cả mọi người hoảng loạn la lên, chạy lung tung trong đám người.
💬 Bình luận chương