Nghê Lam: ‘Có đồ thì có thể bàn giá tiền.’
Lý Mộc mỉa mai cô: ‘Đây không phải phong cách của cô nha.’
Nghê Lam: ‘Chụp được một cách phi pháp và vất vả chụp được đương nhiên không giống nhau.’
Lý Mộc: …
Nghê Lam lại nói: ‘Quay chụp công việc bình thường và xâm phạm đời tư và ác ý chụp trộm lại không giống nhau.’
Lý Mộc cảm thấy lại để cho cô nói tiếp anh nên nhìn thấy mấy điều luật rồi. Lý Mộc gửi ảnh chụp màn hình số dư ngân hàng trước đó Nghê Lam gửi tới, chuyển chủ đề. ‘Tôi lo là cô lực bất tòng tâm.’
Nghê Lam nhanh chóng trả lời lại, gửi ra tấm hình chụp Lam Diệu Dương tạo dáng đánh quyền.
Chê cô nghèo? Cô là chuột sa hũ gạo có được không?
Lý Mộc nhắn qua sáu dấu chấm.
Nghê Lam cười ha ha, cười xong rồi, cô chợt nhớ tới có chuyện cần Lý Mộc hỗ trợ.
Nghê Lam gọi điện cho Lý Mộc, Lý Mộc bắt máy.
“Anh Lý Mộc, anh có thể giúp tôi thăm dò một sự kiện bên Phong Phạm không?”
“Chuyện gì?”
“Tôi muốn biết, ngày 9 tháng 9 ấy, trước khi tôi đến Lam Sắc Hào đã làm gì trong Phong Phạm. Tôi tự mình hỏi thì không tiện lắm, người quản lý trước của tôi Thiệu Gia Kỳ cũng không thích hợp. Nhưng chó săn hỏi thăm tin tức của tôi, tra chút tài liệu bôi nhọ, lý do này vẫn rất thoả đáng.”
Lý Mộc im lặng một hồi, hỏi cô: “Có liên quan tới đoạn video giám sát đêm đó đúng không, chứng cứ vụ án giết người mà mấy người nói.”
“Không biết có liên quan hay không, tôi cũng không nhớ rõ nữa.”
“Vậy cụ thể cô muốn nghe cái gì?”
Nghê Lam nói: “Chính là thái độ khác thường của tôi sau khi tới Phong Phạm, có hay quấn lấy người nào đó nói chuyện không, công việc nào làm lâu nhất, đến phòng làm việc của ai, hoặc là lại gây hoạ gì đó.”
Lý Mộc không nói chuyện, Nghê Lam lại nói: “Âm thầm tra, không thể để cho La Văn Tĩnh bọn họ biết.”
“Tám ngàn tệ.” Lý Mộc nói.
“Được.” Nghê Lam một lời đáp ứng. Cô cúp điện thoại, nhắn WeChat cho Lam Diệu Dương, nói cô muốn tám ngàn tệ.
Lam Diệu Dương đang nói chuyện với Hứa Thành Hoà, không để ý tới điện thoại rung một cái, chờ anh nói hết lời, anh cúi đầu nhìn thoáng qua. Lam Cao Nghĩa chỉ thấy tin nhắn Nghê Lam gửi tới, liếc mắt thấy con số tám ngàn tệ này, sau đó ông nhìn thấy con trai lập tức dùng WeChat chuyển khoản.
Lam Cao Nghĩa mặt không đổi sắc, tiếp tục đề tài mới vừa rồi.
Lam Diệu Dương chuyển tiền xong, nhìn thấy Nghê Lam nhận rồi, trong lòng đắc ý. Bạn gái anh đòi anh tiền nha, vui vẻ.
Lam Cao Nghĩa không thèm để ý tới con trai.
Nghê Lam chuyển tiền qua cho Lý Mộc. Lý Mộc hết sức bất ngờ, sửng sốt một chút mới nhận. Anh trả lời Nghê Lam: ‘Yên tâm, thu được tin tức gì sẽ nói cho cô biết.’
Nghê Lam gửi cho anh cái icon OK.
Sau đó Nghê Lam liền tập trung làm chương trình so video, bận suốt đến buổi chiều, chương trình có thể dùng rồi.
Nghê Lam liền để chương trình máy tính chạy trước, tự cô lên dark web, ý định tìm kiếm tung tích Paul hay Sơn Lâm.
Nếu như cô vì Paul, Quan Phàn vì Sơn Lâm, vậy đã nói rõ, giữa hai cái này có liên hệ.
Trong dark web mặc dù cũng sẽ có một số công cụ tìm kiếm đơn giản, có thể dùng từ khoá tìm tới một vài diễn đàn mà bạn muốn tìm nhưng những diễn đàn đó đều là cho phép bạn tìm được, tin tức rất ít ỏi. Thực sự muốn che giấu mình, bạn không biết rõ ràng mục tiêu rất khó tìm tới bọn họ. Nghê Lam không có mục tiêu, nhưng cô biết cô muốn tìm loại tin tức nào.
Diễn đàn thuê giết người.
Diễn đàn này rất nhiều, nhưng phần lớn đều là giả. Rất nhiều dùng để lừa gạt, hoặc là đùa giỡn chém gió một chút.
Nghê Lam đi dạo một hồi, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, cô còn tưởng là Lam Diệu Dương, kết quả vừa nhìn lại là La Văn Tĩnh.
Nghê Lam thầm giật mình, bắt máy, ấn phím ghi âm.
Cuộc điện thoại này của La Văn Tĩnh rất bình thường. Cô cũng giống như những bạn bè khác của Nghê Lam, nói nhìn thấy tin tức trên mạng, lo lắng sự an toàn của Nghê Lam, cho nên gọi điện thoại hỏi thăm một chút.
Nghê Lam khách sáo đáp lời.
La Văn Tĩnh hỏi thăm vết thương của Nghê Lam, lại hỏi sức khoẻ dạo gần đây thế nào, khách sáo vài câu xong, hỏi người đánh cướp ở khách sạn là ai.
Nghê Lam đương nhiên trả lời không biết, cô chỉ vừa khéo đụng phải, đã báo cảnh sát, cảnh sát cũng chưa điều tra ra kết quả.
La Văn Tĩnh cũng không có phản ứng gì lớn, trò chuyện vài câu liền cúp máy.
Nghê Lam không hiểu ra sao, quay lại hỏi Lý Mộc, có phải anh bắt đầu tra chuyện ở Phong Phạm rồi không.
Lý Mộc trả lời cô: ‘Vẫn chưa, tôi còn chưa tìm được người phù hợp, hỏi lung tung không phải đánh rắn động cỏ sao? Cô đừng có gấp, tôi phải tìm cơ hội phù hợp.’
Vậy thì không phải là Lý Mộc?
Nhưng La Văn Tĩnh đột nhiên quan tâm tới cô, chuyện này rất kỳ quái.
Nghê Lam đang ngẩn người suy nghĩ, chương trình so video đột nhiên phát ra âm báo nhắc nhở, tìm được một đoạn video khác nhau.
Nghê Lam quay đầu lại nhìn.
Trong màn hình video chia đôi, cùng một góc máy quay, thời gian giống nhau, một cái không có người, một cái là La Văn Tĩnh đang gọi điện thoại.
Nghê Lam nhìn chằm chằm màn hình, chậm rãi ngồi thẳng dậy.
Lúc này trong văn phòng Blue, Lam Diệu Dương đang họp nhưng điện thoại di động của anh vang lên, anh nhìn thoáng qua, là giám đốc an ninh ở Lam Sắc Hào. Lam Diệu Dương tạm dừng hội nghị, đi nhanh ra ngoài nghe điện thoại.
Giám đốc an ninh nói: “Lam tổng, anh nói một khi có phát hiện lập tức gọi điện thoại cho anh.”
“Chuyện gì?”
“Ảnh chụp Cầu Xuyên anh đưa chúng tôi bảo chú ý cẩn thận, hắn ta vừa mới tới khách sạn rồi. Hắn ta đi về phía phòng CCTV, bảo vệ nhìn thấy hắn liền theo anh phân phó đi lên ngăn hắn lại, hắn xoay người bỏ chạy. Hiện tại bảo vệ ra ngoài truy rồi.”
Lam Diệu Dương căng thẳng trong lòng.
💬 Bình luận chương