“Ngày đó tụi anh dùng thiệp giấy, thiệp vàng là nghệ nhân cùng người trong ngành giải trí, màu tím là nhân viên công tác, màu xanh là ký giả truyền thông.”
“Nhân viên công tác là người nào?” Nghê Lam hỏi.
“Giống như vệ sĩ riêng của nghệ sĩ tự mình dẫn theo, thợ quay phim, còn có trợ lý các loại. Bởi vì rất nhiều người, tránh cho một số nhân viên tự kinh doanh hay không được mời mà trà trộn vào, cho nên những nhân viên này hay công ty nào cần, bọn anh sẽ đưa thiệp trước, lúc bọn họ đi vào sẽ được phát túi đeo. Nhân viên công tác cùng ký giả truyền thông phải đeo thẻ. Nếu như bảo vệ phát hiện mặt lạ cử chỉ khả nghi, lại không đeo thẻ, cũng biết dò hỏi xử lý.”
“Cho nên trong đó có người cho Triển Huy thiệp mời để hắn có thể ra vào.”
Cho tới giữa trưa Nghê Lam vẫn đang xử lý video này tìm manh mối, Triển Huy vào sảnh tiệc cũng không ở lâu, hắn cũng không đi vào giữa sảnh, chỉ ở trong đám người quan sát, sau đó hắn cúi đầu nhìn điện thoại, tựa hồ nhận được tin tức gì đó, lui ra ngoài. Thời điểm đó Nghê Lam đã lên tầng 20.
Sau khi Nghê Lam từ trên lầu đi xuống, tại hành lang nhìn thấy người nào đó, xoay người vào nhà vệ sinh. Nhưng không ai xuất hiện trong khung hình của máy quay ngay hành lang, Nghê Lam tìm góc máy khác, không thấy gì khả nghi, cũng không thấy Triển Huy.
Nghê Lam xác nhận một điều, tối hôm đó, Tần Viễn không có truy cập vào hệ thống giám sát này. Điều này hoàn toàn khác với tình huống lần đó ở Huy Hoàng. Ở Huy Hoàng, Triển Huy nắm rõ mọi thứ như lòng bàn tay, chỗ nào có người, có ai, hắn đều biết rõ.
Nhưng đêm ngày 9 tháng 9, Triển Huy hoàn toàn dựa vào mắt thường để tìm kiếm mục tiêu.
Nghê Lam rốt cuộc lại thấy cô và Triển Huy. Bởi vì lần này trong đầu cô có suy đoán, cho nên cô tìm được khá thuận lợi. Cô đi một vòng lớn, né tránh Triển Huy. Một lần nữa cô vào sảnh tiệc, mà Triển Huy tại sảnh khách sạn đứng nghe bảo vệ nói chuyện, cách đó không xa là Lam Diệu Dương.
Khi đó Lam Diệu Dương hoàn toàn không thấy Triển Huy, anh đang nói chuyện với một người giống như quản lý. Anh cũng không biết người đàn ông mang giày xấu này ngày sau sẽ tạo thành ảnh hưởng lớn như vậy trong cuộc sống của anh.
Tiếp theo Nghê Lam ở sảnh tiệc mượn xe, sau đó không biết từ chỗ nào đi ra ngoài, không đi cửa chính đại sảnh. Nghê Lam là suy tính theo thời gian, tìm thấy chính mình tại bãi đỗ xe tìm được xe lái đi.
Mà Triển Huy nghe bảo vệ nói xong, gọi điện thoại, đi một vòng, sau nhận được tin nhắn cúi đầu nhìn thoáng qua, tiếp đó hắn đi đến bãi đỗ xe. Hắn tìm một vòng, dừng lại trước chỗ đỗ chiếc xe Nghê Lam lái đi, gọi điện thoại.
Nghê Lam gần như khẳng định, Triển Huy lúc ấy đúng là tìm cô.
Người phía sau màn ngay tại Phong Phạm. Suy luận là như vậy, cô trộm đi chút tin tức quan trọng ở Phong Phạm, lưu trong thẻ nhớ. Sau khi mọi người tới buổi tiệc, người nọ ở Phong Phạm phát hiện tin tức bị trộm, hơn nữa biết là Nghê Lam làm. Không thể bại lộ cho nên tìm Triển Huy đối phó cô.
Mà cô trong tiệc tối cũng phát hiện nguy hiểm, cô không xác định bản thân có thể toàn thân mà lui hay không, bảo vệ tin tức quan trọng nhất, vì thế cô trộm thẻ phòng, lên lầu giấu thẻ nhớ. Ai biết trong phòng có Lam Diệu Dương, ngoài cửa sổ có Lý Mộc núp.
Sau đó cô biết bị lộ rồi, có lẽ cô đã báo việc này với Quan Phàn, Quan Phàn bên kia đồng thời cũng xảy ra chuyện, cho nên hai người các cô phải hẹn gặp…
Nghê Lam thở ra một hơi, người đứng phía sau vẫn luôn biết Quan Phàn điều tra bọn họ, La Văn Tĩnh cũng biết.
Nhưng bọn họ không biết cô.
Cô trộm đi tin tức có liên quan tới vụ án, bị phát hiện, cho nên Quan Phàn có tiến triển trong vụ án bọn họ cũng biết rồi. Hoặc là bởi vì Quan Phàn có tiến triển cho nên cô biết nên trộm gì từ ai, Quan Phàn bại lộ, chuyện trộm tin cũng bị lộ.
La Văn Tĩnh thì sao?
Nghê Lam suy tư, lúc này Âu Dương Duệ gọi điện thoại tới: “Kiểm tra lịch sử cuộc gọi của La Văn Tĩnh, cuộc điện thoại bị cắt bỏ kia của cô ta là gọi cho Thôi Canh, trợ lý Khương Thành.”
“À…” Nghê Lam suy nghĩ, La Văn Tĩnh và Thôi Canh là đồng bọn? Hay là đồng bọn với Khương Thành? Nhưng bọn họ muốn làm gì, lại có quan hệ gì với Tần Viễn?
Âu Dương Duệ vô cùng nhạy bén hỏi: “Có phải cô sớm biết rồi không? Đừng có hack hệ thống viễn thông, xảy ra chuyện gì không ai giúp được cô đâu.”
“Làm gì có.” Nghê Lam nhanh chóng trả lời, “Đừng hắt nước bẩn lên người tôi. Tôi chỉ là quên ngạc nhiên.”
Âu Dương Duệ: “…” Thật sự có quỷ mới tin cô.
Nghê Lam vội vàng nói cho anh biết tin tức và suy đoán của cô sau hơn nửa ngày xem video.
Âu Dương Duệ nói: “Vậy được, để tôi sắp xếp, dẫn La Văn Tĩnh và Thôi Canh về tra hỏi. Việc này phải nhanh, video giám sát bị cướp, bọn họ khẳng định sẽ có chiêu khác. Chân cô có thể đi không?”
Nghê Lam nhìn chân mới thay thuốc xong của mình.
“Có thể đi thì đến cục cảnh sát đi.” Âu Dương Duệ nói: “Không thể đi thì mua gậy chống.”
Nghê Lam: “…”
“La Văn Tĩnh khó chơi, thẩm vấn cô ta có lẽ cần cô hỗ trợ.”
Nếu dùng khẩu cung của Thôi Canh mà không làm được gì cô ta liền nói cô đã khôi phục trí nhớ sao? Nghê Lam chưa kịp hỏi, Âu Dương Duệ đã cúp điện thoại rồi.
Âu Dương Duệ bên này hùng hùng hổ hổ chạy tới phòng phân tích vật chứng, nói nhân viên kỹ thuật cắt ra bốn clip bị xóa so với bản gốc để lấy chứng cứ, còn nói tới vài đoạn Nghê Lam nhắc tới, cũng bảo bọn họ cắt ra. Sau đó anh điều người đi tìm Thôi Canh, tự mình đi ‘mời’ La Văn Tĩnh.
Liêu Tân nhận được nhiệm vụ tiếp tục lật xem tư liệu trong thùng kia tìm chứng cứ. Liêu Tân gật đầu đáp lại, anh vốn đang mở di động, đang tính mở clip quay lén Trâu Úy xem lén tư liệu của bọn họ cho Âu Dương Duệ xem, nghe Âu Dương Duệ quay lại sắp xếp nhiệm vụ thì ngẩn người, tắt màn hình di động đi.
Âu Dương Duệ dẫn người đi ra ngoài. Liêu Tân kéo ngăn kéo ra, lấy chiếc điện thoại di động ở dưới văn kiện ra, gửi tin nhắn ra ngoài: ‘Tôi bị nghi ngờ rồi.’
Đã quá muộn để thay đổi, anh phải thận trọng.
Điện thoại bàn vang lên, Liêu Tân bắt máy, đồng thời điện thoại di động cũng nhận được một tin nhắn mới, anh vừa xem vừa nghe điện thoại.
Điện thoại là từ đồn cảnh sát đang điều tra và giải quyết vụ án của Lam Diệu Dương gọi tới. Bọn họ căn cứ video giám sát truy tìm đường chạy trốn của Cầu Xuyên, mặc dù cuối cùng không có tung tích Cầu Xuyên, thế nhưng dùng phương thức trải thảm điều tra mấy khu dân cư, rốt cuộc tìm được phòng Cầu Xuyên và Triển Huy thuê. Gian phòng đã người đi nhà trống, hàng xóm đều nói rất ít thấy bọn họ ra khỏi nhà. Chủ nhà nói hai người này thuê nhà được một năm, trả tiền mặt hàng quý, nói là mở shop online bán áo lông.
Cảnh sát chỉ tìm thấy đồ dùng hàng ngày trong phòng bọn họ, còm tìm được hai ba thùng áo lông, hai dụng cụ đồ chơi mô phỏng xx, ba lô của Lý Mộc, còn có ví tiền của Lam Diệu Dương.
Trong ba lô trong ví tiền đều không còn tiền mặt, nhưng mấy món khác vẫn ở đây. Mấy chiếc thẻ Lam Diệu Dương khoác lác nói tới, còn có thẻ nhớ đều ở đây.
Bên phía cảnh sát theo lời đã liên hệ với Lý Mộc và Lam Diệu Dương, trước đó Âu Dương Duệ có nói qua việc này và vụ án của bọn họ có chút liên quan, có tiến triển thì thông báo.
Liêu Tân nói quả thật có liên quan tới vụ án của bọn họ cho nên hiện trường phòng thuê, còn có các loại vật chứng, mong bọn họ giữ kỹ, bây giờ anh sẽ dẫn kỹ thuật viên trong cục qua lấy chứng cứ.
Lam Diệu Dương bên này nhận được thông báo vừa bất ngờ vừa mừng, nhưng cuối cùng vẫn không tóm được người, cũng tiếc nuối.
Anh lập tức báo tin cho Nghê Lam, hủy bỏ công việc phía sau, đến sở cảnh sát nhận đồ.
“Thẻ nhớ còn sao?” Nghê Lam cực kỳ kinh ngạc.
“Đúng. Quả thật có chút kỳ quái, anh đi xem trước.”
Nghê Lam cúp điện thoại, có cảm giác bất an.
💬 Bình luận chương