“A a a a ….” Lần này Nghê Lam lại la to hơn, lay lay bả vai Lam Diệu Dương. Lam Diệu Dương che lấy lỗ tai bên kia, sắc mặt rốt cuộc cũng dễ nhìn rồi.
“Em ấy không nói cho em sao?” Phan Kính nói: “Hôm nay tụi anh đi gặp đạo diễn diễn thử, quyết định rồi. Em ấy rất vui, nói là muốn báo cho em.”
“Hôm nay em bận vẫn chưa xem điện thoại nữa.” Nghê Lam vui đến mức muốn ch** n**c mắt, “Quá tốt rồi, hôm nay thật là một ngày tốt lành.”
Tất cả mọi người đều có tin tốt, đều đạt được ước muốn. Nghê Lam thật sự rất vui.
“Bộ phim này chuẩn bị rất lâu, kế hoạch tuyển diễn viên đã đổi mấy lần. Về sau mấy vị đầu tư xem ‘Phần thưởng tối cao’ cảm thấy tụi anh phù hợp, liền nói đạo diễn với bên phía sản suất xem xét. Là phim hài, một người đàn ông trung thực ngoại hình giống người xấu cùng một cô nàng cảnh sát béo không được coi trọng hợp tác phá án. Hiểu lầm, chọc cười, tình tiết đảo ngược, rất thú vị.”
“Quá tuyệt rồi, hai người phải siêu hot nha! Phú quý không quên bạn bè nha, anh Kính.”
“Em ngồi bên cạnh người phú quý cũng đừng giả nghèo giả khổ nữa.” Phan Kính mắng cô.
Lam Diệu Dương ‘phú quý’ nghe thấy lời này liền không hài lòng, sao lại nghe ra thành chó đây?
Nghê Lam ngược lại lại cười ha ha trên người Lam Diệu Dương, Phan Kính không biết cô đang cười cái gì tiếp tục nói: “Hôm nay tụi anh cùng đạo diễn, biên kịch cùng thảo luận bộ phim nè. Đạo diễn nói muốn tăng thêm một tình tiết trong phim, mời em làm khách mời đặc biệt.”
“Một cảnh sao, được nha.” Nghê Lam hào sảng đồng ý, cái này không mất thời gian, cũng không thành vấn đề.
“Em cũng không thèm hỏi là vai gì sao? Có điều em yên tâm, cực kỳ hợp với em, anh và Bội Bội đều cảm thấy quá hợp. Chính là anh và Bội Bội cùng nhau phá án cải trang có mặt trong một bữa tiệc, em ấy mạo danh một nữ sát thủ quốc tế, kết quả không ngờ nữ sát thủ cũng có trong bữa tiệc.”
“Chính là em sao?” Nghê Lam hưng phấn.
“Đúng vậy. Sát thủ biết có người giả mạo cô ta liền đến gây phiền phức. Vì để có thể thuận lợi tiến hành nhiệm vụ, anh và Bội Bội đã quyết tử chiến với sát thủ, sau đó tụi anh thắng.”
“Được nha!” Nghê Lam cười to.
“Lúc em xuất hiện cực kỳ phong cách cực kỳ ngầu, lễ phục dạ hội đỏ rực, môi đỏ chót, xinh đẹp không tả nổi, đặc biệt đẹp đặc biệt lạnh lùng, khiêu vũ một điệu thu hút sự chú ý của toàn trường. Ánh mắt lạnh lùng nhìn Bội Bội, hung ác lẫn xem thường.”
Nghê Lam: “…”
“Yên tâm, những phân cảnh này đối với em mà nói dễ như trở bàn tay, diễn theo bản năng.” Phan Kính mừng khấp khởi nói: “Vậy anh nói bên đó là em đồng ý nha, về thời gian cụ thể họ sẽ tìm Blue nói chuyện. Đúng rồi, anh muốn hỏi chút, người đại diện của em bên Blue là ai vậy?”
“Phú quý.” Nghê Lam đáp.
Phan Kính: “…”
Lam Diệu Dương: “…”
Phan Kính cười gượng ha ha, “Được được, dù sao anh sẽ nói với bọn họ đã liên lạc với em, để bọn họ tìm Blue nói cụ thể.” Phan Kính báo tên phía đầu tư và chế tác, Lam Diệu Dương nghe xong liền gật đầu, Nghê Lam liền đồng ý.
Phan Kính đợi cúp điện thoại xong nhanh chóng nhắn WeChat: ‘Em có người đại diện nào cấp bậc thấp hơn một chút không?’
Nghê Lam giơ điện thoại lên cho Lam Diệu Dương xem, anh nói: “Nói bọn họ tìm giám đốc quản lý nghệ sĩ đi, dù sao cũng báo cáo đến chỗ anh.”
Nghê Lam trả lời tin nhắn, Lam Diệu Dương nói: “Anh nghe thấy cũng không tệ, có điều chưa xem qua kịch bản nên không thể kết luận. Phía đầu tư và nhà sản xuất ngược lại cũng đáng tin cậy, để sau này hỏi lại chi tiết rõ ràng. Kỳ thật bọn họ vừa khéo cũng là muốn lợi dụng độ hot của tụi em, tiến hành hiệu quả tương phản trong phim. Ở trong game em tiêu diệt hết bọn họ, trong phim thì bọn họ diệt em.”
Nghê Lam không đáp lời.
Lam Diệu Dương lại nói: “Cảnh này em quay tốt sẽ cực kỳ đẹp, đến lúc đó chúng ta có thể kiểm định một chút, em thích nhảy điệu nào? Waltz hay Tango?”
Nghê Lam: “…Em không biết nhảy.”
Lam Diệu Dương giật mình.
Nghê Lam không vui: “Sao các anh đều chắc chắn là em biết khiêu vũ? Biết võ và khiêu vũ không giống nhau nha. Còn nói cái gì mà dễ như trở bàn tay.”
Lam Diệu Dương: “…”
Nghê Lam uể oải: “Em không nhớ rõ, nhưng khi còn nhỏ em muốn học múa, nhưng mẹ lại để em luyện võ. Lúc em nằm mơ thì mơ thấy.”
Lam Diệu Dương nhìn cô, Nghê Lam bĩu môi như cô gái nhỏ đang hờn dỗi.
“Không sao, anh dạy em.” Lam Diệu Dương cầm tay cô, trên ngón tay cô có một vết chai mỏng, Lam Diệu Dương khẽ vuốt, “Anh sẽ mua váy đẹp cho em, giày cao gót đẹp, rồi dạy em khiêu vũ.”
Nghê Lam nhìn anh, mím môi cười, sau đó gật đầu.
Lam Diệu Dương cười với cô, cô còn nói: “Em muốn kiểu giống như hoàng tử, công chúa.”
“Được.”
Nghê Lam bỗng nhiên có chút thẹn thùng, một tay che nửa mặt mình lại: “Ai ya, em không tưởng tượng ra sẽ là bộ dáng gì, có khi nào dở dở ương ương không?”
“Không đâu, sẽ rất đẹp, công chúa nhỏ xinh đẹp nhất.”
Nghê Lam nghiêng đầu, nhìn lén Lam Diệu Dương từ khe hở. Thấy anh không có ý chê cười cô, cô liền bổ nhào qua hôn môi anh.
Liêu Tân hứng nước trong tay vỗ mạnh lên mặt, ngẩng đầu lên, nhìn thấy mình trong gương ngẩn người hồi lâu.
Ngoài cửa có giọng nói thô lỗ kêu tô, “Con có ăn cơm không! Tính chết trong đó sao?”
Mặt Liêu Tân không chút cảm xúc, lau khô nước trên mặt, mở cửa phòng vệ sinh đi ra ngoài.
“Suốt ngày không về nhà, sao không ở trong cục cảnh sát luôn đi?”
“Ở đó còn thoải mái hơn về nhà.” Liêu Tân ngồi xuống bàn ăn cũ kỹ.
Trên bàn đơn giản có ba món, hai chén cơm lớn.
Cha của Liêu Tân – Liêu Đông nhìn anh chằm chằm nói: “Con có ý gì?”
“Không có ý gì, chính là cái cảm giác ba cảm thấy sòng bạc ấm áp hơn gia đình, con với cục cảnh sát cũng vậy.”
Liêu Đông vỗ bàn một cái nhưng cuối cùng cũng nhịn xuống, chỉ nói: “Trước đây nếu không phải nhờ quan hệ của ba, con có thể làm cảnh sát sao!”
“Cũng không biết còn làm được bao lâu, kết quả cũng như nhau. Ba cứ tiếp tục cờ bạc đi, ba yên tâm, nể tình mẹ, đến lúc đó con sẽ nhờ quan hệ xin cho hai chúng ta ở chung một nhà giam.” Liêu Tân lấy cơm, mắt không nhìn thẳng cha.
Liêu Đông nhớ về người vợ đã mất: “Ba đã hết đánh bạc rồi, không cá cược nữa rồi.”
Liêu Tân không nói gì, có một số việc không có thuốc hối hận.
Liêu Tân nhanh chóng ăn xong cơm, đi ra khỏi nhà.
Anh bồi hồi trên đường một hồi lâu, nghĩ ngợi, bấm số điện thoại của Tần Viễn.
💬 Bình luận chương