Một đoàn người đi tửu lầu ăn cơm.
Tửu lầu lớn nhất Tùng Giang Phủ —— Lạc Bình Lâu, không phải do Tô Nhược Cẩm mở, đông gia đằng sau là thứ tử Hạ Vân Hách của Giang Nam Lộ Chuyển Vận Sứ Hạ Liên Trình, hai năm nay, hai người vẫn luôn có giao thiệp.
Thông thường đều là y tìm đến cửa, Tô Nhược Cẩm nếu tránh được thì tránh, tránh không được thì đành phải giao thiệp hợp tác, đương nhiên, Tô Nhược Cẩm tránh y không phải vì sợ y, mà là người này tâm cơ sâu hiểm, nàng không muốn tự mình, hay cho cha nàng rước phiền phức, mặc dù nếu gặp phiền phức, Triệu Lan sẽ giúp nàng giải quyết, nhưng nếu có thể tự mình giải quyết, nàng sẽ không làm phiền Triệu Lan, cho dù sau này y có là trượng phu của nàng.
Con người mà, bất kể nam nhân hay nữ nhân, vẫn nên độc lập thì tốt hơn.
Ban đầu Tô Nhược Cẩm định mời Triệu Lan đến tiểu tửu lầu của mình ăn các món đặc sản Giang Nam, có thêm Triệu Lâm, vậy thì đành phải dẫn người đến tửu lầu đắt nhất rồi.
Vừa vào tửu lầu, Tô Nhược Cẩm cùng đoàn người liền được chưởng quỹ tiếp đón, “Đông gia nhà chúng ta nói, chư vị đều là quý khách, lẽ ra nên vào gian phòng tốt nhất.”
Lông mày Tô Nhược Cẩm khẽ động, Hạ Vân Hách biết Triệu Lan đến, hay là Triệu Lâm?
Nàng dùng ánh mắt dò hỏi Triệu Lan, hỏi y có biết Triệu Lâm cùng đoàn người đến Tùng Giang Phủ không?
Triệu Lan không hề biểu lộ gì, cho nàng một vẻ mặt bảo nàng cứ bình tĩnh, lát nữa hãy nói.
Lên đến lầu ba, Hạ Vân Hách đích thân chờ ở cầu thang, thấy bọn họ thì mặt mày hớn hở, “Một hơi lại có thể gặp được hai vị Quận Vương, Hạ mỗ thực sự tam sinh hữu hạnh, hai vị Quận Vương, hân hạnh… hân hạnh…”
Triệu Lan và Triệu Lâm hai người chắp tay đáp lễ.
Hạ Vân Hách hướng Tạ Thanh Ngọc nói, “Vị này là phu nhân của Tử Lâm huynh phải không?”
Triệu Lâm cười giới thiệu thê tử của mình, “Chính vậy, A Ngọc, đây là Hạ công tử.”
Hai người này quen nhau sao? Tô Nhược Cẩm không chút biểu cảm nhìn họ hàn huyên.
Tạ Thanh Ngọc lạnh lùng khẽ gật đầu, coi như đã đáp lễ.
Hạ Vân Hách như không nhìn thấy thái độ lạnh nhạt của Tạ Thanh Ngọc, nhe răng cười quay đầu lại, ra vẻ thân thiết từ lâu với Tô Nhược Cẩm, “Cẩm Nương, Tiểu Quận Vương đến mà nàng cũng không nói cho ta một tiếng, hại ta suýt nữa không kịp chuẩn bị một bàn rượu ngon món lạ.”
Tô Nhược Cẩm liếc xéo y, “Tiệm rượu nhà huynh không có thì tiệm ăn nhà ta có mà!”
Triệu Lan liếc xéo.
Hạ Vân Hách vừa định đùa lại thì nụ cười dừng lại giữa chừng.
Vợ chồng Triệu Lâm và Tạ Thanh Ngọc ra vẻ chờ xem kịch hay.
Tô Nhược Cẩm giả lả lơi cười nói: “Hạ công tử, chặn chúng ta ở cửa thế này, là không muốn mời khách sao?”
“Mời, mời, mời…” Hạ Vân Hách tức thì nở nụ cười, vội vàng dẫn mọi người vào bao sảnh đắt giá nhất.
Mọi người vừa đến cửa, liền phát hiện bên trong đã có hai vị khách.
“Yến Gia ca, tẩu tử.”
Đây mới là một đôi phu thê hòa hợp.
Phạm Yến Gia và Ninh Ninh thành hôn năm ngoái, ở kinh thành một năm, không kìm được lại đến Tùng Giang Tùng. Phạm Yến Gia lấy thân phận mạc liêu sư gia, không cụ thể đảm nhiệm quan chức, mà bước chân vào quan trường.
Ninh Ninh không thích sự bó buộc của kinh thành, lại chạy đến Giang Nam, hợp tác làm ăn với Tô Nhược Cẩm, hai người họ chính là những nữ phú hào ẩn danh.
Đều là những người trẻ tuổi, bất kể nội tình ra sao, bề ngoài vẫn giữ hòa khí, đặc biệt là Hạ Vân Hách, với tư cách chủ nhà, khéo léo giao tiếp, khuấy động không khí rất tốt, rất nhanh khiến mọi người đều thư thái, ăn uống thỏa thuê.
💬 Bình luận chương