Họp sĩ cởi dây thừng trên người cô gái xuống, tiếp theo liền đến Phương Việt. Dính trong suốt dịch tích châm chọc lấp lánh tỏa sáng, để sát vào nam nhân cánh tay. Tim Phương Việt đập nhanh hơn —— tuyệt đối không thể bị loại thuốc này tiêm vào, nếu không tìm được Bạch Phong trước kế hoạch thì sẽ thất bại trong gang tấc.
Đây là tình huống nghìn cân treo sợi tóc, y tá bên cạnh đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai, thất thủ đánh rơi ống tiêm.
“Làm gì vậy.” Người đàn ông kia hùng hổ liếc mắt nhìn y tá, lại thấy thân thể run rẩy, chỉ vào cậu bé bên cạnh Phương Việt nói không nên lời. Nhìn cậu bé mới phát hiện làn da cậu phập phồng không ngừng, là điềm báo dị hoá.
“Có gì mà sợ, cho nên tôi mới không muốn loại tay mới này……” Người đàn ông hùng hùng hổ hổ, đến gần cậu bé, “Còn nói ra lời không.”
—— trả lời gã chính là một lần phun hắc trùng.
Phương Việt nhân cơ hội đứng dậy đâm đâm vào y tá, áp đảo cô trên mặt đất: “Cởi nó cho tôi.”
Y tá run run rẩy rẩy, liều mạng lắc đầu.
“Nhanh lên, tôi sắp biến dị! Đến lúc đó người chết đầu tiên chính là cô!”
“Không thể cởi bỏ……” Người đàn ông kia muốn bắt Phương Việt lại, lại bị đám sâu cuốn lấy. Bởi vì dây thừng, uy lực hắc trùng suy giảm. Người đàn ông mặc blouse trắng thấy cảnh tượng này, lấy bình thuốc rắc lên liền làm hắc trùng mất đi sức sống, nằm liệt trên mặt đất không nhúc nhích.
Mấy vạn xác sinh vật vây quanh ở bên nhau, có bao nhiêu ghê tởm thì bấy nhiêu ghê tởm. Người đàn ông kia không vui mà dịch chân, đang định phân phó trợ thủ lấy bật lửa lại đây đốt sạch, lại thấy cô y tá thu lu trong góc phát run, bên chân là một dây thừng thô.
Gã đoán ra, không khỏi vỗ trán: “Người lây nhiễm đâu.”
“Chạy, chạy rồi.”
“Tôi không phải bảo cô đừng cởi sao!”
“Nhưng anh ta, anh ta……” Cô y tá khóc không thành tiếng, “Anh ta cắn tôi.” Trên cần cổ trắng ngần của cô xuất hiện một vết răng hồng.
“……”
“Tôi không biết bị cảm nhiễm hay không.” Cô y tá khóc ròng nói.
“Ừ, đầu của cô đã sớm bị cảm nhiễm.”
“Cái, cái gì, nhìn ra được sao!”
Người đàn ông kia trầm mặc thật lâu sau, đá văng cửa cách ly: “Mẹ nó gọi người phụ trách cho tôi, tôi muốn xin đổi trợ lý!”
Phương Việt bước nhanh đi qua hành lang. Nơi này bài trí đại đồng tiểu dị, bối cảnh trên bản đồ căn bản không có tác dụng, anh vẫn không biết mình đang ở đâu —— nhưng mục tiêu lại rất minh xác, tìm được thang lầu hoặc là thang máy, đi tầng chót nhất.
Trên vách tường có thiết bị không kết cục là gì anh tự biết.”
Trán đội trưởng chảy ra mồ hôi lạnh. Nếu như bị tiến sĩ Dương tính tình âm tình bất định mà biết bọn họ làm việc bất lợi, bọn họ rất có thể sẽ trở thành vật thí nghiệm tiếp theo.
Phương Việt trước khi đi được Dương báo cho chỗ thang máy, rất nhanh tìm được nơi cần đến. Nhưng vẫn do dự, không thang máy, ngược lại lựa chọn sử dụng thang lầu. Rốt cuộc mặc kệ nói như thế nào, quyền khống chế thang máy nắm giữ trong tay địch nhân, nếu như bị bọn họ chặn đứng thang máy, thật sự không còn chỗ che giấu.
Một đường đi xuống, có thể là rất ít người đi thang lầu, vì vậy mà một người cũng không gặp được. Phương Việt rất nhanh tới tầng một, hơi thở có chút không đều, nhưng vẫn còn rất nhẹ nhàng. Không còn bậc thang dẫn xuống, không có gì bất ngờ xảy ra, Bạch Phong có lẽ là ở đây.
Lòng bàn tay Phương Việt đổ mồ hôi, đẩy cửa —— ánh vào mi mắt chính là…. Một bãi đỗ xe trống trải tối tăm. Số lượng ô tô gọn gàng ngăn nắp mà ngừng ở tuyến nội, chỉ có mấy ngọn đèn chiếu sáng.
Sao lại thế này, tìm lầm nơi?
Phương Việt chạy vào, nhiệt độ âm lãnh lệnh người không rét mà run. Tiếng bước chân tại không gian trống trải quanh quẩn. Đập vào mắt, chỉ có nhưngx chiếc xe khác nhau, cùng với những cột trụ vuông vắn. Ở trên vẫn có thiết bị trà trộn vào đây chỉ vì một kết quả này, không phải làm quá vấn đề sao.
Đừng nóng vội, đừng nóng vội. Khẳng định còn có nơi khác không chú ý.
Phương Việt dọc theo các con số trên bàn phím mà tìm, ngoài ý muốn phát hiện ở ngoài cách mấy centimet lại có khu cảm ứng. Màu sắc không hoà với thang máy, không chú ý còn tưởng đó chỉ là một đồ án không quan trọng.
Anh lấy thẻ ID của Dương đặt lên, thang máy đột nhiên chấn động, tiếp theo liền thấy trên màn hình thang máy nhảy số từ b2 đến b3, b4, không ngừng đi xuống, cuối cùng ngừng ở màn hình “∞”. Nhưng trừ chấn cảm ban đầu, thang máy cũng chưa hề đụng tới, ngay cả cảm giác đi xuống cũng không có. Màn hình như gặp trục trắc, mới ngẫu nhiên nhảy ra ký hiệu này.
Cửa thang máy mở ra. Phương Việt mặt ánh sáng xanh dương chiếu vào, anh kinh ngạc mở to hai mắt, đồng tử thu nhỏ lại.
Hoàn chương 54
💬 Bình luận chương