Thanh Kiếm Tự Do nhìn Tiramisu: "Bà già Tô này, bà vẫn hung dữ hệt như năm đó!"
Tiramisu đã cầm cái kẹp nướng thịt chảy đỏ, dùng ánh mắt nguy hiểm mà nhìn Thanh Kiếm Tự Do: "Được thôi, trước đây ông không bao giờ đánh lại tôi, bây giờ muốn tìm lại cảm giác của tuổi thanh xuân đúng không?"
Trán Thanh Kiếm Tự Do đổ mồ hôi lạnh, nhịn không được mà nghĩ đến việc chạy trốn. Mợ nó! Ông đánh không lại cái bà già yêu quái này thật!
Trong lúc nguy cấp, người đàn ông vẫn luôn giữ im lặng từ nãy đến giờ mới mở miệng, giọng nói anh ta lịch sự văn nhã, có thể làm cho tâm hồn người ta trở nên bình tĩnh hơn: "Bà Tô à, khách của chúng ta vẫn còn đang chờ ở đây, chắc hẳn cậu ấy đang rất mong chờ để được nếm thử tài nghệ của bà."
Nghe vậy, cơn giận của Tiramisu mới từ từ dịu lại, kẹp thịt nướng dừng lại giữa không trung.
Người Ngoài Cuộc vẫn không ngừng cố gắng giảng hóa: "Nếu như muốn tính sổ với lão Kiếm cũng không cần phải vội vàng, chỉ được có vài phút, dù sao ông ta cũng đâu thoát khỏi tay bà."
Thanh Kiếm Tự Do thều thào: "Lão không muốn mất mặt..."
Người Ngoài Cuộc cũng nhỏ giọng: "Mất thì cũng đã mất rồi, giữ mạng trước không phải tốt hơn à? Nếu đánh tiếp thì ngay cả áo trong của ông cũng không giữ được."
Thanh Kiếm Tự Do:"..."
Lúc này Tiramisu mới dừng tay để tiếp tục sự nghiệp nướng thịt. Động tác của cô thành thạo như vậy, có lẽ tay nghề ở hiện thực cũng không tồi.
Tiêu Chỉ nhìn thấy thì hiểu ngay, Người Ngoài Cuộc chính là mấu chốt để duy trì tình bạn giữa ba người này. Có thể qua lại với hai đại lão bạo lực thế này, vị này chắc chắn không phải người đơn giản.
Không bao lâu sau, mọi người cùng nhau ăn món thịt nướng đã hoàn thành.
Tiramisu nhìn Tiêu Chỉ, tùy ý hỏi: "Trang bị của Tiểu Thất cũng chẳng phải là cấp bậc cao nhưng lại có tư cách đến sống ở Vùng đất Mộc Hồn, chậc, thật sự là không đơn giản."
Thanh Kiếm Tự Do: "Cái này mà bà cũng không biết, lão nghe nói lần phản loạn vừa rồi chính là một mình Tiểu Thất hỗ trợ bình định, chỉ có một mình thôi đấy."
Tiramisu nghiền ngẫm nhìn về phía Tiêu Chỉ: "Giỏi thật, có thể nói cho chị nghe một chút về danh xưng bên ngoài của cưng không, chị thề là sẽ không nói ai nghe."
Tiêu Chỉ: "...Thật ra tôi không hề có danh xưng."
Tiramisu nháy mắt với Tiêu Chỉ: "Được thôi, không có thì không có, chị đây vốn không phải loại hàng xóm thích soi mói đời tư của người khác. Nào! Tới ăn thịt!"
Biểu cảm trên gương mặt cô chính là đang muốn nói: Chị đây biết cưng có bí mật, nhưng chị cóc thèm hỏi.
Tiêu Chỉ ăn miếng thịt nướng ngoài giòn trong mềm trên tay, sau đó nhìn hai người còn lại, cũng nhìn ra được ẩn ý giống hệt như của Tiramisu trong ánh mắt họ.
Tiêu Chỉ: "..."
Cậu chẳng biết gì cả. Cậu chỉ là một pháp sư nhỏ vừa yếu đuối vừa nhu nhược mà thôi!
Dường như Tiramisu đang hồi tưởng lại quá khứ: "Năm đó tôi đã đánh bại chiến sĩ mạnh nhất Mộc Linh Tộc mới được vào đây, còn các người?"
Thanh Kiếm Tự Do cắn một miếng thịt nướng: "Đương nhiên là đánh bại chiến đội Kền Kền Tuyết..."
Tiramisu vô tình nói: "Nói thật."
Thanh Kiếm Tự Do ủ rũ: "Lão làm chân chạy vặt cho vương tộc Thiên Diệp hơn trăm năm..."
Sau đó hai người nhìn về phía Người Ngoài Cuộc: "Còn cậu thì sao?"
Người Ngoài Cuộc vẫn thong thả ung dung ngồi ăn thịt nướng, trông có vẻ hưởng thụ lắm: "Tôi à? Tôi giúp Thiên Diệp Quốc lập kế hoạch phát triển trong vòng trăm năm tới."
Hai vị đại lão hoảng sợ: "Đúng là nhân tài...".
Nghe mọi người nói chuyện phiếm, Tiêu Chỉ lẳng lặng nhìn thịt nướng trong tay, lại chợt nhớ đến A Sâm.
Đó là lúc cậu mới vào game, vì không quen thuộc các thiết lập của hệ thống nên quên mất trong game có giá trị thể lực, khi ấy cậu đói đến mức chỉ có thể bò chứ không thể đứng dậy nổi ở trước mặt A Sâm, khiến hắn hú vía một phen, tưởng rằng cậu sắp ngỏm củ tỏi.
Lúc đó Tiêu Chỉ còn nghĩ đến việc ăn cỏ chống đói, thế nhưng cỏ ở Hessen đen như mực, ăn xong có thể cậu sẽ bay thẳng một mạch đến thế giới Asanasi du lịch mất.
Đúng lúc này, A Sâm bắt một con Rắn Xương từ trong bụi cỏ ra đưa cho cậu.
Tiêu Chỉ: "..."
Tuy rằng cái này cũng có thể gọi là rắn, nhưng mà rắn này có miếng thịt nào đâu mà ăn chứ...
Tiêu Chỉ phí mất nửa ngày dùng hơi tàn sức kiệt của mình để giải thích mới khiến A Sâm hiểu rằng cậu không ăn được cái này, ánh mắt A Sâm đầy vẻ nghi ngờ, sau đó hắn đứng dậy bỏ đi.
Tiêu Chỉ nằm bò tại chỗ, đói đến mơ mơ màng màng.
Không bao lâu sau, A Sâm khiêng một con lợn rừng cháy đen trở lại, con lợn kia lớn hơn cậu gấp ba bốn lần, cũng không biết A Sâm chộp được từ chỗ nào.
A Sâm khiêng con lợn rừng chết không nhắm mắt kia đến trước mặt Tiêu Chỉ, vẻ mặt ngây thơ tỏ ý bảo cậu ăn đi.
Tiêu Chỉ: "..."
Tuy rằng con này cũng có thịt đó, nhưng mà răng cậu không có chắc đến vậy...
Cuối cùng, trải qua một cuộc trò chuyện đầy gian nan, cuối cùng Tiêu Chỉ cũng quyết định ăn thịt mà A Sâm mang về, tránh việc chết đói vì kén ăn.
Mơ mơ màng màng cắn một miếng thành quả lao động của A Sâm, cảm nhận duy nhất của Tiêu Chỉ là thứ mình đang nhai chẳng khác gì với ván cửa, còn phát ra tiếng "cót két" khả nghi.
Cậu gắng gượng mở mắt ra, nhìn thoáng qua khung giới thiệu vật phẩm: Đồ vật đen như mực, nghe nói là thịt nướng, sau khi dùng để ăn thì tự gánh chịu hậu quả.
Tiêu Chỉ: "..."
Rút lại lời nói ban đầu nhé, bây giờ cậu không chỉ lo bị chết đói nữa, mà lần này còn tăng thêm nguy cơ chết vì độc.
A Sâm cũng nếm thử một miếng, sau đó quyết đoán giật cái thứ đen như mực trong tay Tiêu Chỉ ra vứt đi, thủ tiêu tang vật.
Không biết qua bao lâu, lúc Tiêu Chỉ cảm thấy cánh cửa lớn của thế giới Asanasi đã rộng mở vì mình, cuối cùng cậu cũng nếm được vị thịt. Tuy rằng không có muối, cũng không có bất cứ gia vị gì, nhưng đây là thật sự là thịt, là thịt nướng!
Lúc này, Tiêu Chỉ mới thật sự thoát khỏi nguy cơ bị chết đói,
Sau này A Sâm cũng làm thịt nướng, kĩ năng nướng thịt của hắn càng ngày càng tốt, thỉnh thoảng còn dùng những hương liệu và nấm gia vị ở Hessen để cậu không bị ngán. Tuy những loại nấm đó trông rất khả nghi, nhưng Tiêu Chỉ ăn rồi mà vẫn chưa chết, hương vị cũng không hề thua kém gì nấm Truffle.
Khác với miếng thịt nướng ngon lành trong tay, thịt nướng A Sâm làm ra mang theo một loại hương vị rất độc đáo, hương vị của Hessen.
Nghĩ đến đây, Tiêu Chỉ lại bắt đầu thấy nhớ tay nghề nướng thịt của A Sâm, không biết bây giờ A Sâm đang làm gì?
A Sâm trầm tính như vậy, có lẽ là đang đọc sách, trồng hoa nhỉ? Bây giờ đang là giờ cơm, biết đâu hắn đang thái rau nấu cơm thì sao?
Nghĩ đến dáng vẻ đứng thái rau của A Sâm, Tiêu Chỉ không kiềm được mà cười tủm tỉm.
*
Vùng đất Vô Chủ.
Sắc trời ở nơi này luôn luôn âm u, không thể nào nhìn thấy được màu xanh, xung quanh chỉ có cây khô, cỏ dại và đầm lầy, bao phủ bởi một màu xám đầy vẻ chết chóc.
Frost chém một kiếm, chém bông hoa ăn thịt người vừa lao về phía hắn thành hai nửa, cái đầu lớn của nó rơi xuống đất, thế nhưng miệng vẫn cứ tiếp tục tấn công.
Thi thể nằm rải rác xung quanh hắn, tất cả chúng nó đều là quái thú ở Vùng đất Vô chủ. Bọn chúng không có thần trí, chỉ có bản năng giết chóc và cắn nuốt, ngay cả khi đối mặt với quân đoàn Vong Linh cũng chẳng biết sợ là gì.
Frost vẫn cứ cầm kiếm đứng ở nơi đó, người hắn tràn ngập quỷ khí. Trong thời khắc ấy, người ta không thể nhận ra được thứ đáng sợ hơn là hắn hay là những thi thể dữ tợn nằm trên mặt đất.
Hết chương 10
Tác giả có lời muốn nói:
A Sâm: Đúng vậy, ta thật sự đang thái rau.
Tiêu Chỉ:
💬 Bình luận chương