Tiêu Chỉ bước vào tiệm bánh. Bộ đôi anh đẹp trai + búp bê rất thu hút sự chú ý của người khác, nên những cô gái nhỏ xinh và những cậu trai sặc mùi gay đều hướng mắt về phía cậu.
Chỉ tiếc là cậu không khựng lại quá nhiều lần, mà nhanh chóng bước đến chỗ ngồi mình nhìn trúng.
Tiêu Chỉ đến một bàn dành cho hai người trong góc, đằng trước có vách ngăn, còn có cây xanh che khuất, mà chỗ này cũng cách những chỗ xung quanh khá xa, nên cũng là một nơi rất riêng tư. Những vị trí như thế này thường là chỗ ngồi yêu thích của các cặp yêu nhau, nhưng lúc này nó lại bị bỏ trống, nên Tiêu Chỉ chiếm mất rồi.
Hình thức thanh toán của tiệm này là quét mã nên cực kỳ tiện lợi. Không có người phục vụ đứng cạnh bên, vậy là Tiêu Chỉ và A Sâm có thể tha hồ thì thầm to nhỏ với nhau.
Sau khi quét mã xong, Tiêu Chỉ đưa điện thoại cho A Sâm: "Anh muốn ăn cái nào?"
A Sâm mở cuốn sổ ra như những gì Tiêu Chỉ đã dạy trước đó, rồi viết: [Em ăn đi, không cần chọn một phần cho ta.]
Nụ cười của Tiêu Chỉ tươi đến mức mắt mày cậu tạo thành một đường cong xinh đẹp: "Bọn mình cùng đến tiệm bánh thì đương nhiên là anh cũng phải chọn một phần chứ."
[Nhưng mà ta không ăn được.]
Tiêu Chỉ lại chẳng thèm để ý đến chuyện này: "Không sao, cùng lắm thì em ăn hết."
Đồ ngọt thôi mà, một người dư sức ăn hết hai phần, chó FA nào cũng hiểu điều này cả.
Cuối cùng A Sâm vẫn bị Tiêu Chỉ thuyết phục, hắn bắt đầu xem menu với vẻ cực kỳ hứng thú. Tuy miệng nói không cần, nhưng thực tế thì A Sâm vẫn muốn được tận mắt nhìn thấy những món ngọt xinh xắn này, còn là đi cùng với Tiểu Thất nữa chứ.
Khác với những món bánh lưu hành trên lục địa Dazemenya, vẻ ngoài của những chiếc bánh này rất độc đáo và đầy sáng tạo, còn ghi rõ vị và các nguyên liệu làm ra nó, giúp người ta có thể tìm hiểu xem nó có phải hương vị yêu thích của mình không.
A Sâm vừa xem, vừa nghe Tiêu Chỉ nhẹ giọng giải thích cho mình. Cậu diễn tả cặn kẽ mùi vị của từng loại nguyên liệu, cứ như là A Sâm sẽ tự ăn món bánh mình lựa vậy.
Tuy hành động này có vẻ như chẳng có ý nghĩa gì, nhưng hai người lại rất ăn ý, không vạch trần nó.
Chẳng mấy chốc, những món mà hai người chọn đã được phục vụ đưa đến.
Tiêu Chỉ chọn một phần bánh Red Velvet. Bên ngoài chiếc bánh được điểm xuyết bằng dâu tây và việt quất, còn được trang trí bằng một lớp đường mỏng, trông có vẻ vừa tinh xảo lại vừa ngon miệng. Giữa các lớp bánh màu đỏ là hỗn hợp bơ động vật tươi, hàm lượng đường vừa phải, giúp chiếc bánh trở nên mềm mịn và tràn ngập hương bơ, nhưng lại không bị ngọt quá mức.
Còn A Sâm thì chọn một phần Brownie đẫm chocolate. Hắn bảo rằng muốn nghiên cứu xem tại sao bánh của mọi người cũng là màu đen, nhưng sao bánh này lại có thể lọt vào top 10 món bánh bán chạy nhất của tiệm này. Có thể nói là hắn cũng có tinh thần ham học hỏi đó.
Sau khi bánh được đặt lên bàn, Tiêu Chỉ vẫn còn chưa ăn ngay. Trong ánh mắt ngờ vực của A Sâm, cậu cầm điện thoại lên, bật camera lên rồi bắt đầu selfie.
Tiêu Chỉ chỉnh lại vị trí của hai chiếc bánh được đặt trên bàn để đảm bảo rằng chúng đều có thể lọt vào ống kính, sau đó cậu nhích lại gần A Sâm trong một phạm vi khá thân mật.
"Nào, nào, anh cười một cái đi. Đây là tấm ảnh chụp chung đầu tiên của bọn mình đó." Tiêu Chỉ nở một nụ cười xán lạn với ống kính.
A Sâm cảm thấy hơi bất lực, bởi cơ thể hiện tại của hắn không thể cười được. Nhưng hắn vẫn hợp tác quay đầu nhìn vào ống kính, còn len lén thu hẹp khoảng cách giữa họ lại thêm chút nữa.
Tiêu Chỉ không bị run tay, nên bức ảnh này được chụp rất thành công. Chàng trai trong ảnh và con búp bê trước người đang ghé sát vào nhau, mà trước mặt họ là hai chiếc bánh rất ngon mắt. Khung cảnh xung quanh ấm áp vô cùng, còn có cây xanh và ánh đèn vàng lọt vào ống kính, khiến cho tổng thể của bức ảnh mang một màu sắc rất dịu dàng.
Tiêu Chỉ gật đầu ưng ý. Cậu không muốn đăng bức ảnh này, nên cứ lưu trữ như vậy để làm kỷ niệm chung của cả hai cũng tốt mà.
Đêm đã khuya
Ăn khuya bằng hai món ăn có lượng calo cao, nên Tiêu Chỉ phải đi bộ thêm một vòng nữa mới đưa A Sâm về nhà.
Vì để A Sâm có thể ngắm nhìn thế giới bên ngoài nhiều hơn, nên Tiêu Chỉ đã đưa hắn đi gần như hết các khu vực sầm uất ở trung tâm thành phố. Đến tận lúc các cửa hàng đều đã đóng cửa, và thành phố trở thành nơi tập trung của các quán bar, hộp đêm, KTV, bọn họ mới quyết định ra về.
Đến khi tắm rửa xong, Tiêu Chỉ đã nằm liệt trên giường, chẳng muốn động đậy gì nữa. Lượng vận động hôm nay của cậu có khi đã bằng lượng vận động suốt nửa tháng rồi, nên cậu thật sự thấy hơi đuối sức.
A Sâm chu đáo nhảy xuống giường, theo như cách tắt đèn mà hắn đã từng nhìn thấy khi trước để leo lên tủ tắt đèn phòng ngủ cho Tiêu Chỉ.
Tiêu Chỉ nằm trên giường, mỉm cười: "Cảm ơn anh, A Sâm."
Tiếng bước chân "cộp cộp" từ từ đến gần, sau đó leo lên giường, rồi dừng lại ngay bên cạnh gối của Tiêu Chỉ.
Tiêu Chỉ cảm nhận được một bàn tay nhỏ đang nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của mình, còn theo một nhịp điệu thân quen. Có đôi khi cậu chúc A Sâm ngủ ngon xong, A Sâm sẽ vừa làm như vậy vừa chúc lại cậu, cũng có lúc nó đồng nghĩa với một lời chúc âm thầm.
Tiêu Chỉ thấp giọng nói: "Ừm, anh ngủ ngon."
Trong căn phòng ngủ tối đen, chỉ có Tiêu Chỉ đang say giấc và A Sâm đang chờ đợi bên cạnh cậu, giống hệt như những lần cậu offline trong game khi trước.
Chỉ là lúc này có một sự khác biệt rất nhỏ. Giữa hai người không còn bị ngăn cách bởi Internet và bộ cảm biến mơ hồ đó nữa, mà họ thật sự đã ở cùng một căn phòng.
Ngày hôm sau, Tiêu Chỉ thức dậy rất sớm. Bình thường cậu sẽ ngủ nướng, nhưng hôm nay cậu lại phấn chấn đến lạ. Cậu nghĩ, có lẽ là vì A Sâm còn ở bên cạnh cậu đó.
"A Sâm ơi, chào buổi sáng." Tiêu Chỉ quay đầu sang bên cạnh với nụ cười thật tươi.
Nhưng ngay sau đó, cậu bỗng ngây ra như phỗng.
Búp bê vẫn giữ nguyên tư thế rũ mắt như đang nhìn cậu, nhưng lại chẳng hề phản ứng gì với lời cậu nói. Ngay cả cảm giác thân thiết người đó đem lại cho Tiêu Chỉ cũng mất đi, mà đôi mắt bạch kim cũng đã trở nên vô thần, giống hệt như là...
Một chiếc vỏ rỗng.
Hết phần 3
💬 Bình luận chương