Tộc thú nhân đa số đều rất thiện chiến nhưng không chú trọng giáo dục. Hơn nữa một số bộ phận khác lại có tính cách hung bạo hiếu chiến, vậy nên phần lớn bọn họ đều không thể trở thành thương nhân. Khi đi kiếm việc làm thường bị phàn nàn về thái độ phục vụ, cho nên sát thủ chính là công việc khiến cho họ thấy phù hợp và thoải mái nhất.
Một cái đầu giống hệt đầu cá lẳng lặng ngoi lên từ dưới nước, rồi lại thêm một mũi tên nước bay về phía hai người.
Tiếp đến lại là hai tên sát thủ người cá khác, những mũi tên nước không ngừng lao đến tấn công vào hai người, nắm bắt thời cơ phối hợp vô cùng ăn ý. Không gian trên thuyền nhỏ có hạn, nên Tiêu Chỉ có rất ít chỗ để né tránh, lại còn phải phân tán lực chú ý để quan tâm đến Teague, đương nhiên là không còn thời gian để thực hiện phép thuật.
Tiêu Chỉ tung ra một chiêu: "Thật ra cậu lừa người ta bao nhiêu tiền thế? Sao mà họ lại muốn xử cậu?"
Teague ngồi xổm xuống tránh: "Tôi lừa gạt nhiều người như vậy thì sao mà nhớ rõ được Huống chi bây giờ tôi còn chẳng biết họ là ai..."
Con cá heo sao liều mạng kéo thuyền về phía trước, nó muốn thoát khỏi vòng vây. Cái đuôi nhỏ quẫy liên tục làm nước bắn tung toé, tạo nên rất nhiều bọt nước, nhưng bản thân nó vốn không phải là sinh vật có tốc độ, lại còn phải chở theo hai người cho nên tốc độ chiếc thuyền vẫn không có gì thay đổi, giống hệt như một bà già băng qua đường cái. Chiếc thuyền chẳng khác gì với tấm bia đỡ đạn cả.
Tiêu Chỉ đột nhiên nghĩ ra một ý, cậu hỏi Teague: "Cậu biết kéo thuyền không?"
Tuy Teague mang thể lực cọng bún với lực chiến bằng 5, nhưng dù thế nào thì tài năng bơi lội của chủng tộc vẫn còn đó, với tốc độ bậc nhất của Tịch Nguyệt Tộc trong nước thì mấy con người cá này sao mà đuổi kịp được.
Vẻ kinh ngạc lướt qua gương mặt xinh đẹp của Teague, gần như đang hỏi "Tôi đang nghe lầm phải không?"
Trà trộn vào Hilaris nhiều năm như vậy, Teague đã từng gặp đủ loại người: người muốn đánh gã, người muốn giết, muốn ngủ với gã, nhưng đây là lần đầu tiên có người muốn gã xuống kéo thuyền.
Có lẽ trên lục địa này chẳng còn người nào không biết thương hoa tiếc ngọc như Tiêu Chỉ, lại nỡ bắt một mỹ nhân của Tịch Nguyệt Tộc đi kéo thuyền.
Gã trừng mắt, không thể tin được, nói: "Ngài cho rằng tôi là cá heo sao à?"
Bên cạnh Tiêu Chỉ lại loé lên hai mũi tên nước: "Thế cậu có biết bơi không?"
Teague: "Biết..."
Tiêu Chỉ dùng một chân đá gã xuống: "Vậy làm đi!"
Cả cái đầu của Teague đều chìm vào trong nước: "..."
Sau khi suy nghĩ về tình hình hiện tại một chút, lại nghĩ đến Tịch Nguyệt Châu trong cơ thể mình, gã chỉ đành ngoan ngoãn bơi đến trước thuyền, gỡ bỏ dây trói cho con cá heo nhỏ liều mạng phía trước, sau đó túm chặt dây thừng.
Trong nháy mắt, chiếc thuyền nhỏ lao đi vun vút như tên rời dây cung. Ba mũi tên nước tấn công Tiêu Chỉ thất bại trong nháy mắt.
Chỉ có thể trải qua rồi mới cảm nhận được tốc độ trong nước của Tịch Nguyệt Tộc. Đối với họ, lực cản của nước như không tồn tại. Cho dù là có thêm một cái thuyền với một người ngồi trên đó thì vẫn nhanh đến mức kinh khủng như ban đầu.
Gần như trong nháy mắt, Tiêu Chỉ đã kéo dài khoảng cách với ba tên sát thủ người cá.
Thấy tình hình không ổn, đám người cá bắt đầu ra sức đuổi theo. Nếu đã được sắp đặt để ám sát Tịch Nguyệt Tộc ở môi trường nước, đương nhiên cũng phải là một chủng tộc có tốc độ rất nhanh. Cả ba rẽ nước bơi nhanh trên mặt biển, cố gắng tiếp cận hai người họ.
Teague quay đầu nhìn lướt qua, sau đó lại tăng tốc kéo giãn khoảng cách thêm một lần nữa.
Khoảng cách hiện tại khiến Tiêu Chỉ không đánh tới chỗ bọn chúng được. Cậu nhìn đám người cá đang đuổi theo sát nút ở phía sau, rồi nâng pháp trượng trong tay lên.
Tên sát thủ người cá đứng đầu bỗng nhiên đụng phải một vật gì cứng rắn, chúng nghệch ra một lúc. Chỗ này không phải là biển sao? Thế éo nào lại có chướng ngại vật?
Nhìn kỹ mới thấy, trước mặt là một tảng băng chìm lớn, chặn ngay đường đi của chúng.
Tiêu Chỉ mỉm cười với bọn chúng. Chẳng lẽ pháp sư hệ hoả không được học một chút phép thuật đóng băng cơ bản hay sao? Loại phép thuật cơ bản này học rất dễ dàng, hơn nữa còn có thể làm mát lúc thời tiết nóng nực.
Hay là sử dụng vào những lúc như này, không phải là vô cùng hợp lý đó sao?
Cậu nâng pháp trượng trong tay lên một lần nữa, trên không trung đột nhiên xuất hiện một quả cầu lửa màu vàng kim, đánh về phía ba tên sát thủ.
Quả cầu lửa này rất nhanh, trong nháy mắt đã dừng ngay trên đầu bọn chúng. Ba tên sát thủ bị quả cầu đánh trúng lập tức bất động, gần như hôn mê rồi chìm xuống đáy biển.
Tuy lực sát thương của loại cầu lửa gây choáng này không bằng cầu lửa thông thường, nhưng có thể khiến cho mục tiêu rơi vào trạng thái choáng. Với lũ người cá đầu không đủ cứng như này thì chỉ cần thế là đủ.
Lợi dụng thời gian bọn chúng còn đang bị choáng váng, Teague vội vàng kéo Tiêu Chỉ ra khỏi biển.
*
Sau khi thoát thân thành công, bọn họ tìm đến một trong những nơi ẩn náu của Teague, trốn thoát khỏi đám cư dân trong chớp mắt.
Thay bộ quần áo ướt đẫm ra, Tiêu Chỉ hỏi Teague: "Cậu bị không phải đưa ngài đi gặp công tước Sharona thì trước đó tôi đã dịch dung."
Tiêu Chỉ ngồi im ở một bên nhìn gã thuần thục hoá trang mình thành một người Nhân Tộc tóc đen vô cùng bình thường, quần áo trên người cũng đổi thành một bộ khác với phong cách Hilaris, trông hơi giống với mấy người chơi bình thường ở bên ngoài.
Teague quay đầu cười với cậu, nhìn giống hệt một tên không tim không phổi, thậm chí còn giơ ngón tay cái lên: "Hiện tại tôi chính là người Asanasi, ngài có thể gọi tôi là Không Ăn Cá."
Tiêu Chỉ ứ thể ngờ được rằng cử chỉ và thái độ hiện giờ của Teague có thể giống người chơi đến vậy. Người chơi khác với những cư dân nơi này ở chỗ họ vốn chỉ xem nơi này là một trò chơi mà thôi, đương nhiên sẽ không đứng đắn được như các chủng tộc khác trên đại lục.
Không thể tin được là Teague có thể bắt chước được cả đặc điểm này.
Tiêu Chỉ không thể không nghi ngờ việc danh tiếng của người chơi trên đại lục xấu như vậy, có khi nào là do tên này góp một phần sức lực?
Bởi vì thư giới thiệu của công tước Sharona có hình ảnh ma thuật của cậu nên tạm thời cậu không thể dịch dung, chỉ có thể lấy chiếc áo choàng đen gia truyền ra trùm mình lại.
Sau khi hai người đã ngụy trang xong xuôi, bọn họ tiếp tục đi về phía hội đấu giá Tinh Hải.
Do bị đám sát thủ người cá làm mất quá nhiều thời gian, khi cậu đến địa điểm của hội đấu giá thì nơi này đã đóng cửa từ lâu.
Nhưng sau khi Tiêu Chỉ nhận được thư giới thiệu của công tước, cậu lập tức trở thành khách quý.
Những người ở đây không những không phàn nàn cậu vì giờ này mới đến đăng kí, mà còn có một vị quản lý cấp cao phụ trách đón tiếp, thậm chí còn chuẩn bị cho cậu một phòng nghỉ riêng cực kỳ xa hoa, sang trọng. Từ giờ đến lúc hội đấu giá kết thúc, cậu có thể nghỉ ngơi tại nơi này.
Ở Liên minh Dolly, mặt mũi của công tước Sharona đúng là không hề nhỏ.
Ngay cả Giám Định Sư còn phải tự đi đến phòng nghỉ phục vụ cho cậu.
Ngay khi Tiêu Chỉ vừa lấy ra vật phẩm muốn đấu giá, vị Giám Định Sư kia gần như muốn ngừng thở: "Đây...đây là..."
Sau một lúc lâu ông ta mới có thể tìm lại giọng nói của mình: "Nhờ sự cống hiến của ngài, chắc chắn hội đấu giá năm nay sẽ cực kỳ loá mắt."
Tiêu Chỉ nhịn không được mà nhoẻn miệng cười: "Cảm ơn, ngài quá khen rồi."
Hết chương 12
Tác giả có lời muốn nói:
A Sâm: Thật ra thì em chuẩn bị thứ gì?
Tiêu Chỉ: Ảnh khoe tr*m của lãnh chúa Hessen.
A Sâm:
💬 Bình luận chương