Dưới sự cầm tay dạy dỗ của Lý Đại Diệp, Tiêu Chỉ và hai sư huynh đã học xong chữ viết của tộc xác sống, mà trong thời gian đó, bọn họ càng thân thiết với nhau hơn.
Tiêu Chỉ biết ID của Ngải Einstein là Hey Hey Hey, chức nghiệp là thích khách, đang ở level 220. Tuy Ngải sư huynh là người đã được tiếp cận nền giáo dục cơ bản của thời đại tinh tế nhưng vẫn là anh bạn học kém thi viết chỉ được có 50 điểm, nhưng trình độ chơi game của anh lại rất đỉnh, nên khi hai người trò chuyện với nhau, đều cảm thấy rất hợp cạ.
ID của Vi Địch là Hello, là một xạ thủ level 150, nếu nói về sức chiến đấu thì...Tiêu Chỉ không biết nên xếp cậu ta vào phe ta hay phe địch nữa.
Tiêu Chỉ cũng đã hỏi cậu ta vì sao lại muốn ứng tuyển vào chuyên ngành tra tấn mình đến vậy, Vi Địch lại bảo rằng vì cậu ta muốn nghiên cứu về người sáng lập ra ZERO- Noah Bae, nhân tài số 1 nhân loại. ZERO chính là một kiệt tác của ông lúc sinh thời, dù đã trải qua 600 năm, nhưng nó vẫn gây được tiếng vang như ban đầu.
Về phần Lý Đại Diệp, năm nay ông đã 233 tuổi và đã hoạt động trong ZERO được 200 năm, cũng đã là một đại lão level max rồi. Đồng thời, ông còn có lai lịch thâm hậu và quan hệ rộng rãi, bạn bè của ông gần như trải dài khắp lục địa.
Hôm nay, Lý Đại Diệp lại triệu tập đám học trò của mình. Còn cho mỗi người bọn họ một đồ vật bằng thủy tinh, trong đó còn một thứ màu xám đang ngưng tụ: "Đây là tinh thể Vong linh, thứ này có thể giúp mấy đứa tạm thời trở thành vong linh, kỹ năng chiến đấu cũng trở thành của vong linh."
Tiêu Chỉ thử kích hoạt nó lên, lập tức cảm thấy cơ thể mình trở nên rất nhẹ nhàng uyển chuyển, còn trở thành kết cấu hơi trong suốt, và toàn thân cũng trở nên tái nhợt như bị phai màu. Cậu chỉ cần nhảy nhẹ một cái cũng đã bay lên không trung, tạo ra cầu lửa cũng bị biến thành lửa hồn màu xanh lục, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến thú vui của cậu cả.
Ngải Einstein cũng vậy, sau khi biến thành vong linh thì tốc độ tấn công của anh càng nhanh hơn, không những thế, còn khó tìm được tung tích, tuy sát thương bị hạ xuống một chút, nhưng được bù lại bằng tốc độ, nên cũng không ảnh hưởng gì nhiều.
Về phần Vi Địch thì...Thôi, không quan trọng.
Lý Đại Diệp lại đưa cho mỗi người một cái huy hiệu ẩn danh mà ông rất mực nâng niu, khi đeo lên có thể giúp ba người đổi ID, sau khi gỡ xuống sẽ khôi phục như bình thường.
Phàm là công cụ sửa tên thì luôn rất khó có được, chứ đừng nói đến cái loại có thể cho mình tùy chọn có đổi tên hay không, Lý Đại Diệp không hổ danh là người chơi thâm niên suốt 200 năm, trong tay có nhiều hàng ngon lắm đấy.
Tiêu Chỉ cầm huy hiệu ẩn danh, tự hào là một con người không biết cách đặt tên, cậu suy nghĩ cả nửa ngày cũng không nghĩ ra được cái gì, nên cứ tùy tiện đặt - Thập Thất.
Ngải Einstein bên cạnh ngay lập tức copy đáp án của cậu, viết Thập Ngũ.
Dưới ánh nhìn chăm chú của hai người, Vi Địch ấm ức lắm, nhưng vẫn phải viết Thập Lục.
Ba sư huynh đệ phải có trật tự như vậy mới đúng chứ.
*
Ba người nhóm Tiêu Chỉ theo Lý Đại Diệp đi về phía Hessen.
Bên trong Hessen không có bất kỳ loại hình giao thông công cộng nào, đến cả trận pháp dịch chuyển cũng chỉ có thể đến khu vực biên giới mà thôi. Nơi này giống như là một vùng đất đơn côi tách biệt với toàn bộ thế giới bên ngoài, cứ như là có người muốn bảo vệ dáng vẻ nguyên thủy cho nó, kỹ thuật tối tân, hay các luật lệ mới lưu hành đều không thể len lỏi vào nơi này.
Không có phương tiện giao thông công cộng, cả nhóm chỉ có thể đi bộ đến địa điểm tuyển chọn Thư Ký.
Con đường mà Lý Đại Diệp lựa chọn rất xa lạ với Tiêu Chỉ, cũng không nằm trong những nơi mà cậu từng đi. Trong rừng rậm tối đen như mực, lại có một tên Vu Yêu đầu bạc sắc mặt tái nhợt, còn xách theo ba tên vong linh mờ mờ ảo ảo, hình ảnh này đúng là rất ma quái.
Có lẽ là do thấy bốn người cùng đi, nên suốt đoạn đường cũng chẳng có nhiều dã thú hay sinh vật xác sống dám nhảy ra khiêu khích.
Nhưng mà, nói chung là cũng có đó.
Một con rắn to đã thối rửa một nửa bỗng nhiên rơi xuống từ tán cây trên đầu bọn họ, ngoác cái miệng rộng hôi thối ra rồi tấn công về phía họ.
Kẻ phải hứng mũi chịu sào chính là Lý Đại Diệp, nhưng cái người mặc pháp bào Vu Yêu lộng lẫy kia không hề sợ hãi, một pháp trượng như cành cây khô xuất hiện trong tay ông, sau đó ông bắt đầu thực hiện phép thuật.
Dù sao cũng là đại lão có lá gan được tôi luyện suốt 200 năm, nên động tác của Lý Đại Diệp vô cùng thuần thục, chỉ trong nháy mắt, một loại pháp thuật sương giá lập tức bay ra từ pháp trượng, vẽ một đường cong rét lạnh trên không trung, rồi bỗng nhiên rơi xuống ở...
Ngay dưới chân Tiêu Chỉ đứng cách ông không xa.
Tiêu Chỉ bèn bước sang bên cạnh vài bước: "..."
Quả nhiên đó vẫn là Lý Đại Diệp mà cậu quen biết, dù có vào ZERO thì cái kỹ năng thao tác của ông vẫn không hề thay đổi chút nào. Thậm chí ngay cả thân phận đỉnh như chủng tộc Vu Yêu bí ẩn cũng không gánh nổi ông.
Với trình độ thao tác như vậy, cũng chẳng biết vì sao Lý Đại Diệp cứ khăng khăng đòi nghiên cứu game. Chẳng lẽ là do thứ gì càng không có được thì càng điên cuồng à? Nhưng nếu nói theo khía cạnh khác, trình độ như này mà cũng có thể trở thành giáo sư, thì cũng tạo động lực cho người khác lắm.
Con rắn lớn không ngừng tấn công, nó vẫn cứ hung hăng nhào về phía Lý Đại Diệp.
Ngay thời khắc nguy cấp, Ngải Einstein thả người bay đến xách Lý Đại Diệp đi, còn tiện tay vác Vi Địch đang đứng bên cạnh theo.
Cái miệng khổng lồ của con rắn khép lại, nhưng chỉ cắn được không khí.
Thấy đòn tấn công của mình thất bại, nó lập tức chuẩn bị mở đợt tấn công thứ hai.
Lúc này, lửa vong linh của Tiêu Chỉ đã đến. Những quả cầu lửa màu xanh lục không ngừng nện lên điểm trí mạng trên đỉnh đầu của nó, lửa vong linh không nóng được như lửa bình thường, nhưng lại âm thầm thiêu đốt da thịt đã mất đi sức sống của nó, chẳng mấy chốc, những nơi bị ngọn lửa l**m qua đã biến thành xương trắng.
Rắn lớn vẫn còn giữ nguyên tư thế tấn công, nhưng cuối cùng lại không thể nhúc nhích. Có lẽ là dưới sự ảnh hưởng của môi trường Hessen, không bao lâu nữa cái bộ xương này sẽ có thể hoạt động trở lại, nhưng chỉ trong thời gian ngắn cũng không thể tạo ra uy h**p với mấy người ở đây.
Tiêu Chỉ thu pháp trượng, khi cậu quay đầu lại, bỗng nhìn thấy ánh mắt vui mừng của Ngải Einstein. Ánh mắt ấy giống như là người mẹ già cuối cùng cũng tìm được đứa trẻ hiểu truyện trong bầy con mình, biết giúp gia đình đi mua nước tương rồi.
Tiêu Chỉ: "..."
Tiêu Chỉ nhìn Ngải Einstein, lại nhìn vào Vi Địch và Lý Đại Diệp đang được anh bảo vệ ở sau lưng, Tiêu Chỉ lập tức biết ai là người giải quyết khi họ gặp phải những tình huống như này rồi.
Cậu có cảm giác trên mặt Ngải sư huynh đang viết dòng chữ: "Cuộc sống của cả gia đình đang đè nặng trên vai tôi."
*
Dọc đường, xác sống mỗi lúc một nhiều hơn. Cách ăn mặc của bọn họ không giống nhau, mà cách chết cũng khác. Tuy tất cả đều nhắm về một hướng, nhưng chẳng có ai trò chuyện với ai, không khí có vẻ áp lực lắm.
Không lâu sau, cuối cùng bọn họ cũng đến được địa điểm tuyển chọn.
Đây là một bãi đất trống, dưới chân là đá vụn màu xám, xung quanh toàn là xác sống, hầu như đều cầm vũ khí, lại còn nhìn nhau bằng ánh mắt đằng đằng sát khí, cứ như là sắp ra chiến trường.
Thậm chí, ở cách đó không xa đã có mấy tên lao vào choảng nhau, bầu không khí không có tí gì gọi là hòa bình, thân thiện cả.
Tiêu Chỉ nhỏ giọng nói với Ngải Einstein đang đứng bên cạnh: "Chẳng phải là tuyển Thư Ký à? Trông có vẻ không đúng lắm."
Ngải Einstein cũng nhìn bốn phía xung quanh: "Đúng vậy, cảm giác như chúng ta đang đến tham gia đại hội võ thuật ấy."
Lý Đại Diệp xoa xoa cằm: "Có vẻ như không giống với thông tin cho lắm."
Vi Địch: "..."
Cậu ta cảm thấy mình sắp chết đến nơi rồi.
Tiêu Chỉ vờ như nói chuyện phiếm mà quay sang hỏi tên cương thi mặc trang phục kiếm sĩ đang đứng bên cạnh mình: "Anh cũng đến tham gia tuyển chọn Thư Ký hả?"
Đôi mắt như tro tàn của cương thi chậm chạp nhìn sang cậu, nói đứt quãng: "Thưkýlàcái...gì...?"
Tiêu Chỉ cảm thấy hơi hối hận, đáng lẽ ra cậu phải chọn ai đó lanh lợi một chút, nhưng xuất phát từ lễ phép, nên cậu vẫn phải hỏi tiếp: "Chẳng phải là Hessen yêu cầu Thư Ký phải thành thạo cả chữ viết xác sống và tiếng phổ thông trên lục địa sao?"
Cương thi xoay cái đầu cứng đờ sang: "Khôngbiết...chữ"
Ngải Einstein cũng ngơ ra: "Vậy anh tới làm gì?"
Cương thi cũng kích động, rồi giơ thanh kiếm rỉ sét loang lổ trong tay lên: "Có thể...đứng...bên... cạnh... kẻ...mạnh...tất nhiên... phải... là kẻ... mạnh... chân... chính."
Đám xác sống bên cạnh cũng được hành động của tên kia cổ vũ, đồng loạt giơ vũ khí lên.
"Đứng bên cạnh kẻ mạnh!"
"Tới đây! Đấu đi! Không ai có thể đánh bại ta!"
"Vị trí bên cạnh lãnh chúa Hessen là của ta!!"
"Giết..."
Tiêu Chỉ và Ngải Einstein quay sang nhìn nhau, hình như đợt tuyển chọn này có vẻ hơi nguy hiểm rồi đây.
Hết chương 24
💬 Bình luận chương