L1032: Thanh niên nhỏ siêu thông minh:
Mọi người nói xem liệu có phải là Longinus không? Muốn luyện lại pháp sư để đánh bại Nhược Diệp hay sao?
L1033: Ông trùm ruộng dưa:
Này...nếu nói như vậy Drama trong tay tui đột nhiên vừa thơm vừa ngọt hơn nhiều á!
L1034: Longinus:
Còn lâu! Tôi đời nào chơi pháp sư, tôi muốn làm kiếm sĩ, đường đường chính chính mà đấu một trận sinh tử với Nhược Diệp!! @ Nhược Diệp, đến đây chúng ta đánh! Đánh! Đánh! Đánh!!!!
L1035: Nhược Diệp. –> L1034:
Haha
Trong hằng hà sa số những suy đoán của người chơi, Tiêu Chỉ lại chú ý đến một cái bình luận không mấy nổi bật.
L1152: Người chơi ẩn danh:
Đại lão vừa nãy đánh như vậy là còn nhẹ, các người có biết sau khi bị bắt đi thì bị đối xử như nào không?
Tôi đã từng vì tò mò mà đi thay đổi gương mặt, sau đó bảo một người anh em đưa qua đó, kết quả là bên phía Hessen nhận ra tôi không phải người kia. Sau đó họ bắt tôi khai ra ai là người phái tôi đến.
Mà tôi lúc đó là bị sự tò mò che mờ lý trí rồi! Thật sự không có ai sai bảo đâu!
Nhưng mà bọn họ không tin, dứt khoát bắt tôi nhốt vào địa lao, những gì trải qua trong đó giống như gắn mác 21+ vậy, hệ thống tự động làm mờ tôi luôn, vất vả lắm mới có cơ hội chết để thoát ra. Từ đó trở đi, mỗi lần tới Hessen tôi đều đi đường vòng.
Tiêu Chỉ: "..."
Tất cả người chơi đều tràn trề động lực để bước trên con đường đi tìm chết này.
May là cậu chuồn nhanh, nếu không Tiêu Chỉ thật sự không hề muốn trải nghiệm cảm giác trong ngục tối một chút nào!
Xem ra, cậu không nên bán đi những vật phẩm quý hiếm của Hessen, lỡ đâu bị bại lộ, bị nhiều người mong nhớ thật sự không ổn chút nào. Sau này đành tìm cơ hội dùng một số kênh ẩn danh để bán đi vài vật phẩm của mình vậy.
Lướt qua một số bài viết, Tiêu Chỉ quyết định điểm đến tiếp theo của mình là Thiên Diệp Quốc. Nơi đó gần đây rất bình yên, cư dân cũng hoàn toàn không nguy hiểm, thích hợp cho người chơi cấp thấp cày nhiệm vụ thăng cấp.
Mở bản đồ ra nhìn một lát, Tiêu Chỉ thẳng tiến về phía Thiên Diệp Quốc.
*
Vừa đi, Tiêu Chỉ lại không nhịn được mà nghĩ đến A Sâm.
Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau là lúc ZERO vừa mới bắt đầu hoạt động.
Điểm sinh ra của mỗi người chơi là hoàn toàn ngẫu nhiên, Tiêu Chỉ không may mắn bị ném vào Hessen, chào đón cậu chính là hình ảnh một con Khô Lâu cấp thấp nhất đang lao về phía mình.
Một pháp sư tay trói gà không chặt cùng với một con Khô Lâu cấp thấp nhất chỉ có đủ sức trói gà, sau một trận chiến sinh tử ở cấp bậc gà mổ, Tiêu Chỉ nhờ vào lợi thế đôi chân dài cuối cùng cũng thành công thoát khỏi nó.
Nhưng đồng thời cậu cũng chạy mất một quãng đường dài ở Hessen, kết quả là không tìm được phương hướng nữa.
Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng phía trước hiện ra một vệt màu trắng. Trong rừng cây tối đen như mực làm cho thân cây màu trắng ấy hiện ra vô cùng nổi bật, Tiêu Chỉ cứ đi về hướng thân cây kia trong vô thức.
Cùng xuất hiện với đại thụ màu trắng là một người đang say ngủ.
Người này đang nằm trên bộ xương của một sinh vật vô danh, mái tóc bạch kim xõa ra, toàn thân đều tr*n tr**, dáng người cân đối cùng với cơ bắp cân xứng khiến cho hình ảnh ấy đẹp tựa một tác phẩm nghệ thuật, hai mắt nhắm nghiền trông vừa cô đơn lại vừa bình yên, tạo nên bố cục giống hệt như một bức danh họa được lưu truyền từ thời cổ.
Tiêu Chỉ nhất thời sững sờ: "Người anh em này có trái tim vĩ đại thật đấy. Đã chạy đến đây khoe tr*m lại còn ngủ nữa chứ."
Bị tiếng động đánh thức, người đang say ngủ lập tức mở mắt.
Đôi mắt ấy mang màu sáng như bạch kim, lại ánh lên sắc của kim loại. Đôi mắt như vậy trông rất lạnh lùng, nhưng thật ra bên trong chỉ mang theo sự ngây thơ và ngơ ngác.
Tiêu Chỉ thử chào hỏi hắn:" Chào anh, tôi tên 7654321."
Người đang ông chớp chớp đôi mắt, nghi ngờ nhìn cậu.
Sau một lát mới khó khăn mở miệng: "7"
Tiêu Chỉ phát hiện, hắn không được giống với những người chơi khác cho lắm.
Hơn nữa, ZERO tuyên bố là trò chơi thực tế ảo thông minh nhất, chẳng lẽ NPC trong đó có trình độ như thế này đó à?
Liệu bây giờ có phải quá muộn để lấy lại tiền rồi không?
Mặc dù trong đầu lóe lên ý muốn hoàn tiền, nhưng người đàn ông này thật sự rất đẹp, con người luôn bao dung với mỹ nhân, đương nhiên Tiêu Chỉ cũng không phải ngoại lệ.
Nhất thời hứng khởi, cậu dứt khoát ngồi xuống dạy người ta nói chuyện, còn đưa ngoại bào pháp sư cho hắn che mông một chút.
Dạy một lát mới phát hiện, năng lực học tập của anh trai nhỏ này vô cùng đáng sợ, chỉ trong một thời gian ngắn đã nắm được kỹ năng giao tiếp cơ bản.
Điều này làm cho người mới lần đầu tiên làm giáo viên như Tiêu Chỉ cảm thấy vô cùng tự hào. Tiêu Chỉ tiện tay rút một nhánh cỏ trên đất, bện thành một con rắn nhỏ cho hắn, xem như là phần thưởng.
Anh trai nhỏ đưa tay nhận lấy, trên mặt cũng không có biểu cảm gì, nhưng lại dùng hai tay cẩn thận giữ lấy, có vẻ như rất thích.
Bởi vì gặp nhau ở Hessen, nên Tiêu Chỉ đã tự ý đặt tên cho người ta là A Sâm, tuy nghe hơi tùy tiện, nhưng anh trai nhỏ cũng không có biểu hiện gì giống như đang phản đối.
A Sâm nói muốn gọi Tiêu Chỉ là "Tiểu Thất", Tiêu Chỉ suy nghĩ một lát, gọi là "Tiểu Thất" thuận miệng hơn nhiều so với "7654321", thế là vui vẻ đồng ý.
Về sau, Tiêu Chỉ tiếp xúc với các NPC khác nhiều hơn, mới phát hiện thật sự ra họ đều cực kỳ thông minh, không hề ngây ngô giống như A Sâm.
Mặc dù chẳng rõ là vì sao, nhưng cũng không ảnh hưởng chút nào đến tình cảm bạn bè giữa hai người bọn cậu.
Nghĩ đến chuyện A Sâm ở một mình trong rừng nhất định sẽ rất cô đơn, Tiêu Chỉ mỗi khi không bận việc gì liền chạy tới tìm hắn.
Mang quà đến cho hắn, cũng kể cho hắn nghe về những nơi khác trên đại lục và thỉnh thoảng lại kể cho hắn những phiên bản khác của vài câu chuyện cổ tích do chính tay cậu sửa chữa.
Ví dụ như:
"A Sâm, hôm nay em sẽ kể anh nghe chuyện công chúa Bạch Tuyết nha. Công chúa Bạch Tuyết, còn được người ta gọi là Xuy Tuyết kiếm sĩ, bởi vì mỗi đường kiếm nàng đâm ra đều mang theo hoa tuyết"
"Cô bé quàng khăn đỏ thật ra là một thích khách nổi danh, tương truyền cái áo choàng đỏ tươi của cô ấy là do bị máu nhuộm đẫm mà thành"
"Trên thế giới còn có một bậc thầy dịch dung, gọi là Cinderella. Nàng ấy từng lẻn vào vũ hội tiếp cận Hoàng tử, nhưng chỉ cần tẩy trang một cái là không ai nhận ra được nữa."
A Sâm nghe cực kỳ nghiêm túc, hoàn toàn không chút nghi ngờ người trước mặt đang nói bậy nói bạ.
Suy đi nghĩ lại.
Cũng đã sáu trăm năm trôi qua, không biết A Sâm bây giờ thế nào? Những NPC chủng tộc khác nhau thì cũng có tuổi thọ khác nhau, A Sâm chắc hẳn là thuộc xác sống nhỉ? Cậu thật sự hi vọng hiện tại hắn vẫn ổn.
Tiêu Chỉ không khỏi thở dài:"Aizz, thật ra là vì sao mình lại bị truy nã cơ chứ"
———-Hết chương 4———-
💬 Bình luận chương