Tiêu Chỉ cảm thấy hình ảnh này có hơi giống với cảnh mấy bé pet khi nhìn thấy chủ nhân ăn gì đó quá.
Cảm giác tội lỗi bỗng nhiên trỗi dậy trong lòng Tiêu Chỉ, cậu bèn lấy từ trong ba lô ra một vài thứ trái cây mua được ở Thiên Diệp Quốc, rồi nói với các thiếu niên: "Muốn ăn cùng không?"
Đôi mắt của mấy thiếu niên ấy đồng loạt sáng lên, nhưng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ cả, tất cả đều đang mong đợi nhìn Ulis.
Ulis nhìn vào trái cây trong tay Tiêu Chỉ: "Đây là quả Hồng Tâm, đặc sản của Thiên Diệp Quốc phải không ạ?"
Tiêu Chỉ gật nhẹ đầu, thiếu niên này hiểu biết cũng nhiều đấy. Quả Hồng Tâm là một loại trái cây nổi tiếng ở Thiên Diệp Quốc, hương bị giòn ngọt thanh thanh, còn mang theo một chút mùi sữa, cho dù ăn trực tiếp hay là làm thành bánh ngọt đều là một lựa chọn đúng đắn.
Ulis cảm thấy hơi xấu hổ: "Ngài là khách, sao chúng tôi có có thể ăn thứ quý giá như vậy của ngài được chứ?"
Tiêu Chỉ lập tức càng thấy đồng cảm hơn. Dựa theo giá thị trường, quả Hồng Tâm chỉ có 100 tiền vàng một quả, hơn nữa còn được bày bán khắp nơi, thật ra thì Uyên tộc nghèo đến mức nào vậy chứ
Tiêu Chỉ nén tiếng thở dài đầy xúc động lại, dứt khoát đặt trái cây lên mặt bàn: "Cùng ăn đi, chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện là được."
Nói xong, cậu tự cầm một trái lên gặm, cũng để chứng minh rằng nó không có độc.
Một mùi hương thơm ngọt tỏ ra theo dòng nước, mấy thiếu niên tròn mắt nhìn, không nhịn nổi mà phải nuốt nước miếng, càng giống mấy bé động vật nhỏ thèm ăn hơn.
Ulis thấy thế nên cũng không từ chối nữa, cậu ta vẫy tay với mấy thiếu niên: "Đến đây đi, nhớ phải cảm ơn ngài Thập Thất đó."
"Cảm ơn ngài Thập Thất!"
"Ngài Thập Thất tốt quá à!"
"Hu hu huthứ này ngon quá"
Thân thiện chia sẻ thức ăn xong, Tiêu Chỉ lại nói chuyện phiếm với mấy thiếu niên suốt một hồi lâu, khiến cho quan hệ giữa hai bên gần gũi hơn không ít, không khí cũng theo đó mà nhẹ nhàng hơn.
Tiêu Chỉ cũng hiểu sơ sơ về đám thiếu niên này. Bọn họ là do Ulis cầm đầu, mà thân phận của Ulis là em trai của tộc trưởng, đã làm tộc trưởng tạm thời được một năm rồi. Cậu ta là một thiếu niên thông minh nhã nhặn, nhưng bởi vì có liên quan đến hoàn cảnh và tuổi tác, vậy nên cậu ta cũng chẳng có suy tính gì nhiều.
Trong lúc nói chuyện phiếm, Tiêu Chỉ tiết lộ một chút về lý do vì sao mình biết được những chuyện liên quan đến Uyên tộc, cũng nói mục đích cậu đến đây vào lúc này chính là tượng của Nữ thần Shifa.
Vừa nói xong câu này, tất cả những thiếu niên đang say sưa ăn trái cây đều ngây người.
"Thánh tượng"
"Tượng Nữ thần Shifa đó"
"Tìm, tìm được rồi"
Ulis cũng khó giữ được bình tĩnh: "Ngài Thập Thất, ngài nói ngài tìm được thành Kernas, hơn nữa...bây giờ tượng Nữ thần Shifa còn đang ở trong tay ngài?"
Tiêu Chỉ gật nhẹ đầu, sau đó lấy tượng Nữ thần từ trong ba lô ra, rồi đặt lên bàn.
Tượng Nữ thần sáng bóng, còn tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo, khác một trời một vực với mặt bàn đơn sơ, nhưng trong hoàn cảnh như vậy lại càng khiến nó trở nên thiêng liêng hơn.
Mà lúc này, Tiêu Chỉ cũng nhận được thông báo nhiệm vụ hoàn thành và một đống điểm kinh nghiệm. Cậu lẳng lặng xem level của mình, đã lên tới 210 rồi, quả nhiên là thám hiểm bản đồ mới có rất nhiều lợi ích.
Cảm thấy nhiệm vụ có thể có những nhiệm vụ khác kèm theo, Tiêu Chỉ cũng không vội, vẫn thong thả chờ tình hình phát triển.
Những thiếu niên xung quanh cứ hệt như là vừa ngạc nhiên vừa hoảng loạn, tất cả đều yên lặng nhìn chằm chằm vào tượng Nữ thần, ngay cả người bề trên như Ulis cũng không thoát khỏi. Giờ phút này, Tiêu Chỉ bỗng nhiên thấy được vẻ bình yên, thanh thản chưa bao giờ thấy được trên mặt họ.
Qua một lúc lâu, Ulis mới lấy lại được tinh thần, cậu ta quay sang Tiêu Chỉ, trong giọng nói đã không thể giấu nổi sự kích động nữa: "Xin chân thành cảm ơn ngài! Tôi cũng không biết phải dùng cách nào để biểu đạt tâm trạng của mình lúc này nữa!"
Tiêu Chỉ cũng nhân lúc này mà hỏi ra vấn đề mình vẫn nghi hoặc: "Có thể nói cho tôi biết vì sao tượng Nữ thần Shifa lại quan trọng với các cậu đến thế không? Nếu không tiện nói thì không cần nói cũng được."
Ulis nói: "Nếu là ngài, thì nói cho ngài biết cũng không sao cả."
Cậu ta suy nghĩ tìm từ ngữ một lát: "Uyên tộc có một bí mật, ngay cả những Hải tộc khác cũng không thể biết được bí mật này. Khi Uyên tộc gần trưởng thành đều phải trải qua thời kỳ lột xác. Trong thời kỳ lột xác này, năng lượng và sức mạnh trong máu của Uyên tộc vô cùng không ổn định, một khi nó bùng phát chắc chắn sẽ phá hủy dung mạo và lý trí của bọn tôi."
"Nghìn năm trước đây, cứ một thời gian là những thiếu niên sắp trường thành đều sẽ được đưa đến đàn tế, sau đó tộc trưởng sẽ tiến hành nghi thức chúc phúc nhờ vào Thánh tượng. Sau khi nghi thức kết thúc, năng lượng trong cơ thể sẽ trở nên êm dịu hơn, cũng dễ dàng vượt qua được kỳ lột xác."
Tiêu Chỉ chợt nhớ đến những Uyên tộc điên cuồng đó: "Vậy chẳng phải là Uyên tộc lúc này"
Ulis cười khổ: "Mất đi sự phù hộ của Thánh tượng, gần như tất cả Uyên tộc đều bị thương nặng trong kỳ lột xác. Một phần thì điên luôn rồi, phần còn lại thì mấy năm sau cùng sẽ dần phát điên."
"Suốt nghìn năm trôi qua, bọn tôi vẫn cứ quanh quẩn dưới đáy biển, nhưng vẫn không thể tìm được tung tích của tượng Nữ thần, cứ mỗi thế hệ qua đi thì tình hình lại càng trở nên xấu hơn. Có vài trường hợp nghiêm trọng đã không biết đường quay về nơi này, bọn họ cứ trôi nổi bên ngoài giống hệt như sinh vật biển, không còn nhớ nổi bản thân là ai, cũng chẳng nhớ rõ mục đích ra ngoài, chỉ còn lại mỗi bản năng chiến đấu mà thôi."
Tiêu Chỉ nói: "Thảo nào các cậu vẫn luôn ở lại đáy biển."
Đây chính là bảo vật quan trọng liên quan đến sự tồn vong của toàn bộ Uyên tộc.
Tiêu Chỉ hỏi: "Vào trận đại hồng thủy năm đó, tại sao các cậu không mang nó theo cùng?"
Ulis nhớ lại: "Theo những gì anh trai nói với tôi, chỉ có mỗi tộc trưởng các thế hệ và nhân tài vượt qua thử thách mới có thể chạm vào. Mấy ngày trước khi xảy ra đại hồng thủy, tộc trưởng và các bậc anh tài trong tộc đều đi chống lại sinh vật biển hết, khiến cho lúc đó không ai có tư cách tiếp cận với Thánh tượng."
Nếu đề tài đã chuyển đến vị anh trai là tộc trưởng của cậu ta, Tiêu Chỉ bèn thuận miệng hỏi luôn: "Nãy giờ không nhìn thấy tộc trưởng, anh ta sao thế?"
Không khí lập tức trở nên trầm lặng hơn, Ulis nói: "Anh tôi, anh ấytên là Muranfasa. Là Uyên tộc có thiên phú nhất trong suốt mấy trăm năm gần đây, thậm chí còn có thể dựa vào sức mạnh của mình mà vượt qua được kỳ lột xác nhưng không chịu ảnh hưởng gì, nên vẫn luôn được xem là hy vọng của Uyên tộc, anh ấy vẫn luôn dẫn dắt chúng tôi đi tìm kiếm tương lai."
"Nhưng một năm trước, tình hình của anh ấy dần chuyển biến xấu, chỉ có thể tạm thời giao chức tộc trưởng cho tôi. Cho đến ba tháng trước, anh ấy mới thật sự phát điên..."
Trong nhà bỗng chìm vào tĩnh lặng, vẻ đau khổ trên mặt mấy thiếu niên không phải là giả, bọn họ thật sự rất thích vị tộc trưởng ấy.
Lúc này, bỗng có một cô bé lặng lẽ kéo tay áo của Tiêu Chỉ. Tiếng phổ thông của bé không thông thạo cho lắm, nhưng chữ nào nói được thì bé nói rất nghiêm túc, nói rõ từng câu từng chữ: "Ngài Thập Thất ơi, an có thể cứu an Choo...Ulis không? Anh ấy chỉ còn một năm nữa là trưởng thànhFaina sợ anh ấy cũng bị" (*Bé nó ngọng=))))
Ulis vội vàng ngăn bé lại: "Faina, không được thiếu lễ phép như thế."
Tiêu Chỉ không hề ngại, cậu vuốt nhẹ lên mái tóc màu đen mềm mại của Faina, rồi hỏi Ulis: "Tôi phải làm thế nào mới có thể giúp được các cậu?"
Trông Ulis có vẻ không thể tin nổi: "Ngài đồng ý giúp chúng tôi ư?"
Tiêu Chỉ gật nhẹ đầu.
Ulis suy nghĩ một lát: "Thật ra tôi cũng không biết phải làm thế nào nữa, tôi không phải tộc trưởng chính thức, vậy nên có một số việc chỉ có anh trai tôi biết"
Đột nhiên cậu ta nghĩ đến thứ gì đó: "Ngài Thập Thất được Nữ thần Shifa chấp nhận, biết đâu có thể giúp anh ấy hồi phục!"
Tiêu Chỉ hỏi: "Làm thế nào?"
Ulis cũng không tự tin lắm: "Hay làđem thánh tượng đến trước mặt anh trai thử xem đã"
Cậu ta vừa nói xong, Tiêu Chỉ cũng vừa nhận được âm thanh thông báo nhiệm vụ từ hệ thống:
"Bạn có muốn nhận nhiệm vụ hay không?"
"Nhắc nhở: Nên nhận vì đây là nhiệm vụ thám hiểm quan trọng, sau khi từ chối không thể nhận lại."
Tiêu Chỉ quyết đoán chọn chấp nhận.
*
Trên đường đi gặp tộc trưởng, Ulis nhân cơ hội hỏi về quá trình Tiêu Chỉ tìm được Kernas và lấy được tượng thần.
Ulis: "Thì ra là ngọn núi đáy biển đó á?! Khoảng 300 năm trước, một tộc trưởng đã từng cố gắng phái người sang đó, nhưng nơi đó lại thuộc về một con quái vật khổng lồ dưới vực sâu, mỗi khi bọn tôi đi vào, đều sẽ bị nó đuổi đi."
Tiêu Chỉ hỏi: "Có phải một con bạch tuộc khổng lồ màu hồng nhạt không?"
Ulis rất ngạc nhiên: "Ngài cũng biết nó? Chẳng lẽ nó để ngài qua sao?"
Tiêu Chỉ kể sơ qua cho cậu ta nghe câu chuyện mình tặng búp bê rồi nhận được thiện cảm của bạch tuộc khổng lồ.
"Màu hồng phấnváychân..." Ulis nghe xong lập tức rơi vào trầm tư, cậu ta không nhịn nổi mà phải nhìn vào cái đuôi cá đen như mực của mình, lại nhìn đuôi và mái tóc đen sì chẳng khác mình là bao của mấy thiếu niên kia, rồi lại nghĩ đến khuôn mặt dữ tợn của Uyên tộc trưởng thành.
"Chẳng lẽnó chê bọn tôi xấu?" Thiếu niên Ulis lanh trí kết luận ngay.
Trong mắt bạch tuộc khổng hồ, Uyên tộc không chỉ không phải màu hồng phần, mà còn có một cái đuôi cá tầm thường lúc nào cũng thấy được dưới nước, thậm chí còn có thể nói là xấu.
Tiêu Chỉ: ""
Cậu muốn an ủi người ta một chút, nhưng lại cảm thấy hơi tế nhị vì khả năng đoán đúng sự thật của Ulis. Nếu như tóc và đuôi cá của tất cả Uyên tộc đều là màu hồng phấn, có lẽ bạch tuộc khổng lồ cũng sẽ châm chước một chút để bọn họ đi qua
Chỉ tiếc là bọn họ có thể tránh đi những điểm làm bạch tuộc khổng lồ thấy dễ thương một cách ngoạn mục.
Hết chương 45
Tác giả có lời muốn nói:
Uyên tộc: Từ giờ về sau, chúng tôi muốn tôn màu hồng phấn là màu đại diện cho những người đàn ông mạnh mẽ!
💬 Bình luận chương