Tiêu Chỉ xoa nhẹ trán: "Đừng nói nữa, nói nữa tôi lại muốn tạo phản."
Nghĩ đến thành quả của việc gia nhập bè phái của Thiên Diệp Lam, lại nghĩ đến số tiền lời "khủng" lên tới - 5800 tiền vàng của bản thân hiện tại, Tiêu Chỉ cảm thấy mình sắp đột quỵ đến nơi rồi.
Đáng tiếc, khi nhận nhiệm vụ, hệ thống lại thông báo cậu không thể gia nhập phe cánh của Thiên Diệp Lam, chỉ còn cách duy nhất là bước vào con đường mịt mù như tiền đồ chị Dậu, đi theo Thiên Diệp Ô.
Thiên Diệp Ô: ""
Huhuhu, người Asanasi quả nhiên đều là đồ bội tình bạc nghĩa.
Hai người đồng thời cảm thấy bản thân mình đang lênh đênh trên thuyền giặc.
Nhưng nếu thuyền giặc có nơi tốt như vậy, bọn họ vẫn muốn tiếp tục trói chặt vào nhau mà tiến về phía trước.
Nếu đã muốn đi tiếp, Tiêu Chỉ nghĩ nên tìm hiểu kỹ tình hình trước, bèn hỏi: "Cậu có biết xung quanh đây có lối đi bí mật nào để vào Vương cung không?"
Thiên Diệp Ô lắc đầu: "Chắc là có á, nhưng mà tôi không biết."
Tiêu Chỉ: "Không phải cậu sống ở nơi này à? Làm sao mà ngay cả đường đi nước bước ở nhà mình còn không nắm rõ thế?"
Thiên Diệp Ô ưỡn ngực, nói với vẻ rất tự tin: "Nếu nhà anh rộng trăm ngàn mét vuông, anh biết hết được hả?"
Tiêu Chỉ : ". . ."
Mẹ nó, hợp lý ghê chưa?
Là do cuộc sống của dân nghèo đã hạn chế trí tưởng tượng của cậu.
Nếu đã không có sẵn đường tắt, Tiêu Chỉ chỉ còn cách tự mình nghĩ cách để vác Thiên Diệp Ô lẻn vào.
Hai người dạo quanh Vương Thụ hơn nửa vòng, cuối cùng cũng tìm được một nơi lực lượng tuần tra lỏng lẻo.
Hai người chơi phụ trách trông coi nơi này chẳng hiểu vì lý do gì lại lao vào đánh nhau, anh một đấm tôi một đá vô cùng quyết liệt, còn cực kỳ thân thiết hỏi thăm sức khỏe các bô lão bên gia đình đối phương.
Cho dù đã 600 năm trôi qua, truyền thống văn hóa trên phương diện cãi nhau của nhân loại vẫn không có thay đổi gì lớn.
Tiêu Chỉ nhanh chóng bắt lấy cơ hội, lựa chọn khu vực điểm mù của hai người họ để nhảy qua ranh giới.
Vương Thụ bên trên thành Thiên Diệp đã được chọn làm kinh đô, đương nhiên sẽ có diện tích không nhỏ, công trình kiến trúc cũng rất nhiều, vô cùng thuận lợi cho Tiêu Chỉ ẩn náu.
Tuy nhiên, bởi vì sự có mặt của phản quân nên hầu hết người dân đều trốn trong nhà, cả kinh đô ngoại trừ binh lính đi lại tuần tra thì hoàn toàn không có một bóng người, nhìn có vẻ hơi cô đơn.
Cả đường Tiêu Chỉ chỉ đành xách Thiên Diệp Ô đi lén la lén lút.
Đi về phía trước một hồi lâu, Tiêu Chỉ trốn vào ngõ nhỏ, ngẩng đâu nhìn lên phía đỉnh xanh um tươi tốt của Vương Thụ, cảm thấy khoảng cách vẫn xa vời vợi như cũ.
Đang chuẩn bị đi tiếp, bỗng nhiên cậu nghe thấy chỗ ngoặt phía trước truyền đến tiếng bước chân.
Là binh lính đang đi tuần.
Cảm giác được nguy hiểm, Tiêu Chỉ có ý định lui về đường cũ, nhưng lại nghe sau lưng xuất hiện một loạt tiếng bước chân khác, hai bên âm thanh đều cách ngõ nhỏ nơi hắn đứng càn lúc càng gần, cứ như vậy, chỉ cần vài giây sau là sẽ có một bữa tiệc mừng thắng lợi ngay.
Tiêu Chỉ nhìn bốn phía xung quanh mình, vội vàng bước về phía trước vài bước, nhảy qua vách tường một cách gọn gàng lưu loát, động tác trông có vẻ rất điêu luyện, cũng không biết đây đã là lần thứ mấy cậu làm như vậy.
Không ngờ rằng, sau khi vừa hạ cánh thành công, Tiêu Chỉ ngay lập tức đối mặt với một tên binh lính Thiên Diệp đang ngáp dài.
Chết cha, không nghĩ tới chỗ này lại có thằng đang núp lùm trốn việc!
Ánh mắt tên lính kia có vẻ hơi mơ màng, như thể gã không thể ngờ rằng mình trốn việc ở chỗ này lại đột nhiên có người từ trên trời giáng xuống.
Cả hai bên đều không kịp phòng ngừa, tự dọa sợ lẫn nhau.
Tên lính thấy Thiên Diệp Ô đứng trên vai Tiêu Chỉ, vô thức há miệng, phát ra một tiếng thét kinh hoàng long trời lở đất.
Khoảng cách hiện tại của bọn họ quá gần, mà cách đó không xa lại là binh lính đi tuần tra. Nếu sử dụng phép thuật hệ hỏa vào lúc này, hiệu ứng kỹ năng chắc chắn sẽ làm lộ vị trí của Tiêu Chỉ, nhưng thời gian thi pháp của thuật Cấm Ngôn lại quá dài.
Nhưng Tiêu Chỉ vẫn cầm lấy pháp trượng.
Câu không hề thực hiện động tác thi pháp, mà cực kỳ quyết đoán cầm pháp trượng đập mạnh vào đầu tên lính, pháp trượng tinh xảo nhưng cứng rắn vừa nhanh vừa hiểm một phát đánh ngất tên kia, thành công chặn lại tiếng thét kinh hoàng đang chuẩn bị bay ra từ miệng hắn.
Từ xa bỗng nhiên truyền đến một giọng nói:
"Mày có nghe thấy tiếng gì không?"
"Hả? Không có."
"Âm thanh gì? Không lẽ là tiếng đánh rắm của mày?"
"Khỉ! Mày mới đánh rắm ấy!"
Thanh âm dần dần đi xa, Tiêu Chỉ và Thiên Diệp Ô nhịn không được đồng loạt thở phào một hơi.
Thiên Diệp Ô nhìn tên binh sĩ bị đánh nằm bẹp dưới đất, hỏi: "Anh ThấtAnh không phải là Pháp Sư sao?"
Tại sao kỹ thuật dùng gậy đập đầu người ta lại điêu luyện đến mức này?
Tiêu Chỉ nở một nụ cười cực kỳ dịu dàng, nhã nhặn: "Chuyện nhỏ chuyện nhỏ, thật ra phép thuật này được gọi là gây choáng váng bằng tác động vật lý."
Thiên Diệp Ô : ". . . ?"
Hết chương 6
💬 Bình luận chương