Sau khi hỏi Đại Tráng Tráng xong, biết rằng ngoại trừ việc trực tiếp chạm vào thì Giấc mộng Celia không còn nguy hiểm nào khác, Tiêu Chỉ mới cất nó vào ba lô của mình.
Đại Tráng Tráng cũng quay về cây chùy của Bruchon với vẻ rất hạnh phúc, còn bảo là muốn hít mùi của Giấc mộng Celia trong khoảng cách gần.
Mà Tiêu Chỉ và Frost thì tiếp tục đi dưới đáy hồ.
Chưa đi được bao lâu đã không còn nhìn thấy những bức tượng trông như biển báo giao thông nữa. Sau khi họ lướt qua pho tượng cười điên dại cuối cùng, thì phía trước chỉ còn lại nước và bùn dưới đáy hồ, còn có mấy thứ linh tinh và một hồ nước rộng mênh mông.
Tiêu Chỉ suy tư: "Manh mối bị cắt đứt mất rồi..."
Frost hỏi: "Có muốn lên bờ xem thử không? Những bức tượng này được đặt ở dưới đáy hồ, chắc là Greata cũng ở cách đây không xa."
Tiêu Chỉ nhìn khắp bốn phía, nhưng cũng chẳng thấy được manh mối nào: "Đó cũng là một ý hay. Tuy mọi thứ ở trong Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng không thể đoán được bằng lẽ thường, nhưng cũng có thể lắm..."
Đang nói đến đây, Tiêu Chỉ bỗng nghe được tiếng vật nặng va vào nhau.
Cậu bỗng im bặt, rồi quay đầu nhìn về hướng phát ra tiếng động đó. Đột nhiên cậu nhìn thấy đống tượng vốn đang đứng yên lại chuyển động. Chúng lắc lư trong hồ, còn nghiêng về hướng Tiêu Chỉ, cứ như là đang nhìn lén một cách tò mò.
Tiếng động phát ra khi mấy bức tượng trôi trong nước nghe rất nặng nề, nhưng nó vẫn cứ phát ra liên tục chẳng ngừng lại, khiến người ta cảm thấy rất bất an.
Frost tiến lên một bước, rút kiếm ra đứng chắn trước người Tiêu Chỉ. Hắn đề phòng nhìn chằm chằm vào pho tượng, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.
"Đợi đã..." Tiêu Chỉ bỗng nhiên đè vai Frost lại: "Hình như không phải mấy bức tượng này tự di chuyển đâu, mà là có thứ gì đó đang bơi qua đây."
Frost tập trung nhìn, hắn chợt phát hiện ra một vùng giao nhau hơi mờ trong nước, giống như là một con quái vật khổng lồ có màu trong suốt như nước đang bơi đến gần nơi này. Cơ thể khổng lồ của nó khuấy đảo dòng nước, còn khiến mấy bức tượng đó đập vào nhau phát ra tiếng va chạm.
Tiêu Chỉ dùng mắt để đo kích cỡ của cái thứ này. Cậu chợt nhận ra mình không thể nhìn thấy giới hạn của nó. Dường như cái giống khổng lồ này đã chiếm hết toàn bộ không gian phía sau bọn họ, khiến bùn dưới đáy hồ bị khuấy hết lên. Không những thế, nó còn đang liên tục tiếp cận bọn họ.
Chỉ có quỷ mới biết đây là thứ gì thôi!!
Không, có lẽ quỷ cũng chẳng biết đâu...
Tiêu Chỉ quyết định rất quyết đoán, cậu lập tức nắm chặt lấy tay Frost: "Đi thôi. Đừng lấy cứng chọi cứng với cái thứ này."
Hai bóng người đồng hành cùng nhau. Họ lập tức bơi đi, bơi về hướng cách con quái vật khổng lồ này thật xa.
Phát hiện ra con mồi của mình đã bỏ trốn, cái thứ không biết tên dưới đáy hồ rất phẫn nộ. Đáy hồ đột nhiên xuất hiện một lốc xoáy cực lớn, khiến cho những bức tượng dưới đó đều bị văng ra, rồi lại bị cuốn vào hết. Mà lốc xoáy đó còn cuốn theo cả bùn, rồi tất cả đồng loạt tấn công về phía Tiêu Chỉ.
Vạn vật dưới nước bắt đầu uốn éo. Tiêu Chỉ có thể cảm nhận được một lực hút rất mạnh, cứ như một bàn tay khổng lồ vô hình đang kéo cậu về phía sau.
Mà Tiêu Chỉ lại là một pháp sư. Vậy nên cho dù bình thường cậu có đu đưa cách mấy thì thể lực vẫn rất yếu.
Dưới lực kéo của dòng nước, cậu càng cảm thấy vất vả hơn khi bơi về trước, thậm chí còn bắt đầu lùi dần về phía sau.
Kỹ năng để chuyển đổi vị trí duy nhất mà cậu có là Ảo Ảnh Lửa. Nhưng Ảo Ảnh Lửa sẽ tạo ra một ảo ảnh giống hệt như người thật. Mà trong thế giới kỹ năng sẽ biến thành thực thể như Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng, thì Tiêu Chỉ khó mà đoán được một tên giống mình y như đúc sẽ tạo nên những rủi ro gì.
Tiêu Chỉ đang cân nhắc xem có nên bất chấp nguy hiểm sử dụng Ảo Ảnh Lửa một lần hay không, bỗng nhiên cậu cảm nhận được một bàn tay vững chãi đang nắm lấy tay mình. Bàn tay đó nắm tay Tiêu Chỉ rất chặt, cứ như cho dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, hắn cũng sẽ không bao giờ buông tay ra vậy.
Tiêu Chỉ nhìn theo cánh tay đó, chỉ thấy được một mái tóc bạc đang trôi bồng bềnh trên mặt nước.
Là Frost.
Frost không hề quay đầu lại. Hắn chỉ nắm chặt lấy tay Tiêu Chỉ, đưa cậu bơi về phía trước thật nhanh.
Lốc xoáy ở phía sau vẫn còn đang mở rộng ra, tất cả mọi thứ linh tinh đều bị cuốn bay về phía sau dưới sức mạnh của xoáy nước, chỉ có hai người đang nắm chặt tay nhau là đi ngược dòng nước để tiến về phía trước.
Lực hút của dòng nước càng lúc càng lớn, nhưng Frost vẫn không ngừng bơi về phía trước. Hắn nắm chặt lấy tay Tiêu Chỉ, kiên định hướng thẳng về phía trước.
Con quái vật đằng sau nhìn thấy khung cảnh như vậy thì hình như là cáu lắm rồi. Tiêu Chỉ có thể nghe thấy tiếng rít gào quái dị văng vẳng ở phía sau. Đó không phải tiếng kêu mà sinh vật có thể phát ra, nhưng lại có thể khiến người nghe cảm nhận được cảm xúc trong đó một cách rõ ràng.
Một cột nước to tướng bỗng nhiên lao thẳng về phía hai người. Nó rất lớn, lại còn có tốc độ cao như một quả đạn pháo vừa được phóng ra.
Thấy thế, Frost càng nắm chặt Tiêu Chỉ hơn, rồi kéo cậu đến gần mình. Sau đó hắn dịch chuyển tức thời, khiến cho cột nước đánh vào hư không.
Rồi bóng dáng hai người xuất hiện ở một nơi cách đó không xa. Ngay sau đó, một cột nước khác lập tức hùng hổ lao về phía bọn họ.
Nhưng lúc này, Frost đã phát hiện ra một nhánh khác dưới đáy hồ, rồi lập tức đưa Tiêu Chỉ bơi qua đó. Đây là một con sông đổ vào hồ, tuy rất hẹp, nhưng hai người chui vào cũng chẳng thành vấn đề.
Cột nước đó đâm mạnh vào những vách đá xung quanh, nhưng lại chẳng thể khiến hai người bị thương mảy may.
Tiếng rít gào phẫn nộ lại vang lên. Ngay cửa đường vào sông cũng vang lên tiếng va chạm không ngớt. Nhưng dường như cái thứ kia không thể rời khỏi phạm vi trong hồ, nên chỉ có thể tấn công điên cuồng vào những thứ xung quanh để trút giận.
Chỉ tiếc là dù nó có căm phẫn đến mức nào, thì hai người kia đã bơi theo đường sông ra xa tít.
*
Bơi được một lúc thì phía sau đã không còn tiếng động.
Tiêu Chỉ và Frost tìm được một chỗ nước nông để lên bờ. Sau khi lên bờ, hai người mới phát hiện ra quần áo của mình thế mà vẫn khô ráo, chẳng hề dính giọt nước nào cả. Có lẽ đây cũng là một tác dụng kỳ diệu của Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng.
Tiêu Chỉ chẳng còn tâm trí đâu để mà suy nghĩ. Cậu nằm bẹp dưới đất như một con cá khô: "Phù..."
Nhưng Frost lại chẳng có gì khác cả, hắn còn đưa tay giúp Tiêu Chỉ chỉnh lại tóc và quần áo nữa cơ.
Nằm thở hổn hển một lúc, Tiêu Chỉ mới quay đầu sang nhìn Frost: "A Sâm à, anh không mệt hả?"
Frost lắc đầu: "Vẫn ổn, đôi khi có cuộc chiến kéo dài tận mấy ngày, còn mệt hơn chuyện này nhiều."
Tiêu Chỉ cảm thấy hơi đắng lòng: "..."
Sức của anh chàng này cứ như sức trâu sức bò ấy...
"Ha ha...ha ha ha ha...ha ha ha..."
Bỗng nhiên gần đó vang lên tiếng cười to.
Giọng cười đó khản đặc còn kèm theo sự điên cuồng, cứ như là sắp tắt thở đến nơi vậy, khiến người nghe cảm thấy hơi khó chịu. Cùng với tiếng cười còn kèm theo tiếng động như có vật nặng gì đó rơi xuống đất. Dường như có người nào đó vừa cười vừa tàn phá mọi thứ xung quanh chẳng chút xót thương nào cả.
Hai người không thể không nhìn về phía âm thanh đó phát ra, chỉ nhìn thấy một con thuyền ba cột buồm màu đen kịt đứng trơ trọi trên mặt đất, mà xung quanh cũng chẳng có nước.
Con thuyền ba cột buồm đó rất lớn, đứng sừng sững như một ngọn núi. Bên ngoài nó đầy dấu vết loang lổ, cứ như là đã trải qua vô số trận chiến và rất nhiều cuộc hành trình.
Từ cửa sổ nhìn vào cũng chẳng có cái đèn phòng nào cả, nhưng tiếng cười kia lại phát ra từ trong đó.
Bỗng tiếng cười dừng lại một lát.
Sau đó, giọng nói khản đặc kia lại vang lên:
"Giết..."
"Giết...Patrick..."
"Giết...ha ha ha ha..."
Tiêu Chỉ và Frost nhìn nhau. Cả hai đều nghĩ đến cùng một người, chính là Greata.
Hết chương 72
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Anh thấy của em có to không?
A Sâm: Ừm...
Tiêu Chỉ: Ấy, có vẻ như của anh to hơn á.
Ông chủ: Tụi bây mua có hai cái đùi gà cũng phải lựa lâu vậy hả?!
💬 Bình luận chương