Dưới ánh mắt nồng nhiệt của mọi người, Tiêu Chỉ bình tĩnh đưa tay ra với Frost: "Thưa ngài lãnh chúa, anh có về nhà không?"
Thái độ kiêu ngạo cực kỳ.
Thế là mọi người bỗng nhìn thấy vị lãnh chúa lạnh nhạt, âm u, chẳng thèm quan tâm đến ai của họ gật đầu không hề dị nghị, rồi cứ vậy mà cưỡi lên lưng cốt long, đi theo Nhiếp Chính quan mất tiêu.
"Mày vừa nói ai lậm tiểu thuyết đó? Mày mới ngu!!"
""
*
Quay về Bạch Cốt Điện.
Tiêu Chỉ vừa mới đóng cửa lại, đã vén tấm lụa trắng trên mặt mình lên, rồi quay lại nhìn Frost: "c** q**n áo ra."
Sống lưng Frost cứng đờ. Dường như hắn không ngờ rằng cảnh tượng này lại xuất hiện đột ngột như vậy. Hắn đứng chết trân tại chỗ, bởi hắn chẳng biết phải phản ứng thế nào cả.
Nhưng Tiêu Chỉ lại không hề khách khí, vừa bước đến đã cởi áo giáp của Frost. Cậu là một pháp sư, chưa bao giờ mặc giáp, nên hành động của cậu cũng không linh hoạt lắm, nhưng lại bướng bỉnh cực kỳ.
Mà đến tận lúc này Frost mới kịp tỉnh ra, hắn bắt lấy bàn tay đang táy máy trên người mình của Tiêu Chỉ, giọng nói còn có vẻ hơi bất lực: "Em sao vậy Tiểu Thất?"
Tiêu Chỉ nói: "Cởi áo giáp ra em xem."
"Khụ..." Frost ho nhẹ một tiếng: "Anh... người anh toàn là bụi, bẩn lắm."
Tiêu Chỉ nhìn hắn, nói với vẻ rất nghiêm túc: "Anh bị thương."
Cậu dùng thẳng câu khẳng định. Tuy hành động của Frost trông vẫn rất tự nhiên, giọng điệu cũng bình tĩnh, nhưng Tiêu Chỉ có thể nhìn vào những động tác rất nhỏ của hắn để đoán ra được cơ thể của hắn lúc này không ổn lắm, còn là kiểu không ổn nhưng cố ý chịu đựng nữa cơ.
Vậy nên cậu mới vội vàng đưa người ta đi, còn muốn biết rõ tình trạng của Frost nữa.
Frost chỉ im lặng.
Một lát sau, hắn mới nhẹ giọng nói: "Anh không sao cả."
Nhưng Tiêu Chỉ vẫn khoanh tay, đứng yên đó canh hắn, trông có vẻ rất dê cụ, là kiểu "Nếu hôm nay anh không cho ông cởi thì hôm nay ông ứ đi" vậy đấy.
Cuối cùng Frost đành chịu thua.
Hắn thở dài thật khẽ, rồi bắt đầu cởi áo giáp của mình ra, còn nói thêm: "Chỉ là vết thương nhỏ mà thôi."
Quần áo bị cởi ra từng món một, Tiêu Chỉ có thể nhìn trên da Frost có vài vết thương, hầu như đều là vết bỏng dó Thánh Quang tạo ra. Cũng giống như những gì Frost nói khi này, mấy vết thương này không lớn, chỉ là mấy vết thương nhỏ mà thôi.
Frost nói: "Em xem, thật sự là vậy mà..."
Hắn còn chưa nói xong, Tiêu Chỉ đã dùng Ảo Ảnh Lửa để vọt ra sau lưng hắn. Frost hốt hoảng, vội vàng muốn xoay người qua, thế nhưng lại bị một bàn tay thon dài giữ lại.
Hiện tại Tiêu Chỉ còn chưa hủy bỏ tác dụng của Tinh thể Vong Hồn, nên tay cậu lạnh như băng. Thế nhưng Frost lại giống hệt như là đụng phải bàn ủi vậy, còn hơi run lên.
Ngón tay Tiêu Chỉ chạm nhẹ vào lưng Frost: "A Sâm, anh muốn giấu em chuyện này à?"
Tấm lưng trước mắt cậu rất rộng, còn có cơ bắp cân đối, kèm theo đó là những đường gân sống lưng đẹp đẽ, cực kỳ hợp mắt thẩm mỹ của Tiêu Chỉ. Nhưng hiện giờ đôi mắt của cậu lại không đặt vào điểm này.
Vòng tròn ma thuật dữ tợn sau lưng Frost đang tỏa ra nhiệt độ khủng khiếp. Khi Tiêu Chỉ chạm vào còn cảm nhận được cảm giác bỏng rát.
Giống hệt như một dấu ấn sống động.
Nhưng mà biểu hiện khi nãy của Frost lại rất ung dung, như thể người đang phải chịu loại tra tấn này không phải hắn.
Chẳng hiểu sao Tiêu Chỉ cảm thấy mình đang nghẹn một bụng tức, nhưng không có chỗ nào để xả giận cả.
Thấy Tiêu Chỉ vẫn phát hiện ra việc mình cố tình giấu giếm, Frost khẽ thở dài, xoay người lại nhìn Tiêu Chỉ, còn nở một nụ cười trấn an cậu: "Anh không sao cả, không đau."
Tiêu Chỉ lập tức cảm thấy nụ cười này chướng mắt cực kỳ.
Tiêu Chỉ vừa nghĩ đến là ra tay ngay. Cậu đưa tay che kín mặt Frost, che nụ cười gượng gạo đó lại: "Không được cười nữa, xấu."
Frost: "..."
Sau đó Tiêu Chỉ túm Frost đè xuống giường: "Em bảo người đi tìm Greata, ông ta là cựu Tổng Giám Mục của Blaise, biết đâu sẽ có cách xử lý cái thứ quái quỷ sau lưng anh. Bây giờ anh không được cậy mạnh nữa."
Nói xong Tiêu Chỉ lập tức đứng dậy, sai người đi báo cho Greata.
Tiện thể tìm luôn mảnh đất có phong thủy tốt để chôn thi thể của Tutaschon và Dolestrange, để tạo điều kiện thuận lợi cho hai người có thể biến đổi.
Sau khi quay lại phòng, Tiêu Chỉ thấy Frost đang ngoan ngoãn nằm trên giường. Hắn không còn cười nữa, chỉ dùng đôi mắt bạch kim lạnh lẽo nhìn cậu chằm chằm.
Tiêu Chỉ ngồi ở mép giường nhìn Frost: "Anh sao vậy?"
Còn nói thêm một câu: "Không cho anh nói dối."
Frost khựng lại một lát, mới thấp giọng nói: "Đau."
Dường như chữ này đã đánh vỡ bầu không khí căng thẳng nãy giờ, khiến mọi thứ thoải mái hơn một chút, gần như luồng không khí đang đông cứng lại tiếp tục chuyển động.
Chẳng hiểu sao Tiêu Chỉ lại thấy hơi buồn cười vì cái chữ này.
Cậu lấy băng vải chuyên dùng cho xác sống ra, chuẩn bị xử lý vết bỏng do Thánh Quang gây ra trên người Frost. Cậu vừa quấn băng vải vừa nói: "Biết đau còn dám lao ra một mình. Anh cảm thấy chơi một đánh ba là lợi hại lắm đúng không? Đâu phải anh không biết Blaise xảo quyệt đến mức nào..."
Bỗng nhiên, cậu cảm thấy vai mình hơi trĩu xuống. Frost đang tựa đầu vào vai cậu, giọng hắn trầm thấp: "Anh là lãnh chúa mà..."
Nói xong, hắn vòng tay ôm lấy Tiêu Chỉ, khiến cơ thể hai người dán chặt vào nhau.
Tiêu Chỉ thở dài: "Đừng phá em, vậy thì em không thể bôi thuốc cho anh đâu."
"Ừm." Frost ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng cọ lên mặt Tiêu Chỉ. Giọng điệu hắn có vẻ vui sướng lắm, cũng không có ý muốn buông tay.
Tiêu Chỉ ghét bỏ chọc nhẹ lên mặt hắn: "Anh vui như thế làm gì? Đau đến váng đầu hả?"
Frost cười khẽ một tiếng, nhưng không hề trả lời. Hắn hôn nhẹ lên khóe miệng Tiêu Chỉ. Đôi môi lạnh như băng dừng lại bên môi Tiêu Chỉ, kèm theo đó là chút ý lấy lòng và trấn an.
Luồng cảm xúc không có chỗ phát tiết trong lòng Tiêu Chỉ bỗng biến mất không thấy tăm hơi.
Cậu cũng đáp lại nụ hôn của Frost trong vô thức.
Hết chương 83
💬 Bình luận chương