Ngay sau đó, một con cốt long khổng lồ giáng từ trời xuống, khiến cát bụi bay mù mịt. Cái đuôi rồng to lớn quét qua, thổi bay tất cả những kẻ có can đảm xâm chiếm Hessen đi. Nếu xui rủi, thì thanh máu sẽ lập tức về số không.
"Cốt long!! Là cốt long tới!!"
"Sao nó lại có mặt ở đây?!!"
Thế cân bằng của chiến trường bị lệch đi vì biến cố bất thình lình này.
Từ rất nhiều năm trước đây, Alifa thường được mọi người biết đến với thân phận tọa kỵ riêng của lãnh chúa Hessen. Ở cái thời mà Hessen còn chia năm xẻ bảy, Alifa chính là một quái thú chiếm cứ một phương. Xét về chiến lực, trước giờ nó chưa từng thua kém bất kỳ vị kỵ sĩ trưởng nào.
Thân hình đồ sộ của Alifa càn quét khắp chiến trường, chiến lực nó bộc phát ra còn khủng khiếp hơn cả xe tăng. Dù là bất cứ thứ gì dám cản đường nó, đều phải hóa thành tro tàn dưới móng vuốt sắc bén và răng nanh của nó.
Bức tường phòng ngự vững chắc ở trước mặt nó chỉ yếu ớt như tượng đất mà thôi. Số vũ khí Ishi trước đó có vẻ khủng khiếp lắm, nhưng một khi mất đi toán lính điều khiển, thì cũng tan nát dưới chân Alifa trong giây lát, còn chẳng chịu nổi một cú nữa là.
Alifa không chỉ có thân hình đồ sộ, mà nó còn có sức mạnh cực khủng. Động tác của nó linh hoạt vô cùng. Đâu chỉ là tốc độ, thậm chí nó còn có thể bay. Những đòn tấn công nhằm vào Alifa vốn không phải bị nó chặn, mà là bị nó bay lướt qua hết.
Đến lúc này mọi người mới lĩnh ngộ được sự đau khổ và tuyệt vọng của những người vô ý bước vão lãnh địa của Alifa 600 năm trước.
Chỉ huy quân Blaise cau mày, rồi nói với phụ tá của mình: "Đến xin Tổng Giám Mục sử dụng Chúa Phạt."
Uy lực của Chúa Phạt rất lớn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc năng lượng nó tiêu hao cũng rất lớn, thường thì sẽ không sử dụng trong những trận chiến như thế này. Nhưng con cốt long này quá khó nhằn, mà nó lại còn đang đến gần khu vực đóng quân của Blaise. Nếu như cứ để mặc nó, chỉ e rằng doanh trại bọn họ xây dựng đều bị phá nát hết cả.
Phụ tá hơi do dự: "Nhưng mà... Tổng Giám Mục..."
Chỉ huy nhíu mày: "Nếu bị trách phạt thì tôi gánh, cậu đi là được!"
Nhưng ngay lúc này, biến cố mới lại xuất hiện.
Bên phía Blaise đột nhiên xuất hiện một trận nổ sáng rực, kèm theo đó là tiếng nổ oanh trời lao thẳng về phía cốt long. Dường như trận nổ này đang nhắm vào người cốt long, cho dù nó có né tránh thế nào, thì chúng cũng có thể đánh vào người nó một cách chính xác.
Nếu nhìn kỹ, trận nổ này vốn được tạo thành từ cầu lửa cùng với những vệt sáng lập lòe. Cầu lửa cứ xuất hiện liên tục, nối liền từ đầu đến cuối, tấn công vào con cốt long trông có vẻ như bất khả chiến bại kia.
"Cầu lửa bùng nổ liên tục luôn kìa!!!"
"Nổ bao nhiêu lần rồi thế?!! Tôi không thấy rõ!!"
"Sau cụ áo đen kia lại xuất hiện một đại lão nữa à?"
Bị cầu lửa bùng nổ tấn công liên tục, Alifa phẫn nộ rú lên. Nó dữ tợn quay lại nhìn về hướng những đòn tấn công đó phát ra.
Mà mọi người cũng nhìn theo hướng mắt của cốt long.
Bỗng mọi người nhìn thấy một người mặc áo choàng đen đang giơ pháp trượng đứng giữa chiến trường. Do bị áo choàng che khuất, nên họ không thể nhìn thấy mặt người kia, chỉ có thể nhìn thấy kỹ năng thực hiện phép thuật mượt mà của người này mà thôi.
"Lại là áo choàng đen nữa? Đây là trang bị thống nhất của pháp sư hệ hỏa à?"
"Tôi nghĩ đây là đại lão áo đen kia đấy. Lâu rồi đại lão không xuất hiện, có khi là đi đến nơi nào đó để luyện tập!"
"Cũng chưa chắc. Dù sao thì pháp sư hệ hỏa vốn thích mặc áo choàng đen mà."
"Đậu mé! Nhìn Cơn Lốc Lửa kìa! 100% là cụ đó rồi!"
Sự ngạc nhiên của mọi người cũng chẳng ảnh hưởng đến hành động của người mặc áo đen mang phép thuật hệ hỏa. Một loạt những kỹ năng lộng lẫy xuất hiện trên pháp trượng của cậu, cầu lửa bùng nổ, Cơn Lốc Lửa, Gai Lửa,...
Như thể từ khi sinh ra cậu đã biết thực hiện phép thuật vậy, tất cả kỹ năng đều là bản năng, vậy nên mới có thể mượt mà đến thế, cứ như là một màn trình diễn điêu luyện.
Bỗng nhiên, một quả cầu ánh sáng khổng lồ xuất hiện giữa không trung.
Mọi người kinh ngạc thốt lên: "Viêm Bạo kìa!!!"
Sau đó, mọi người cuốn quít lùi về sau ngay lập tức, không dám tiếp tục đứng gần xem trận đấu này nữa.
Bởi vì Viêm Bạo là một trong những skill đặc biệt của pháp sư hệ hỏa. Hiệu ứng nổ của nó vô cùng rực rỡ, nhưng phạm vi sát thương cũng lớn khủng khiếp. Nếu như lơ đễnh đứng trong phạm vi của Viêm Bạo, thì ngay cả người thi triển nó cũng có thể bị nổ đến mức đi chầu ông bà, vậy nên skill này chỉ được dùng ở những nơi trống trải.
Người chơi vừa chạy trốn vừa bàn tán:
"Tôi cảm thấy người này chính là đại lão pháp sư hệ hỏa đó đó!!"
"Mới một thời gian không gặp mà đại lão đã mạnh hơn rồi, cũng chẳng thèm phân biệt địch ta nữa!!"
"Á, quần xà lỏn của tui tụt rồi..."
"Đừng nhặt, chạy chậm tí là cái áo ba lỗ của cậu cũng mất luôn đấy!!"
"Ầm..."
Tiếng vang của Viêm Bạo vang khắp chiến trường, kèm theo đó còn có ánh sáng chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng vào. Vậy nên mọi người không thể không nhắm mắt lại.
Nhưng tất cả mọi người đều nghe được tiếng k** r*n thảm thiết của cốt long dường như không gì địch nổi sau trận nổ ấy. Đến khi ánh sáng chói lóa đó và cát bụi tản đi, bọn họ chỉ thấy được mỗi cái bóng đang hoảng sợ bỏ chạy của cốt long. Cứ như là nó sợ rằng chỉ nán lại thêm giây nữa thì sẽ bị đánh chết vậy.
Khi cốt long bỏ chạy, cuộc chiến này cũng tạm thời ngừng lại.
Tuy rằng có rất nhiều vũ khí và trang bị của Blaise đã bị hư hỏng trong trận nổ vừa rồi, nhưng trong trận chiến này, thắng lợi thuộc về Blaise.
Hầu như chỉ nhờ vào một người.
Ánh mắt tất cả mọi người đều dán hết lên người mặc áo choàng đen. Những ánh nhìn cháy bỏng đó cứ như là muốn đốt cháy luôn cả áo vậy.
"Đại lão đã đi đâu thế? Sao tự nhiên lại trâu bò dữ vậy?"
"Chẳng phải đại lão vốn đã trâu bò vậy rồi à?"
Người mặc áo choàng đen mang phép thuật hệ hỏa đương nhiên là Tiêu Chỉ. Cậu mặc chiếc áo choàng đen mà trước đây mình hay dùng để đi lại trên lục địa, lại tìm một pháp trượng mới trong số các chiến lợi phẩm của Frost. Đâu còn cách nào nữa, Truy Hồn Giả đang nâng cấp, còn Trái tim Difreyris thì đã lên sóng cùng Nhiếp Chính quan rồi. Vậy nên cậu chỉ có thể đổi sang cái mới, giản dị hơn một tí.
Hiện tại Tiêu Chỉ đang cố kiểm soát biểu cảm của mình, gắng sức đè khóe môi hơi run rẩy của mình lại.
Trận quyết chiến này chẳng qua chỉ là một tuồng kịch cậu diễn cùng Alifa mà thôi. Nhưng kỹ năng diễn xuất của Alifa kém quá, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng lố đến vậy. May là những người này không thân thiết với Alifa, mà cũng không thể nhìn ra cảm xúc gì từ mặt của nó, nên mới không bị bại lộ.
Ngay cả người đóng vai chính là Tiêu Chỉ cũng suýt chút nữa đã phá lên cười, vất vả lắm mới nhịn được đấy.
Một lát sau, Tiêu Chỉ cũng đã kiểm soát được vẻ mặt của mình. Cậu tháo mũ áo choàng xuống ngay trước mặt bao người, đổi sang một vẻ mặt thờ ơ, rồi thản nhiên nói: "Vừa mới max level, tôi đến xem thử xem có nhiệm vụ gì thú vị không ấy mà."
Hết chương 86
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ: Tôi – kẻ phản bội đã come back rồi!!
Tất cả mọi người ở Blaise: Mày cút!!!
💬 Bình luận chương