Một lát sau, ông thấp giọng hỏi: "Nó đi rồi à?"
Người hầu cận bên cạnh trả lời: "Vâng, thái tử điện hạ đã lặng lẽ dẫn một nhánh của chiến đội Hồng Diên đến Hessen."
Thiên Diệp Vương không nói gì, nhưng đôi mắt màu ngọc bích lại nhìn về một nơi xa. Làn gió nhẹ thổi bay mái tóc dài màu xanh xám và những chiếc lá bên trên, nhưng trên gương mặt khôi ngô của ông lại không có bất cứ cảm xúc gì.
Hầu cận hỏi: "Dường như bệ hạ có vẻ hơi lo lắng, có cần thần đưa thái tử điện hạ về không ạ?"
Trước giờ Thiên Diệp Quốc vẫn luôn giữ trạng thái trung lập, nhưng cách làm hiện giờ của thái tử đã phá hỏng quy tắc lâu đời này.
Thiên Diệp Vương lắc đầu: "Đây là do Tiểu Ô tự quyết định, nên nó bắt buộc phải tự gánh lấy hậu quả. Một ngày nào đó nó sẽ trở thành vua của Thiên Diệp Quốc, nên học cách trưởng thành rồi..."
*
Hessen.
Bỗng nhiên một đội ngũ chỉnh tề lướt qua bầu trời âm u. Đó là một đàn chim khổng lồ có bộ lông màu hồng nâu. Chúng xếp thành đội hình trên không trung, còn đang đi về hướng Hessen.
Bị tiếng động đó làm cho giật mình, nên đã có không ít người nhìn về phía bọn họ.
Chẳng mấy chốc, đội ngũ này đã đáp xuống mặt đất.
Một chàng thiếu niên nhảy xuống từ lưng chim, sau đó là những người mặc chiến giáp tinh xảo xếp nối đuôi nhau. Từ vẻ bề ngoài, có thể nhận ra họ là Mộc Linh tộc.
Tất cả mọi người đều hoang mang. Mộc Linh tộc đến đây làm gì thế?
Sau khi Tiêu Chỉ nhận được tin thì vội vàng bàn bạc với Milton, rồi đi về hướng Mộc Linh tộc xuất hiện.
Trên đầu cậu thiếu niên dẫn đầu có phiến lá cây màu xanh mơn mởn. Trông y chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi, trên mặt vẫn còn nét phúng phính của trẻ con, ngay cả trên người cũng còn sót lại rất nhiều đặc điểm của thực vật. Khắp người cậu thiếu niên này đều tràn đầy sức trẻ.
Mới nhìn lần đầu thì mọi người còn chưa kịp nhận ra thiếu niên này là ai, chỉ cảm thấy đôi mắt này trông hơi quen, có vẻ cực kỳ giống với Thiên Diệp Vương. Mãi cho đến khi họ nhìn thấy thiếu nữ có mái tóc hồng nhạt đứng bên cạnh y.
Đây không phải Ina sao? Ina là nữ quan hầu cận bên cạnh Thiên Diệp Ô. Cô thường xuyên xuất hiện trong lĩnh vực ngoại thương, vậy nên mọi người đều biết đến cô.
Chẳng lẽ cậu thiếu niên này là... Thiên Diệp Ô?
Cải thìa cuối cùng cũng thành tinh rồi à?
Mà thiếu niên này đúng thật là Thiên Diệp Ô. Sau khi trải qua thời kỳ trẻ con dài đằng đẵng, cuối cùng y cũng bước vào thời kỳ thiếu niên. Trong thời kỳ này, vẻ ngoài của y sẽ dần thay đổi, cho đến khi nào hầu như tất cả bộ phận trên người đều trở thành hình người như cha mình. Chẳng qua đó là chuyện của rất lâu rất lâu sau này.
Y nói với thiếu nữ bên cạnh mình: "Ina, cô có cảm thấy tôi làm vậy là quá mạo hiểm không?"
Ina trả lời: "Thái tử điện hạ chỉ cần vững tin vào mình là được ạ."
Thiên Diệp Ô nhìn vào bàn tay chẳng có tí sức mạnh nào của mình: "Tôi vẫn cho rằng hành vi của Blaise buộc phải dừng lại ngay, tuy khoảng cách giữa hai nước rất xa, nên chỉ trong thời gian ngắn Blaise hoàn toàn không tấn công được đến chúng ta. Tôi cũng biết nhược điểm lớn nhất của Mộc Linh tộc là phát triển quá chậm. Một khi xảy ra thương vong, thì chúng ta sẽ luôn rơi vào thế bất lợi, vậy nên cha tôi mới giữ nguyên trạng thái trung lập, không tham dự bất kỳ tranh chấp nào."
"Nhưng nếu để mặc cho họ đánh chiếm Hessen, sa mạc Trường Nguyệt và các quốc gia nhỏ lẻ khác trên lục địa, thì cuối cùng sẽ đến lượt Thiên Diệp Quốc. Với vũ khí như vậy, chúng ta hoàn toàn không có sức để tự chống lại họ."
Y nhìn vào hàng phòng ngự của Hessen: "Chúng ta bắt buộc phải hợp tác. Đây không chỉ là trợ giúp Hessen, mà còn là vì an nguy của Thiên Diệp Quốc."
Ina vừa nghe vừa cười tủm tỉm, thỉnh thoảng còn gật đầu.
Thiên Diệp Ô nói: "Xin lỗi, tôi phải kéo mọi người cùng mạo hiểm với tôi. Lần này tôi đến đây với danh nghĩa cá nhân, không liên quan đến Thiên Diệp Quốc, nên cũng không thể xin phụ vương chi viện."
Ina nghiêm túc hẳn lên: "Bắt đầu từ ngày thề trung thành với điện hạ, tôi đã sẵn sàng hy sinh vì điện hạ."
Thiên Diệp Ô cười nhẹ: "Xem ra tôi phải cố lên rồi, không thể để các bộ hạ của mình hy sinh được."
Mà lúc này, Teague đang ở gần đó cũng đi đến. Vốn là nhân viên ngoại giao nên gã cũng nhận ra Thiên Diệp Ô. Tuy chưa từng gặp mặt chính thức, nhưng Teague đã nhớ rõ những nhân vật trọng yếu của các quốc gia trên lục địa từ lâu.
Gã hành lễ với Thiên Diệp Ô: "Kính chào thái tử điện hạ, tôi là Teague, nhân viên ngoại giao. Chẳng hay ngài đến Hessen có việc gì?"
Thiên Diệp Ô cũng ra dáng lắm: "Lần này tôi đến là để chi viện cho Hessen dưới danh nghĩa cá nhân."
Hai người thực hiện một màn xã giao hữu nghị, mà Teague vốn là một người thành thạo kỹ năng nhìn mặt đoán ý, lại còn được rèn giũa nhờ việc đi lừa đảo suốt nhiều năm. Không những thế, gã còn được mở mang tầm mắt khi làm nhân viên ngoại giao, nên chẳng mất bao lâu đã trò chuyện vui vẻ với Thiên Diệp Ô.
Trong lúc trò chuyện, Thiên Diệp Ô đột nhiên nhìn chằm chằm vào mặt Teague.
Nụ cười của Teague có vẻ hơi bối rối: "Xin hỏi, trông tôi có gì không ổn sao?"
Thiên Diệp Ô đè thấp giọng nói: "À thì... Ngài nhân viên ngoại giao này, hình như tôi từng nhìn thấy hình ảnh phép thuật của anh trong sách."
Teague: "Sách gì ạ?"
Thiên Diệp Ô: "Chân dung dưới nước của 100 nam thần Tịch Nguyệt tộc."
Teague ra vẻ như mình đã hiểu, nụ cười càng trở nên hiền hòa hơn: "À, đúng là lúc còn sống tôi từng chụp ảnh đó thật, còn có rất nhiều bộ nữa. Ở chỗ tôi còn có bản giới hạn có chữ ký, nếu điện hạ thích thì tôi sẽ tặng cho điện hạ."
"Wow..." Thiên Diệp Ô cảm thấy hơi kích động.
Tiêu Chỉ vừa mới tới, và nghe được cuộc trò chuyện này: "..."
Cái tên Teague này không chỉ dụ người ta đi làm trai bao, mà còn tự đi làm trai bao luôn rồi à?!
Teague lại tiếp tục tăng giá: "Bên tôi còn có dịch vụ đặt làm riêng. Tôi có thể đặt một hộp quà quý tộc cấp hoàng tử cho ngài. Trong đó có rất nhiều nội dung chưa được xuất bản, được thiết kế độc quyền, và cũng chỉ có một bản này thôi đấy."
Đôi mắt của Thiên Diệp Ô tỏa sáng lấp lánh.
Ina dùng ánh mắt rối ren nhìn điện hạ nhà mình. Điện hạ đúng thật và một vị điện hạ tốt, ngay cả sở thích cũng độc đáo đến vậy...
Để hai người này quen nhau liệu có ổn không đây?
Hết chương 88
💬 Bình luận chương