Theo tiếng sư tử gầm của Tutaschon, hai người họ ăn ý lao về phía Fenris, theo sau là các chiến sĩ của tộc Thú Nhân. Đây chính là trận chiến để bọn họ bảo vệ bản thân, cũng là để báo thù.
*
Frost vẫn đang sửa sang vạt áo lại cho Tiêu Chỉ. Thật ra trên áo của Tiêu Chỉ không có nếp gấp nào, nhưng động tác của Frost vẫn rất cẩn thận. Trông hắn cứ như một nghệ thuật gia đang chăm chút cho tác phẩm tâm huyết của mình.
Tiếng ồn ào bên ngoài đã vang vọng khắp bốn phía, sắp phá hủy sự yên tĩnh trong căn phòng này.
Thời gian bình yên đã kết thúc rồi.
Frost thu tay lại. Đôi mắt bạch kim của hắn nhìn thẳng vào mắt Tiêu Chỉ, dường như đang đọc một quyển sách cổ rất khó lý giải: "Tiểu Thất, em muốn làm vậy thật sao?"
Tiêu Chỉ gật đầu: "Trong tay Blaise có cách kiềm hãm sức mạnh của anh, đặc biệt là tên Giáo Hoàng kia. Gã ta vừa nhậm chức đã không kiềm lòng được mà đi xâm chiếm Hessen, chắc chắn là đã nắm giữ được phương pháp nào đó có thể đối phó anh. Dù vòng tròn ma thuật sau lưng anh đã được phá giải hơn một nửa, nhưng em cũng không thể để anh mạo hiểm được."
"Vậy nên, hãy để em đối phó với gã ta."
Nhưng Frost vẫn cứ nhíu mày: "Anh mới là lãnh chúa. Em không cần phải gánh vác những thứ này thay anh."
Vẻ mặt Tiêu Chỉ bỗng trở nên nghiêm trọng lắm: "Bọn họ muốn vào địa bàn của em đánh người của em. Sao em chịu được chứ!"
Chẳng biết có phải mấy chữ "người của em" đã chọc trúng nơi nào đó trong lòng hay không, mà ánh mắt của Frost dịu dàng hẳn đi. Hắn đang muốn nói thêm gì đó, nhưng lại bị Tiêu Chỉ bịt miệng. Là kiểu bịt kín mít luôn đấy.
Đột nhiên Tiêu Chỉ đổi sang gương mặt của chính mình, sau đó ghé sát vào Frost. Cậu ghé sát đến mức có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn lướt qua bên mặt mình.
Nếu như tim còn đập, Frost nghĩ nhịp tim của mình có thể tăng vọt lên ngay.
Đôi mắt Tiêu Chỉ hơi cong lên, còn kéo theo chút ý cười tinh nghịch: "Anh đừng quên em là người Asanasi đấy. Đam mê lao đầu vào chỗ chết chính là thiên phú của chủng tộc bọn em."
Đối diện với gương mặt quen thuộc này, Frost chẳng biết phải phản bác như nào nữa.
Đúng vậy, Tiểu Thất sẽ không chết. Hơn nữa, Tiểu Thất trước giờ vẫn rất mạnh, cũng có nhiều cách kỳ lạ lắm. Như thể chỉ cần có cậu, thì không có việc nào không thể hoàn thành. Cho dù là ở nhiều năm trước đây, hay là lúc này cũng luôn là như thế.
Người này giống như một phép màu bất ngờ rơi xuống cuộc đời Frost. Cũng như một đóa hoa ương ngạnh nở trong thế giới hoang vu của hắn. Hơn nữa, đóa hoa này còn nằm trong tim hắn mà đón gió phấp phới, kiêu ngạo vô cùng.
Nhân lúc Frost đang ngơ ngẩn, Tiêu Chỉ thả tay ra, rồi hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại, lạnh lẽo của hắn.
Frost không muốn Tiêu Chỉ thay mình mạo hiểm, thì đương nhiên Tiêu Chỉ cũng không muốn Frost mạo hiểm. Huống chi đối với Frost, sự nguy hiểm này còn là đòn trí mạng, nhưng Tiêu Chỉ lại không thể chết vì nó được.
Vậy nên cậu sẽ không bao giờ nhượng bộ, dù chỉ là một chút.
*
Trong trận chiến, người chơi linh hoạt vượt qua dòng người, tận dụng mọi cơ hội để tung đòn trí mạng.
Ngoài ra, trong số họ còn có những người phụ trách nhiệm vụ khác, chính là... gom thi thể.
Cho dù là xác sống ngã xuống, hay những chủng tộc khác đã bất hạnh bỏ mình, thì bọn họ sẽ cố hết sức để gom thi thể lại trước khi Thánh Quang thanh tẩy. Đây chính là nhiệm vụ đặc biệt do Hessen công bố, chỉ dành cho những người chơi có phản xạ nhanh và hành động linh hoạt. Mà sau khi hoàn thành những nhiệm vụ này cũng đạt được không ít điểm danh vọng.
Hessen đã thống nhất sẽ đào hố chôn những thi thể sau khi thu về. Tuy có vẻ hơi giống mộ tập thể, nhưng làm vậy là để giúp thi thể biến đổi nhanh hơn, cũng tăng tốc độ hồi phục của xác sống. Việc này có thể gọi là: Hôm nay gieo một lô xác sống, thì một thời gian sau sẽ thu được một lô xác sống chạy nhảy tung tăng.
Blaise tấn công mặc Blaise, những người chơi nhận nhiệm vụ vẫn lăn lê dưới đất chỉ vì gom được nhiều thi thể hơn.
Một thích khách bị kiếm đâm trúng ngực, thanh máu tụt vèo vèo, chỉ còn được một vạch máu mỏng dính.
"Úi trời ơi! Sắp chết, sắp chết rồi!" Vừa lẩm bẩm, cậu ta vừa nhích sát lại thi thể cách mình gần nhất, sau đó vội vàng quay lưng chạy sâu vào Hessen, cứ như mới vừa ăn trộm xong.
Thấy thế, tất nhiên là quân Blaise sẽ không bỏ qua cho cậu ta, cứ đuổi theo sát nút.
Dọc đường lại có người chơi khác xuất hiện, thế là hai người nắm tay chạy như điên, tiện thể tám chuyện luôn.
"Bồ sắp chết rồi hả?"
"Đúng rồi."
"Tui cũng sắp rồi...""Trông bồ ổn hơn tui chút xíu, chắc là tui chết sớm hơn bồ á..."
Đám truy binh phía sau: "..."
Sao mấy người sắp chết rồi mà càng chạy càng nhanh vậy?! Vừa chạy như điên vừa chảy máu đầm đìa như thế không sợ đột tử giữa đường à? Quả nhiên người Asanasi đều là một lũ quái thai. Cái danh chủng tộc khó hiểu nhất lục địa đúng là danh bất hư truyền.
Người chơi còn cổ vũ cho nhau nữa: "Cố lên! Cố lên! Chạy nhanh lên nào! Còn sống thì còn có thể nhận thêm nhiệm vụ lần nữa!"
*
Trung tâm của cuộc chiến, hình ảnh mọi người chờ mong cuối cùng cũng xuất hiện.
Cốt long khổng lồ từ trên trời giáng xuống, khiến cho cuộc chiến hừng hực khí thế bỗng bị tạm dừng trong chốc lát. Lãnh chúa Hessen và Nhiếp Chính quan lần lượt nhảy xuống lưng cốt long, đi về phía Giáo Hoàng và ba tên Tổng Giám Mục. Hai bên chia ranh giới rõ ràng, tạo thành thế đối kháng.
Chỉ có điều...
"Đợi đã... Tại sao lại là Nhiếp Chính quan đối đầu với Giáo Hoàng, còn lãnh chúa thì đi xử Tổng Giám Mục thế?"
"Hình như hơi sai sai ấy?"
"Chẳng lẽ vừa nãy bọn họ lấy nhầm kịch bản à?"
Hết chương 92
💬 Bình luận chương