Tiêu Chỉ ngắm nghía kiệt tác của mình một lát, nhưng cậu vẫn cảm thấy chưa bảo đảm lắm. Thế là cậu lại lôi thêm mấy tên lính của Blaise đến, dàn dựng như hai bên đang trong tư thế chiến đấu, rồi cậu mới chịu dừng lại.
Việc cậu có thể làm cũng chỉ đến đây thôi, kéo dài được bao lâu thì hay bấy lâu đi.
May mà Frost là xác sống, lại có sức chịu đựng phi thường, nên có chôn bao lâu cũng không sao cả.
Cuối cùng, Tiêu Chỉ nhìn thoáng qua vị trí của Frost, sau đó xoay người bỏ đi, bắt đầu tìm Andre. Cậu cảm nhận được một luồng tử khí trong sương mù, thế là bèn đi về hướng có tử khí dày đặc nhất.
*
Rừng cây xanh um tươi tốt bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc.
Rừng cây này vốn đã cộng sinh với tử khí ở đây rất nhiều năm, nên có thể miễn dịch với sự ăn mòn của chúng. Nhưng giờ phút này chúng lại bị tử khí trong màn sương mù ăn mòn. Những phiến lá dần khô héo phai màu, cuối cùng rơi xuống từ đầu cành, tạo thành tiếng động rất khẽ, cứ như giãy giụa trong bất lực.
Một bóng người di chuyển trong rừng bằng tốc độ không nhanh không chậm.
Đó là một oan hồn. Cơ thể lão ta khô quắt lại, già nua đến cực độ, giống hệt như một khúc gỗ mục nát. Hốc mắt trũng sâu, nhưng xương mày lại nhô ra ngoài. Cái bóng của phần xương đó che khuất đôi mắt khiến lão ta càng có vẻ chết chóc, vô hồn hơn.
Là Andre. Nhưng nếu so sánh với đoạn ký ức Tiêu Chỉ từng được nhìn thấy, thì người này đã già hơn rất nhiều, tóc cũng chẳng còn được mấy sợi nữa, thậm chí còn già hơn tuổi thực khi lão ta chết đi nhiều lắm. Ngay cả thân hình mập mạp cũng gầy còm, khô quắt.
Andre mặc bộ trang phục Giáo Hoàng có vẻ hào nhoáng nhưng lại rỗng tuếch, đầu đội vương miện được chế tác kỳ công. Trang phục thiêng liêng cũng chẳng giúp lão ta lấy lại được vẻ thần thánh, mà thay vào đó là sự ma quái.
Lão ta vừa cất bước thì luồng oán khí dày đặc đã tỏa ra từ người lão, ăn mòn cả thảm cỏ dưới chân và cây cối xung quanh. Những nơi lão đi qua giống hệt như đã bị Tử Thần ghé thăm, tất cả sinh mệnh nào dám đến gần lão đều bị tước đoạt.
"Ha ha ha ha..." Andre phát ra một tiếng cười khiến người ta sởn cả tóc gáy, lại còn quan sát khắp nơi: "Hessen... đã quá lâu rồi"
"Nhiều năm như vậy... lâu lắm rồi..."
Trong rừng chỉ có sự tĩnh lặng, nên tiếng thều thào của lão ta cứ quanh quẩn khắp nơi, càng hiện vẻ cô đơn.
Bỗng nhiên lão ta khựng lại.
Cách đó không xa xuất hiện một bóng dáng vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Andre bỗng cười lên. Nụ cười này vốn là vui sướng, nhưng khi nó nằm trên gương mặt tiều tụy này lại có thêm chút vẻ khát máu.
Ngón tay như gỗ mục bấu chặt vào cổ người nằm trên mặt đất, nhấc bổng người đó lên. Giọng nói u ám còn kèm theo ý cười: "Greata..."
Hai mắt của Greata nhắm nghiền, như thể đang ngủ say, vậy nên không có sức phản kháng.
Ngón tay Andre bấu càng chặt hơn, cứ như muốn bóp gãy cổ Greata: "Mi may mắn thật đấy. Đã mấy trăm năm trôi qua, vậy mà mi vẫn còn có thể thấy ánh mặt trời."
Kiểu người như Greata chính là thứ mà lão ta căm ghét nhất. Gia thế và xuất thân tốt đẹp, ngoại hình xuất sắc, duyên dáng bẩm sinh, và cả thiên phú hơn người nữa chứ. Tất cả những thứ đó Andre phải mất một thời gian dài mới có thể tiếp thu, học tập và ngụy trang. Thế mà Greata sinh ra đã có, lại còn chẳng để tâm đến chúng chút nào.
Vất vả lắm lão ta mới khiến người này hoàn toàn biến mất trong lịch sử, còn khiến ông ta vĩnh viễn bị tra tấn trong Cuốn sách của Kẻ Tạo Mộng, Nhưng vì sao? Vì sao người này vẫn có thể ra ngoài?
Andre nở một nụ cười độc ác: "Không sao cả. Ta sẽ cho mi biết thế nào là vận mệnh sắp đặt!"
Lão ta nâng tay kia lên, trên đầu ngón tay có một luồng tử khí màu xám đậm, nhắm thẳng vào phần đầu của Greata. Tuy oan hồn thuộc xác sống, khi bị đánh tan cũng có thể tụ lại, nhưng trừ thánh quang thanh tẩy ra thì nếu bị một oan hồn khác nuốt chửng hoàn toàn thì cũng sẽ biến mất mãi mãi.
"Greata, nhà mi vẫn nên vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này đi..."
Trong lúc nguy cấp, một quả cầu lửa nóng rực lao thẳng vào Andre. Cầu lửa có mang theo nhiệt độ và cảm giác uy h**p tiềm ẩn khiến lão căm ghét, buộc Andre phải buông tay ra theo bản năng, rồi lập tức lùi về phía sau để né tránh một loạt cầu lửa liên tục lao đến.
Tiêu Chỉ dùng Ảo Ảnh Lửa để xông lên trước để đỡ lấy Greata đang rơi xuống. Sau đó cậu cuộn oan hồn vốn nhẹ nhàng thành quả bóng, rồi dùng hết sức ném ông ta vào sâu trong khu rừng rộng lớn.
Nhờ sự rèn luyện do thường xuyên chơi cùng Alifa, nên lực ném của Tiêu Chỉ tăng rõ rệt. Cả chuỗi hành động của cậu mượt mà, chuyên nghiệp đến bất ngờ. Chỉ trong giây lát, trái bóng Greata đã bị cậu ném tới một xó xỉnh nào đó mất rồi.
Thấy Greata đã biến mất, Tiêu Chỉ mới quay đầu lại đối diện với tên oan hồn có ý đồ giết "người": "Ở trong địa bàn Hessen của tôi, đánh quỷ của Hessen tôi, cái lão Giáo Hoàng hết thời như ông kiêu ngạo quá nhỉ? Ông Andre."
Bị đối phương vạch trần thân phận, còn bị gọi là Giáo Hoàng hết thời, nên Andre bất mãn vô cùng. Cơn tức này khiến tử khí quanh người lão ta sôi trào lên, chẳng mấy chốc đã khiến cả khu rừng ngã rạp.
Hết chương 94
Tác giả có lời muốn nói:
Tiêu Chỉ (chôn xuống đất): Đại Lang, phải ngủ rồi.
Frost:
💬 Bình luận chương