Tiêu Chỉ nhìn về phía Bùi Thanh: "Mục đích của anh là Frost."
Bùi Thanh ở bên kia màn hình vỗ tay: "Nói chuyện với người thông minh đúng là đỡ tốn sức, cũng chẳng phí thời gian để la hét."
Tiêu Chỉ thử cử động cổ tay, nhưng tay cậu lại bị trói rất chặt: "Vậy thì anh muốn tôi làm gì?"
Bùi Thanh thản nhiên nói: "Tôi biết cậu chỉ muốn chơi game trong vui vẻ, không có dã tâm gì với tiền và danh lợi, nhưng rời khỏi thế giới trong game thì cậu chỉ là một sinh viên đến từ hành tinh xa xôi mà thôi. Mà người không quyền không thế, lại là người dễ xảy ra bất trắc nhất."
Anh ta đưa hai ngón tay tạo thành một khoảng nhỏ: "Một chút rủi ro thôi, cuộc sống của cậu sẽ hoàn toàn rơi vào vực sâu."
"Có đôi lúc cậu cũng cần phải suy nghĩ cho mình một chút, không phải sao?" Bùi Thanh nói xong, thì mỉm cười nhìn về phía Tiêu Chỉ.
Anh ta vừa nói xong, nhiệt độ trong căn phòng thẩm vấn Tiêu Chỉ đã giảm xuống đột ngột. Chẳng mấy chốc hơi thở cậu phả ra đã biến thành làn khói trắng, ngay cả ghế cũng lạnh lẽo, như được tạo ra từ băng vậy.
Vậy mà nhiệt độ vẫn còn tiếp tục giảm xuống.
Tiêu Chỉ cử động ngón tay một chút. Cậu cảm thấy nó đã cứng lại cả rồi, mà thân nhiệt của cậu cũng đang mất dần. Cậu thấy mình như một miếng thịt tươi bị vứt vào kho đông lạnh vậy.
Tiêu Chỉ: "Anh muốn tôi giúp anh bắt Frost?"
Bùi Thanh: "Cậu đã giết Andre, nên chính cậu phải thế chỗ cho lão. Như vậy chẳng phải là công bằng lắm sao? Nếu như cậu đồng ý, tôi sẽ tiêm cho cậu một liều thuốc để bảo đảm cậu luôn nghe lời."
Tiêu Chỉ không nhịn được, phải hỏi: "Thật ra kho báu của Noah Bae là gì? Tại sao các người lại cố chấp với nó như thế?"
Bùi Thanh nhếch mép: "Ai mà biết được chứ. Chỉ cần là thứ do Noah Bae để lại, thì cũng đã đủ cho con người điên cuồng vì nó rồi."
Tiêu Chỉ bỗng cảm thấy ranh giới giữa thiên tài và kẻ điên rất mong manh. Bùi Thanh làm nhiều việc như vậy, chẳng qua cũng chỉ là một kho báu chẳng biết là gì, cũng chẳng biết có tồn tại hay không. Đúng là điên hết thuốc chữa.
Nhiệt độ phòng giảm xuống rất nhanh, ngay cả tóc của Tiêu Chỉ cũng bị kết một lớp băng mỏng. Cậu tin chắc rằng nếu cứ để như vậy, thì chỉ trong chốc lát nữa thôi, cậu sẽ bị đông lạnh mất.
Bùi Thanh hỏi: "Vậy thì quyết định của cậu là gì?"
Nhưng Tiêu Chỉ chỉ cúi đầu xuống, không nói lời nào.
Bùi Thanh nhíu mày, lại tiếp tục hạ nhiệt độ trong phòng xuống. Trên mặt đất bắt đầu xuất hiện một lớp tuyết, trên thủy tinh cũng bị phủ một lớp sương trắng. Ngay cả quần áo của Tiêu Chỉ cũng biến thành một màu trắng, thế nhưng cậu vẫn không chịu thỏa hiệp.
Một lúc lâu sau, cậu vẫn ngồi im không nhúc nhích, cũng chẳng có phản ứng gì với lời của Bùi Thanh, như thể đã mất ý thức.
Bùi Thanh quay đầu ra lệnh cho thủ hạ, cho một người vào đó xem thử.
Tinh tặc được trang bị đầy đủ cầm súng đến gần Tiêu Chỉ, còn dùng họng súng chọc vào đầu cậu một cách thô bạo.
Vẫn chẳng động đậy.
Tinh tặc lại đến gần hơn một chút, định đưa tay đặt vào động mạch trên cổ Tiêu Chỉ, nhưng súng dài hơn cánh tay gã, nên để làm được động tác này, gã không thể không nhích họng súng ra khỏi đầu Tiêu Chỉ.
Nhưng biến cố lại xảy ra ngay trong nháy mắt này.
Rõ ràng là Tiêu Chỉ vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, nhưng cửa phòng thẩm vấn lại xuất hiện một bóng người giống hệt cậu. Tiêu Chỉ đưa tay mở cửa phòng thẩm vấn, trên ngọn tóc còn lấm tấm bông tuyết. Cậu quay đầu lại, mỉm cười với Bùi Thanh đang không giấu được sự khiếp sợ trên màn hình: "Tôi ghét nhất là những kẻ ép buộc tôi."
Tên tinh tặc kia cảm thấy khổng ổn, bèn đấm một cú vào người đang ngồi yên không nhúc nhích trước mặt mình, nhưng người đó đột nhiên bốc cháy, rồi biến mất.
"Ảo Ảnh Lửa!" Bùi Thanh không tin vào mắt mình: "Sao có thể..."
Sao ngoài đời thực lại có người có thể dùng kỹ năng trong game?!
Tiêu Chỉ tung ra một Cơn Lốc Lửa với tên tinh tặc chĩa súng vào mình: "Có lẽ là ngài Noah Bae trên trời linh thiêng, nên cố ý gửi tôi đến để thu phục các người đấy."
Tuy lúc cậu xuyên qua thì quý ngài Noah Bae vẫn còn khỏe mạnh lắm, nhưng bây giờ là lúc nói lời vô nghĩa mà. Việc quan trọng nhất chính là nắm bắt thời cơ đả kích tinh thần đối thủ, chứ logic cũng chẳng quan trọng lắm.
Cơn Lốc Lửa càn quét khắp phòng. Ngọn lửa hừng hực xua tan cái lạnh thấu xương, thiêu cháy màn hình, còn nuốt chửng cả tên tinh tặc đang đứng hứng mũi chịu sào bên trong. Đây là lần đầu tiên tay Tiêu Chỉ dính máu người sống, vậy nên lòng cậu rất khó chịu.
Nhưng bây giờ không phải lúc để ý đến những việc này. Tiêu Chỉ đã nghe thấy tiếng bước chân vang vọng khắp nơi, rất nặng nề, kèm theo tiếng loảng xoảng của súng đạn, chứng tỏ rằng có rất nhiều người đang dần đến gần cậu.
Ngay cả trên hành lang cũng có những họng súng đen ngòm đang chĩa vào cậu.
Nếu còn không đi, thì cậu sẽ bị súng năng lượng bắn thành cái sàng mất. Nơi này là thế giới hiện thực, không có thế giới Asanasi, nên cậu cũng chẳng biết mình có thể sống lại được hay không. Chính vì thế, dù cậu có sử dụng được kỹ năng thì cũng không dám làm liều.
Tiêu Chỉ chọn một hướng không có tiếng bước chân, vội vàng chạy trốn.
Nhưng đám tinh tặc phía sau vẫn cứ bám riết không tha, và đám súng năng lượng kia vẫn nằm ngay sau lưng Tiêu Chỉ. Nhưng Tiêu Chỉ là một người chơi hệ chiến thâm niên, vậy nên dáng đi của cậu vẫn rất ung dung, tao nhã, khiến cho những kẻ tấn công cậu biến thành những tay "thiện xạ cừ khôi".
Nhưng Tiêu Chỉ lại không hề thoải mái chút nào. Dù cậu có hệ thống của trò chơi, thì nơi này cũng là một nơi xa lạ, lại còn có số lượng tinh tặc hung hãn nhiều đến mức không đếm xuể. Thế là cậu vừa phải né tránh và tìm ra sơ hở để tấn công, lại vừa phải tìm đường trốn thoát, vậy nên tinh thần cậu vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng nhất.
*
Trong mật thất.
Bùi Thanh nhìn màn hình tối đen trước mặt mình, vẻ mặt anh ta cực kỳ u ám. Sao có thể chứ? Sao lại có một người như vậy? Trường hợp này hoàn toàn không thể giải thích bằng khoa học.
Gì mà Noah Bae trên trời linh thiêng... Vớ vẩn!
Nếu là vậy, thì Noah Bae đã bảo vệ Frost từ trước rồi, chứ không phải để hắn lạc lõng ở Hessen suốt mấy trăm năm.
Bỗng nhiên, ánh đèn trong mật thất nhấp nháy, sau đó tắt hoàn toàn.
Một lát sau, dù không có ai điều khiển, nhưng màn hình trên tường lại sáng lên. Một bóng người xuất hiện trong đó.
Bùi Thanh ngạc nhiên vô cùng, ngay cả giọng điệu cũng thay đổi: "Frost!"
Frost trong màn hình nhìn xuyên qua anh ta: "Là ngươi bắt Tiểu Thất đi!"
Nhưng Bùi Thanh không trả lời hắn, mà giọng nói lại xuất hiện sự vui mừng: "Quả nhiên là cậu có thể ra ngoài. Noah Bae đã để lại cách rời khỏi đó cho cậu đúng không?"
Frost im lặng không đáp.
Bùi Thanh cũng không cần hắn phải trả lời. Tình hình hiện tại đã đủ để chứng minh rằng Noah Bae đã để lại đường rời khỏi cho Frost. Không chỉ vậy, Frost còn có thể qua lại giữa thế giới hiện thực và game một cách thoải mái.
Frost lại hỏi: "Tiểu Thất đâu?"
Vừa hỏi, hắn vừa âm thầm tìm kiếm tung tích của Tiêu Chỉ bằng camera trong căn cứ Hongnak. Khi Tiêu Chỉ bị tấn công hắn đã cảm nhận được, nên lập tức hack một con tàu vũ trụ rồi đi theo đầu cuối của Tiêu Chỉ đến hành tinh hoang vắng này.
May mà hắn không đến muộn.
Nhưng căn cứ của Hongnak quá lớn, mà kết cấu của nó còn vừa nhiều vừa phức tạp, cộng thêm hệ thống phòng ngự cũng khá tốt, nên hắn phải mất một lúc lâu mới có thể tấn công vào hệ thống.
Tuy giọng điệu của Bùi Thanh điềm đạm, nhưng trong đó lại ẩn chứa sự cố chấp và cuồng loạn. Anh ta giơ tay lên, bắt đầu điều khiển giao diện trước mặt mình: "Để tôi xem tác phẩm của Noah Bae xuất sắc đến cỡ nào!"
Đây là giao diện điều khiển được đặc chế cho anh ta. Trên đó có những phím phức tạp mà chỉ anh ta mới có thể hiểu được. Nó có thể đặt ra những lệnh vượt quá tốc độ tính toán tối đa của thiết bị đầu cuối chỉ trong một thời gian ngắn. Cho dù là hệ thống quân đội được bảo mật nghiêm ngặt nhất cũng từng bị anh ta tấn công đến vỡ nát tan tành.
Chỉ trong nháy mắt, đầu ngón tay của Bùi Thanh nhảy múa điên cuồng trên bàn phím đặc chế. Tốc độ của anh ta nhanh đến mức vượt ngoài sức tưởng tượng, đưa ra từng dòng từng dòng lệnh.
Frost lập tức cảm thấy dữ liệu của mình đang bị công kích. Vô số chương trình tấn công đồng loạt xông về phía hắn, như thể cả căn cứ này đã biến thành sào huyệt đầy bẫy rập. Vậy nên hắn chỉ có thể lựa chọn giữa việc cắt đứt kết nối dữ liệu giữa mình và căn cứ Hongnak, hoặc là hắn buộc phải chiến thắng đòn tấn công từ Bùi Thanh.
Hai bên âm thầm giằng co. Tuy trong không khí không có khói thuốc súng và cảnh chém giết tàn nhẫn, nhưng lại đang diễn ra một trận chiến cực kỳ khốc liệt.
Trán Bùi Thanh dần toát mồ hôi lạnh, mồ hôi chảy dọc theo thái dương anh ta rồi nhỏ giọt xuống quần áo tạo thành những vết lấm tấm sẫm màu.
Frost cũng nhắm mắt lại, dốc toàn lực đối phó với sự tấn công của Bùi Thanh.
Hai bên đang thực hiện những thuật toán vượt ngoài giới hạn của loài người. Mỗi một giây đều diễn ra vô số lần giao đấu.
*
Đang lẩn trốn, bỗng nhiên Tiêu Chỉ cảm thấy xung quanh mình bỗng trở nên tối om. Những phát đạn từ súng năng lượng nhắm vào cậu nhưng lại bắn nhầm vào vách tường cũng biến mất. Ngay cả lũ tinh tặc phía sau cũng để lạc mất mục tiêu do bóng tối bao phủ đột ngột, vậy nên tất cả đều bắn hụt.
Tinh thần Tiêu Chỉ lập tức phấn chấn hẳn lên. Tuy cậu không nghe được giọng cũng chẳng nhìn thấy người, nhưng trong vô thức, cậu vẫn cảm thấy là Frost đang giúp cậu.
Không có lý do đâu. Nếu hỏi thì là trực giác của đàn ông đấy.
Nắm lấy thời cơ, Tiêu Chỉ bèn tung ra một loạt cầu lửa, giải quyết hết lũ tinh tặc cứ bám riết theo mình.
"Phù..." Cuối cùng xung quanh cũng yên tĩnh lại, Tiêu Chỉ mới dám đưa tay lau mồ hôi trên trán. Kiểu tìm chết trong game và chuyện sống chết ngoài đời thực mang đến hai cảm giác hoàn toàn khác nhau. k*ch th*ch quá, mong là đời này không được trải nghiệm thêm lần nào nữa.
"Tiểu Thất..." Bỗng Tiêu Chỉ nghe thấy giọng nói thân quen vang lên trên đỉnh đầu mình, nhưng có vẻ như hơi lag.
"A Sâm!" Tiêu Chỉ ngẩng đầu lên, nhưng chỉ nhìn thấy một cái micro đen tuyền.
Micro tiếp tục phát ra giọng Frost: "Anh... đưa em... rời khỏi nơi này..."
Hết chương 98
💬 Bình luận chương