Thì ra là Mộng Cảnh.
Mộng Cảnh không có thời gian, chỉ có những đoạn ngắn của những sự kiện.
Khó trách hắn có thể tùy tiện xuyên qua quá khứ và tương lai -- Chúng đều là
một giấc mộng mà thôi! Trong lòng Liễu Bình sáng tỏ thông suốt.
"Ngài không cho ta lập tức cứu vớt thời gian, là vì nơi này là Mộng Cảnh sao?"
Hắn hỏi.
"Đúng vậy, người có chuyện càng quan trọng cần phải làm -- có liên quan đến
thần trụ."
Nữ sĩ Huyền Bí nói.
Liễu Bình nhắm mắt lại suy nghĩ mấy phút, sau đó mở miệng nói: “Luyện Ngục
và Vĩnh Dạ thần trụ... Là vật chân thật duy nhất tồn tại trong Mộng Cảnh?"
"Nó là thần trụ duy nhất chưa bị phá hủy, trừ nó ra thì tất cả đã bị tà ma chung
kết."
Nữ sĩ Huyền Bí nói.
Nàng vung tay lên, trong hư không lập tức hiện ra từng thẻ bài màu xám.
Một loạt tên nhảy ra từ thẻ bài, đưa ra người bị tà ma chi giáp khống chế, ta sẽ
sử dụng khối Hồn Nguyệt Bí Ngọc này, nhưng người thành công thông qua
khảo nghiệm, cho nên hiện tại ta để người sử dụng nó."
💬 Bình luận chương