Bóng tối.
Bóng tối tràn ngập mỗi một góc, tựa như biển cả vô biên, lại như hư không vô
tận.
Chỉ có một điểm sáng sắc lạnh lờ mờ lấp lóe, bồng bềnh trong bóng tối.- - Đó là
một nam nhân cầm dù đen trong tay.
Gã để trần nửa người trên, lộ ra phù văn màu đen đầy người, mà cây dù đen
trong tay múa may theo gió, mang theo gã chậm rãi lướt tới mảnh đất chưa rõ.
Một lúc sau.
Kẻ cầm dù nhẹ nhàng dừng lại, quay đầu nhìn về con đường lúc tới.
"A --"
"Ha ha ha ha ha ha!"
Gã đột nhiên cười như điên, nói với giọng điệu mừng rỡ tột cùng: “Cuối cùng
cũng thoát khỏi nơi đó! Trang Viên kia -- Mặc kệ chủ nhân của nó là ai, cuối
cùng đã không còn thứ gì có thể giam cầm linh hồn của ta."
Kẻ cầm dù cười một hồi thì bỗng im bặt, nét vui sướng trên mặt biến mất không
còn một mảnh.
“Đáng chết... Rõ ràng là một hồi thoát thân hoàn mỹ, kết quả lại gặp thứ kia, chỉ
hi vọng nó bị thuật chết giả của ta lừa gạt."
Kẻ cầm dù lấy lại bình tĩnh, một tay bóp ấn, khẽ quát lên: “Tìm!"
Một rồi lại một phù văn màu đen lan tỏa ra từ trên người gã, nhao nhao chui vào
hư không hắc ám chung quanh.
Chúng mấy chục giây trôi qua.
Tất cả phù văn màu đen bay trở về, chui vào trên người gã một lần nữa.
Khóe miệng Kẻ cầm dù nhẹ nhàng nhếch lên.
Không có tổn hại, vết máu
màu đen thấm ướt tại chỗ đứt gãy.
Những thứ máu đen này cứ chảy dài xuống từ trụ lớn, lan sâu vào bên trong
sương mù.
Cũng không biết ở đây đã từng xảy ra chuyện gì.
Kẻ cầm dù bay qua, dừng lại trên cự trụ đứt gãy, ngồi xổm xuống sờ sờ vết máu
màu đen trên mặt đất.
"Một thần trụ bị triệt để hủy diệt, không có bất kỳ giá trị nào, cũng sẽ không có
nhân vật nào cảm thấy hứng thú với nó."
Kẻ cầm dù vui vẻ mà ngồi dưới đất, nhếch miệng cười nói: “Rất tốt, nơi này trở
thành điểm dừng chân mới của ta."
Gã nhẹ nhàng khẽ hát, nhẹ nhàng điểm một cái vào trong hư không, lập tức lấy
ra đủ loại vật tư rồi để xuống đất.
Bỗng nhiên.
Gã như nghe thấy động tĩnh gì đó.
"Kẻ nào!"
Gã quát to một tiếng, bay lên khỏi trụ lớn, sau đó nhìn ra chung quanh.
Trong hư không, sương mù cực kỳ an tĩnh.
Không có bất cứ tiếng động nào.
Kẻ cầm dù cau mày, mở miệng nói: “Là vị Kỳ Quỷ Giả nào nán lại nơi đây?
Không bằng đi ra gặp mặt."
Tĩnh mịch câm lặng.
Kẻ cầm dù lại đợi mấy giây, sau đó mới chậm rãi hạ xuống.
"Kỳ quái... Chẳng lẽ nơi này còn dao động sức mạnh của linh tinh bị hủy diệt
trước kia sao?"
Gã lắc đầu, đang muốn tiếp tục tháo dỡ vật tư thì thân thể bỗng cứng đờ.
Toàn bộ vật tư vừa được tháo dỡ xuống mặt đất đã không thấy đâu nữa.
"Đáng chết! Rốt cục là kẻ nào!"
Kẻ cầm dù nổi giận gầm lên một tiếng, giơ dù đen trong tay lên cao cao.
Dù đen lập tức tỏa ra một tia sáng ngất trời, xua tan tất cả sương mù chung
quanh, chiếu sáng bóng tối vô biên.
Cuối cùng tồn tại nấp phía sau sương mù kia cũng xuất hiện.
So với cự trụ đứt gãy, thân thể của nó càng thêm khổng lồ -- Ánh sáng mà Kẻ
cầm dù phát ra trên cự trụ làm cả trụ giống như một que diêm khi đứng trước
ầ
mặt nó, mà nó chính là nhân loại cầm que diêm kia.
Trông nó như một nhân loại, nhưng trên đầu không có ngũ quan, chỉ có một cái
lỗ thật sâu, bên trong tỏa ra ánh sáng phân tán.
Trên thân thể nó xuất hiện những mầm thịt chằng chịt, chúng dựng đứng lên,
mỗi phần đầu mở ra một con mắt.
Trong bóng tối vô biên, trông nó có vẻ khổng lồ, quỷ dị, kinh khủng như vậy.
Kẻ cầm dù cứng lại tại chỗ, toàn thân bắt đầu run rẩy không ngừng.
"Ác Mộng..."
Gã nói với giọng khàn khàn.
Tất cả con mắt thò ra bên ngoài tồn tại kia đang tan thành vô số mầm thịt.
"Ta... Cần... Thời gian... Thích ứng."
Gã cúi đầu nhìn hai tay, lấy ngữ điệu không lưu loát mà nói.
Tồn tại to lớn lơ lửng trong hư không chậm rãi lui về phía sau.
💬 Bình luận chương