Câu nói vừa dứt.
Trên đầu hắn bỗng hiện ra một vòng quang hoàn ảm đạm.- - Mộng Yểm Hành
Giả! Liễu Bình không chút do dự mà ôm chặt nữ anh trong lòng lần nữa rồi đi
dọc theo bậc thang bước xuống bên dưới.
Hắn đi vào sâu trong mặt đất, bước vào lâu đài thế giới lần nữa.
Lúc này lại khác với trước đó.
Hắn trực tiếp đứng trong một gian phòng không người.- - Thế Giới chi Linh đã
biết hắn đến, đặc biệt an bài một căn phòng an toàn.
"Kế tiếp, chúng ta làm sao bây giờ?"
Giọng nói của cô bé lại vang lên lần nữa.
"Tìm một tồn tại Ác Mộng nguyên sinh, nó gọi là... Kẻ Săn Linh Hồn, để nó tới
nơi này."
Liễu Bình nói.
"Được."
Cô bé nói.
Đợi mấy phút sau.
Cánh cửa phòng đột nhiên mở ra, một con quái vật thân thể giống như bọ ngựa
đi đến.
"Kỳ quái, rốt cục danh sách bảo ta tới nơi này để làm gì?"
Nó lẩm bẩm.
Chỉ trong nháy mắt tiếp theo.
Nó nhìn thấy Liễu Bình, cùng thời khắc đó, từng hàng chữ nhỏ đột nhiên xuất
hiện trước mắt nó: “Khiêu chiến đặc thù sắp bắt đầu."
"Ba,"
"Hai,"
"Một!"
Bá –– Liễu Bình và Kẻ Săn Linh Hồn cùng biến mất khỏi căn phòng.
Bọn họ trực tiếp xuất hiện trong một thế giới rộng lớn, không nhìn thấy bất cứ
tồn tại nào chung quanh.
Nơi này chính là nơi quyết đấu.
Kẻ Săn Linh Hồn vui cười một tiếng, đôi tay hóa thành lưỡi dao sắc bén thật
dài, l**m môi và nói: “Thì ra là đưa linh hồn cho ta, ta thực vừa lòng với an bài
này."
ế ấ ấ ể ễ
Nó biến mất khỏi vị trí cũ -- Cách đó mấy chục mét, thân thể Liễu Bình hơi lách
qua một bên, Bách Nạp Đao trong tay chém vào mảnh hư không nào đó.
Đao quang mãnh liệt phóng lên cao.
Thân thể Kẻ Săn Linh Hồn bị chặt đứt thành hai đoạn, được cuồng phong bao
bọc mà bắn văng ra vài trăm thước.
"Không... Làm sao ngươi biết..."
Nó không cam lòng mà nói.
Liễu Bình nói: “Ta biết đặc điểm của tất cả Ác Mộng Giả các ngươi, mặt khác,
ta muốn nói một tiếng xin lỗi, ta đang rất gấp."
Kẻ Săn Linh Hồn lập tức biến mất khỏi mặt đất, hóa thành một thẻ bài và xuất
hiện trên tay Liễu Bình.
Giọng nói của cô bé lại vang lên lần nữa: “Chúc mừng, người trở thành thẻ bài
Ác Mộng: Triệu hoán sư Kẻ Săn Linh Hồn.”.
"Ngươi đứng ở trí trí thứ năm trong danh sách thứ ba của bộ bài địa cung Ác
Mộng."
"Thật là xếp hạng tương đối thấp."
Liễu Bình nói.
"Cần ta an bài quyết đấu kế tiếp cho ngươi không? Nếu ngươi là người trở về từ
tương lại thì nhất định biết nhược điểm của rất nhiều Ác Mộng Giả."
Cô bé nói.
Liễu Bình khựng lại một giây, sau đó mở miệng nói: “Không, thân phận trước
mắt quá mức thấp kém, có lẽ sẽ đưa đến hiệu quả không tưởng được."
Hắn nhìn nhìn nữ anh trong lòng, nhẹ nhàng nói: “Thủy Thụ, hiện tại các ngươi
phải trốn một lát."
"Thu ta làm thẻ bài không phải là được rồi sao."
Nữ anh không mở mắt ra, chỉ nhẹ nhàng lẩm bẩm.
"Ngươi muốn trở thành một thành viên của bộ bài Vui Sướng sao?"
Liễu Bình hỏi.
"Đương nhiên, ta biết bộ bài Vui Sướng sẽ xuất hiện hoàn cảnh thích hợp cho
ta, để ta đi nghỉ ngơi đi."
Nữ anh nói.
Không đợi Liễu Bình nói cái gì, nàng trực tiếp mở miệng nói: “Nghe này, ta
thua bởi ngươi."
Phanh! Nàng hóa thành một thẻ bài và xuất hiện trong tay Liễu Bình.
Chỉ thấy trên thẻ bài có vẽ một cái giường em bé hoa lệ, trên giường đặt đầy các
loại đồ chơi, thậm chí còn có một bình sữa đầy ấp.
Nữ anh thoải mái trở mình, tiếp tục ngủ say.
ễ ắ ấ ồ
Trong lòng Liễu Bình buông lỏng, hắn cất thẻ bài đi rồi mở miệng nói: “Đi, lập
tức mang ta đi đến căn phòng đánh số 11-1."
"Xin hãy xem bản đồ địa hình."
Cô bé nói.
Trên vách tường căn phòng nhanh chóng hiện ra từng đường cong màu đen, nó
không ngừng lan tràn, phác họa ra một bản đồ địa hình đơn sơ.
Liễu Bình nhìn mấy phút, sau đó yên lặng ghi tạc nội dung bản đồ trong lòng.
Hắn đẩy cửa đi ra ngoài.
Trên hành lang ven đường không có bất cứ Ác Mộng Giả nào.
Con đường mà Thế Giới chi Linh đưa ra đã cố tình tránh đi tất cả Ác Mộng Giả,
giúp Liễu Bình có thể trực tiếp đến nơi cần đến.
Liễu Bình bước nhanh đi tới, rất nhanh đã xuyên qua mấy căn phòng, đến căn
phòng trên cửa có thăm dò cơ
chế chiến đấu của Linh và Ác Mộng."
"Ngươi có cảm ứng tự nhiên đối với những vật mà mình sở hữu."
"Ngươi phát hiện nó!"
Liễu Bình vẫy tay một cái.
Tấm chắn lập tức dừng lại trong tay hắn.
Hắn lật tấm chắn qua để nhìn, quả nhiên nhìn thấy một mảnh vảy dùng để trang
trí chỗ tay cầm.
Tìm được rồi! Đây là thời khắc khó tin cỡ nào!
💬 Bình luận chương