Bụi mù tan đi.
Chỉ thấy trên vị trí ban đầu của doanh địa, có năm tên chức nghiệp giả đang
đứng.
Chức nghiệp giả cầm đầu là một nam tử làn da ngăm đen, gã đeo một cái kính
râm bản hẹp, trong tay nắm một thanh mộc mâu, bên hông treo cung tiễn, sau
lưng là một ống mũi tên.
Đồng tử của Aland co rụt lại, quát: “Độc Xà Sân, không phải người sắp tấn
chức lên tướng quân hàm sao? Vì sao lại trở thành thành viên quân tiền trạm?"
"A... Người nhắc đến chuyện thương tâm của ta, bọn họ nói công huân của ta
còn thiếu một chút, đúng lúc đội tiền trạm xảy ra chút vấn đề, cho nên ta đơn
độc mang theo một chi đội lại đây, kiến công lập nghiệp ở chỗ này, sau đó mới
có thể tấn chức lên tường quân."
Nam nhân được gọi là Độc Xà Sân kia nói.
Aland nhìn lên hư không, thất thần hỏi: “Đội tiền trạm 2 –– ngươi là đội trưởng
đội 2 à?"
"Đúng thế, ai kêu người vô dụng như vậy, ngày nào cũng chết một hai người."
Độc Xà Sân nói.
"Đó là chuyện của tiểu đội ta, ngươi có ý kiến gì? Không liên quan đến ngươi!"
Aland nói.
"Đương nhiên không liên quan đến ta, tiện thể nói một tiếng, cái mũ giáp trên
đầu không thích hợp với ngươi chút nào cả."
Độc Xà Sân nói.
"Đó là bảo vật của Long tộc, ngươi thì biết cái gì."
Aland cười nhạo và nói.
Sắc mặt Độc Xà Sân trầm xuống.
Long tộc? Tên này tìm được bảo tàng Long tộc rồi sao? Gã nhìn thoáng qua
phía sau Aland, ánh mắt dùng lại trên người Liễu Bình.
Một người tu hành bản xứ... Aland canh chừng chặt chẽ cho hắn như vậy, có lẽ
tên này rất quan trọng.
Nói cách khác, nếu có tình báo gì thì rất có khả năng tên này biết được.
Độc Xà Sân bỗng cười và nói: “Aland, người tu hành sau lưng ngươi là thành
viên kiến tập người kêu gọi đúng không? Nhìn thấy trưởng quan còn dám ngủ,
thật là vô lễ –– người đâu, đi thử thực lực của hắn."
"Tuân lệnh!"
ố ế ấ
Bốn người phía sau Độc Xà Sân cùng biến mất.
"Chết tiệt, cút trở về đi!"
Aland rút đoản kiếm ra và quát.
Bên kia.
Thi thể của Delia ngã vào vũng máu.
Liễu Bình đứng một bên, dùng đặc hiệu biến cả người thành hư vô, lẳng lặng
nhìn thi thể trên mặt đất.
Một lão giả đầu bạc phân phó: “Chôn ở đi, làm trở về trung tâm Huyết Hà, rút Ác
Mộng chi Ủng trên người đi, giơ cây đuốc lên và nói: “Các vị, vừa rồi ta đi thử
một chút, sau đó “Ta thành công."
Hắn vung tay lên, thả thi thể nhân loại khoác xác ngoài quái vật ra.
ể
Thi thể lơ lửng ở giữa không trung.
Hàng tỉ đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào thi thể nhưng không ai lên tiếng.
Nhân loại.
Bên trong thân thể quái vật Ác Mộng lại là một nhân loại.
Chỉ sợ không có bất cứ anh linh nào có thể tưởng tượng ra kết quả như vậy.
"Là đồng loại sao?"
"Nhân loại..."
"Vì sao trong cơ thể quái vật Ác Mộng lại là nhân loại?"
"Rốt cuộc là chuyện như thế nào?"
Các anh linh tràn đầy nghi ngờ và ngơ ngẩn, hận ý và sự không cam lòng trên
nét mặt cũng phai mờ đi một chút.
Giọng nói già nua vang lên từ sâu trong Huyết Hà: “Ngươi cứu thoát pháp sư
cận chiến cuối cùng, điều này đã mang đến cho chúng ta hy vọng chưa bao giờ
có."
"Không ngờ là người còn xử lý một tên như vậy."
"Chúng ta phải tập hợp tất cả sức mạnh để tiến hành phân tích nó, nhìn xem
chân tướng ngoài Ác Mộng rốt cục là cái gì."
Thi thể kia bay lên tới, hoàn toàn đi vào Huyết Hà rồi biến mất.
Tất cả anh linh hoàn toàn chìm vào Huyết Hà, đi theo thi thể kia, cứ chìm mãi
xuống sâu bên dưới.
Giọng nói già nua cảm khái: “Chúng ta hăng hái chiến đấu vô số năm tháng,
chưa bao giờ nghĩ tới quái vật Ác Mộng sẽ là nhân loại."
Liễu Bình nói: “Thi thể này - _"
"Chúng ta đang toàn lực khai quật tình báo hữu dụng từ trên người nó, người
phải chờ đợi trong chốc lát."
"Được."
Liễu Bình nói xong thì đứng đó bất động.
Bỗng nhiên, từng hàng chữ nhỏ thiêu đốt lại hiện lên trước mắt hắn lần nữa:
“Hai loại sức mạnh luân hồi của người dung hợp thành Kiến Văn Như Thần,
nhưng các anh linh Nhân tộc giao cho ngươi năng lực đặc thù giết chóc làm vui,
năng lực này không thuộc về hai loại sức mạnh luân hồi."
"Giết chóc làm vui vẫn đang có tác dụng."
"Thuyết minh năng lực: Mỗi khi người hoàn thành giết chóc, ngươi có thể đạt
được hồn lực từ trên người kẻ địch tử vong, nhằm giúp người gia tăng thực lực
và cảnh giới."
"Từ khi tiến vào thế giới chí ám, mãi đến khi người g**t ch*t quái vật Ác Mộng
không rõ, tất cả giết chóc đã hoàn thành kết toán."
ồ ế
"Hồn lực ngươi đạt được đủ giúp ngươi tăng lên cảnh giới tiếp theo, thậm chí là
cảnh giới tiếp tiếp nữa."
"Đặc biệt nhắc nhở:"
- Nếu người chuẩn bị sẵn sàng, xin hãy bắt đầu nghênh đón thiên kiếp."
Liễu Bình nhìn từng hàng nhắc nhở phù, sau đó rơi vào trầm ngâm.
"Ta vẫn phải đi về một chuyến trước, bên các ngươi xong xuôi thì kêu ta một
tiếng."
Hắn nói.
"Được!"
Giọng nói già nua đáp lại.
Thân thể của Liễu Bình dần dần nhạt đi, hoàn toàn biến mất trong con sông
máu.
💬 Bình luận chương