“Chuyện này… e rằng cần người của cung chủ xác nhận xong thì thuộc hạ mới xác định được.”
Hồng Mị Nhi nghĩ Mạnh Linh còn chưa chuẩn bị xong tư liệu lập tức phất tay cho nàng ta lui xuống chuẩn bị. Cùng lúc đó, nàng ta tự mình bước tới bên cạnh Vệ Giới, đặt tay lên mạch đập của hắn, sau khi thoáng dò xét thì lập tức lệnh cho người bên cạnh: “Đi, kêu A Mộc tới đây.”
Rất nhanh, nam nhân trung niên tên A Mộc đã tới, Hồng Mị Nhi chỉ vào Vệ Giới trên giường.
“Người này giao cho ngươi, nội tức hỗn loạn, chữa khỏi nội thương cho hắn ta trước, nhưng phải khống chế người này trong phạm vi có thể kiểm soát, hiểu chưa?”
A Mộc là luyện dược sư trung cấp trên đảo Thạch Đầu, thường ngày tiếp xúc với không ít người được mang tới như vậy, thế nên mục đích của Hồng Mị Nhi là gì, ông ta cũng hiểu hơn bất kỳ ai, ông ta lập tức gật đầu, “Thuộc hạ xem thử trước.”
A Mộc đi tới bên giường, bàn tay màu trắng vừa chạm vào làn da nóng hổi của Vệ Giới đã nhíu mày: “Hắn ta đang sốt sao?”
Rồi ông ta lần lượt kiểm tra mắt và tai của hắn, sau đó nghiêng đầu sang nhìn Hồng Mị Nhi, giọng điệu bình tĩnh, “Hắn trúng độc!”
Hồng Mị Nhi không để bụng lắm phất tay, “Thực lực của người này rất mạnh, chút độc này chẳng là gì với hắn ta. Ngươi chỉ cần chữa cho hắn ta, về phần những chất độc này cứ giữ trong người trước đã.”
A Mộc nghe nàng ta nói vậy thì không lên tiếng nữa, ông ta cúi đầu xuống, từ từ nhắm mắt lại tập trung hết mức mà thăm dò.
Sau khi Mạnh Linh rời khỏi sơn động thì mặt mày tràn đầy vẻ nôn nóng, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn lên trời, trong lòng tràn đầy lo lắng cho Linh Diên.
“Nữ tử chết dẫm này, đúng là biết gây phiền phức cho ta mà. Giờ thì hay rồi, một khi ta giao chân dung của nàng ra, cho dù nàng muốn trốn tránh chỉ sợ cũng không thể!”
Có thể thấy Hồng Mị Nhi rất thích Vệ Giới này, một khi để nàng ta biết quan hệ giữa Phượng Nguyên và Vệ Giới, vậy thì việc nàng ta biết Phượng Nguyên chính là Linh Diên còn xa ư?
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?
Kêu nàng ta làm một phần tư liệu giả cho Hồng Mị Nhi thì nàng ta lại không dám. Dưới muôn vàn rối rắm, Mạnh Linh chỉ có thể bất đắc dĩ dùng tay hiệu cắt cổ với bầu trời. Sau đó nàng ta sải bước trở về động của mình, có điều nàng ta không biết nét mặt và động tác của nàng ta đã rơi vào mắt Bạch Tra một cách rõ ràng, sau đó được nó truyền đạt lại cho Linh Diên.
“Vậy mà là Mạnh Linh, nàng ta đang làm gì vậy?”
Linh Diên vuốt cằm, sau khi trầm ngâm chốc lát thì chợt ngẩng đầu nhìn Hắc Thuần trên vai, “Nữ tử váy đỏ mà Bạch Tra vừa nói có phải là người trói Vệ Giới đi lúc trước không? Chẳng lẽ hang động vừa rồi nàng ta và Mạnh Linh vào chính là nơi giam giữ Vệ Giới?”
Thật không may, lúc Hồng Mị Nhi phái người mang Vệ Giới đi, Linh Diên không chú ý, vì vậy nàng không biết Vệ Giới bị nhốt ở đâu. Thế nhưng Mạnh Linh đã đến cái động kia, sau nàng ta lại có vài người nữa lần lượt ra vào, nữ tử váy đỏ kia cũng không trở ra, chuyện này gần như đã khiến Linh Diên chắc chắn gì đó.
“Có lẽ tám chín phần mười, nhưng có phải người nên ngẫm nghĩ về thủ thế của Mạnh Linh hay không?”
Lúc Linh Diên cúi đầu trầm ngâm, đột nhiên Bạch Tra nói với bọn họ: “Hơi thở trên đảo đã thay đổi rõ rệt, so với tình huống lúc chúng ta đến, bây giờ đã có thêm vài làn sóng lực lượng vô hình cường đại nằm ở bốn hướng trên đảo, rõ ràng cấp bậc phòng ngự đã được nâng cao. Có phải bọn họ đã phát hiện chúng ta rồi không?”
Ánh mắt Linh Diên chợt sắc bén, nàng cúi đầu, quả nhiên sau khi Mạnh Linh rời khỏi, hòn đảo vốn không có hơi người gì đột nhiên có thêm rất nhiều người, trong đó cũng xuất hiện không ít dâm thú lượn lờ trên đảo. Nếu không phải vị trí của Bạch Tra đủ kín đáo, chỉ sợ nó đã sớm bị phát hiện rồi.
Theo thị lực của nàng và Hắc Thuần chỉ có thể thấy đại khái trên đảo còn có người, không đủ dể thấy rõ dung mạo và cách ăn mặc của bọn họ. Nhưng Bạch Tra thì khác, cho dù có cách xa hơn nó cũng có thể thấy rõ ràng. Vì vậy khi Bạch Tra nói vậy, Linh Diên lại nghĩ tới thủ thế của Mạnh Linh mà nó vừa truyền đạt lại.
Nàng thở dài nặng nề, “Có lẽ chúng ta đã sớm bị phát hiện rồi nhỉ? Dọc đường nữ nhân kia quay đầu lại vô số lần, thực lực của nàng ta lại trên ta, cảm ứng được sự hiện hữu của ta cũng không có gì lạ. Nhưng nếu nàng ta đã sớm biết thì tại sao còn muốn dẫn ta tới đây?”
Hắc Thuần khinh thường l**m móng vuốt của mình, “Còn vì sao được nữa? Chỉ sợ người đã bị người ta lại tiếng, người đi qua tất nhiên sẽ để lại dấu vết. Ngay, lập tức tìm ra người này cho ta!”
Người bên dưới sợ tới mức tè ra quần chạy đi, rất sợ đi chậm một giây thì bị vị chủ tử độc ác tày ném vào mật thất thí nghiệm của nàng ta, biến thành vật thí nghiệm cho nàng ta.
Vừa khéo Mạnh Linh xuất hiện vào lúc này, Hồng Mị Nhi nhìn thấy Mạnh Linh lập tức nhìn nàng ta, “Đồ đã chuẩn bị xong chưa? Mang lại đây!”
Mạnh Linh nơm nớp lo sợ, run lẩy bẩy đưa bức họa của Phượng Nguyên và một ít tư liệu liên quan tới Phượng Nguyên cho nàng ta.
“Đây chính là tất cả những gì thuộc hạ biết.”
Hồng Mị Nhi híp mắt nhìn lướt qua bức họa của Phượng Nguyên, trong mắt nháy mắt lạnh lẽo, “Nhìn cũng không tệ, trông cũng khá giống với người hoài nghi nàng ta chính là Linh Diên, nàng ta còn sống. Ba năm trôi qua, nàng ta còn sống trở về.”
Hồng Mị Nhi nhướng mày, “Còn có chuyện này sao? Thảo nào ngươi lại chắc chắn như vậy. Thế sau đó thì sao, nàng ta đi đâu?”
Mạnh Linh mấp máy môi, nói tiếp: “Người của bọn thuộc hạ âm thầm tránh mang tới phiền phức không cần thiết cho bản thân nên nàng ta chọn mặc kệ.
Kỳ thật nói đến đây đã rõ ràng lắm rồi, đó cũng là lý do vì sao lúc trước Hồng Mị Nhi có thể trực tiếp phái người đến Bất Dạ thành săn giết Linh Diên. Có lẽ lúc trước Mạnh Linh cũng căn cứ theo những chuyện này kết luận Linh Diên đang ở ngay Bất Dạ thành.
Quả nhiên Hồng Mị Nhi nghe xong không hỏi tới nữa mà nhíu mày, đăm chiêu như đang suy nghĩ điều gì.
Mạnh Linh cảm thấy không khí cực kỳ áp lực, chẳng biết cơ thể đã căng cứng bao lâu mới nghe thấy giọng nói ý tứ sâu xa của Hồng Mị Nhi.
“Thế nên, ngươi nói ban đầu Linh Diên bị đưa đến giúp đỡ đại lục Tứ Phương sao? Như vậy nói cách khác, ban đầu Linh Diên bị người của Long đế quốc đưa đi, mà có thể có tư cách giúp đỡ đại lục Tứ Phương, trừ hoàng thất và Thần Nữ tộc ra cũng chỉ còn lại tứ đại gia tộc và bát đại hào môn, nhưng lần này là đến lượt…”
💬 Bình luận chương