Bùi Tố không để tâm:
“Để bách tính an cư lạc nghiệp là bổn phận của người làm quan. Cô nương yên tâm, về sau cứ bày hàng ở đây, sẽ không ai gây khó dễ cô cả.”
Đôi mắt ta sáng rỡ lên.
“Thật ư?!” Ta xúc động đến mức nắm tay hắn, “Ta thật sự có thể ở lại đây sao?!”
Chỉ cần có thể ở lại, việc tâm, đáp gọn:
“Phụ mẫu ta à? Chết lâu rồi.”
Trong mắt hắn thoáng hiện lên vẻ thương xót, mặt mày ảm đạm, không nói thêm lời nào.
[Truyện được -
Kỳ thực ta chẳng hề để bụng.
Ta vốn là cô nhi thời loạn lạc, từ nhỏ đã chẳng biết phụ mẫu trông như thế nào.
Tam hoàng tử Bách Lý Văn khi đó mua ta về, ban đầu định nhận làm tiểu thiếp, nhưng phát hiện ta thiên sinh thần lực, căn cốt dị thường, liền đổi ý, ném ta vào làm trong đội ám vệ.
Ta bị đưa vào doanh, chịu đựng sự huấn luyện vô cùng tàn khóc tên là Thiết Huyết Doanh, ta ở đó giãy giụa giữa cái sống và cái chết suốt mấy năm trời.
Người trong cùng doanh chết rất nhiều, nhưng ta thì vẫn sống sót.
Dù vậy, chủ thượng vẫn không mấy ưa ta.
Hắn nói:
“Không phải thấy ngươi còn chút hữu dụng, thì sớm đã ném xuống hồ nuôi cá rồi.”
Mắt ta sáng lên:
“Bữa trưa có cá à? Cá trắm hay cá chép vậy?”
Chủ thượng hít sâu một hơi:
“Cút ra ngoài!”
“Ám vệ thủ tắc, điều thứ ba: Phải một lòng tận trung với chức trách, tinh thông sở trường, không được lơ là.”
Thân là ám vệ, nghiệp vụ của ta đa dạng mà chẳng việc nào tinh thông, khả năng ám sát và do thám thì cũng thường thôi, chỉ quỳ xuống cầu xin tha mạng là thuần thục nhất.
Chủ yếu là quỳ xin tha khi ta làm phạm lỗi.
Nay lại kiêm thêm nghề bán bánh thần sầu.
Ta bày quầy bánh trước phủ Bùi Tố đã tròn một tháng, mà hắn lại càng ngày càng hay đến đây.
Hắn không chỉ đến ăn, còn mang theo đủ thứ cho ta.
Khi thì món ngọt, khi thì trang sức, khi lại là vài món đồ chơi nho nhỏ thú vị.
Dù ta không muốn nhận, hắn vẫn tìm đủ lý do để ta nhận lấy.
Khi thì bảo là mua dư, khi thì nói người khác tặng, không thì hắn bảo vô tình nhặt được.
Khách khứa xung quanh mỗi lần ăn bánh đều nhìn chúng ta mỉm cười đầy ẩn ý.
Bà Trần người cực giỏi buôn chuyện cười khẽ:
“Tiểu Bùi đại nhân nhìn Ngọc Toái cô nương này... ánh mắt ấy chẳng đơn giản đâu nha.”
Bùi Tố ngập ngừng chẳng đáp.
Ta thoáng giật mình: hỏng rồi, lẽ nào Bùi Tố đã phát hiện ra ta đang nhào bột, mỗi ngày làm một lượng vừa đủ, bán hết là nghỉ, không để qua ngày.
Trước khi nướng, từng chiếc bánh đều được quét qua một lớp mật ong pha loãng, để khi nướng xong, vỏ bánh lên màu vàng óng hấp dẫn.
Mặt trời dần ngả về Tây, bột chuẩn bị sẵn cũng đã dùng hết.
Trời cuối chiều rực rỡ ánh hoàng hôn, khách khứa lần lượt rời đi. Ta lau sạch bàn, đậy nắp lò.
Chỉ còn Bùi Tố vẫn chưa rời bước.
Hắn chống tay lên bàn, mắt không rời ta lấy một khắc.
Ta đi tới:
“Bùi đại nhân, hôm nay bánh đã bán hết rồi, ta phải dọn hàng thôi.”
Hắn đáp khẽ:
“Vậy sao...” Nhưng vẫn ngồi yên tại chỗ, “Nhưng ta... muốn ở lại với cô nương thêm một lúc nữa.”
Ta đáp:
“Ta cũng muốn.”
💬 Bình luận chương